Em trai, xin nhịn một chút - 19. Buổi tối ồn ào trong căn biệt thự
Hong Jisoo sau đó đã bãi chức tổng quản giám sát của ông Oh, thay vào đó trọng dụng người quản lý trẻ tuổi khác, cũng chính là người đã đem đoạn băng ghi hình công bố ra bên ngoài.
Người này vừa nhanh nhẹn vừa thông minh lại rất biết quan sát tình hình, làm tổng quản giám sát là vô cùng hợp lý.
Tổng quản lý Oh dù sao cũng đã phục vụ cho nhà hàng nhiều năm liền, Hong Jisoo không đuổi việc ông mà giáng xuống làm quản lý thường, chuyên theo dõi tiến độ các món ăn được mang lên.
Riêng tên cháu vợ của ông ta tất nhiên là bị Hong Jisoo đuổi thẳng cổ, hơn nữa gã vì sợ bị anh trừng phạt mà ngay trong đêm đã cuốn gói chạy về quê không dám quay đầu lại.
Sau khi ăn xong Hong Jisoo dẫn Jeonghan trở về biệt thự, trời cũng đã gần chiều rồi, Jeonghan ở nhà hàng ăn quá nhiều chắc có lẽ cũng chẳng cần dùng cơm chiều đâu.
Jeonghan trở về nhà lại chui vào trong phòng ngủ, Hong Jisoo sợ cậu vừa mới ăn đã nằm thì sẽ bị đau bụng nhưng Jeonghan nhất quyết không nghe, cứ như một đứa trẻ cứng đầu, thay quần áo xong là chui tọt vào trong chăn, giang rộng tứ chi nằm giả chết.
“Bị đau bụng thì đừng có mà tìm anh khóc nha”.
“Tớ không tìm anh, tớ đi tìm Seungcheol”.
Hong Jisoo khẽ nhướng một bên mày, chút chua ngoét vừa thoáng qua nơi đáy lòng anh là gì, anh thế mà cũng ghen với Seungcheolie sao?!
Hong Jisoo ngồi xuống bên cạnh giường, anh đưa tay kéo chăn của Jeonghan lên một góc rồi nhét bàn tay của mình vào, dịu dàng xoa tròn trên chiếc bụng có hơi phình lên của ai kia.
“Đau bụng cậu lại chẳng kêu réo ầm ỷ hết cả lên, không nghe lời gì cả”.
Jeonghan híp mắt lim dim, không bao lâu thì dường như ngủ mất rồi, cũng tại vì bàn tay của Hong Jisoo dịu dàng quá mới khiến cậu nhanh chóng chìm vào trong mê mang.
Nghe thấy tiếng thở nho nhỏ đều đặn của cậu, Hong Jisoo nhẹ nhàng từ từ rút tay ra, cẩn thận tém lại chăn cho cậu rồi mới lặng lẽ bước ra ngoài.
Trên hành lang Hong Jisoo bắt gặp Woozi cũng vừa từ trong phòng ngủ đi ra, người nọ nhìn phương hướng mà anh vừa đi tới, khóe môi hồng nhạt chậm rãi cong lên.
“Anh cũng bị thu phục rồi à?”.
“Cái gì?”.
“Yoon Jeonghan đó, anh thích đứa em trai đó rồi có phải không”.
Hong Jisoo nghiêng đầu cười nhẹ, nhét hai tay trong túi đi đến bên cạnh Woozi.
“Jeonghanie cũng đáng yêu lắm”.
“Hai người mà ông cha kia lo lắng nhất lại dễ dàng đổ gục một cách nhanh chóng như vậy, ông ấy sẽ bất ngờ lắm cho xem”.
Hong Jisoo bật cười đưa tay ôm vai cậu:
“Người nhà cả mà, đừng tính toán như vậy. Anh nghe Seungkwanie nói buổi tối Jeonghanie không ăn cơm, là em bảo Chan nhớ mang đồ ăn lên cho cậu ấy đúng không?”.
Woozi liếc nhìn Hong Jisoo, không nói lời nào, người kia được thể lại ngửa đầu lên trời cười ngất.
Jeonghan đang chìm trong giấc ngủ mơ màng lại bỗng cảm thấy có gì đó đè nặng trên ngực, hơn nữa còn từ từ nặng dần cho đến khi hô hấp cũng bắt đầu trở nên khó khăn.
Jeonghan chầm chậm mở mắt ra, bất ngờ giật mình khi nhìn thấy có ai đó đang vắt cánh tay qua ngang người mình.
Mất một lúc Jeonghan mới lấy lại được bình tĩnh, người đang nằm ngủ ngáy oo oo bên cạnh anh là Kwon Soonyoung chứ còn ai vào đây, sao cậu ấy lại ngủ ở trên giường của mình vậy?!
Jeonghan ngơ ngác cào loạn mái tóc, thầm nghĩ có khi nào bản thân bị mộng du, không cẩn thận chạy qua đạp cửa phòng của Kwon Soonyoung rồi cắp cậu ta sang đây không?
Jeonghan đưa tay đẩy cánh tay đang vắt trên ngực mình, dùng sức chín trâu mười hổ cũng không thể đẩy đi được liền nằm vật ra giường thở hổn hển.
Không có khả năng.
Mình không vác nổi con hổ này sang tận đây được!!.
Người đang ngủ kia lúc này bất ngờ cựa mình, cậu ta quay sang ôm lấy Jeonghan, giống như tưởng anh là một chiếc gối ôm mềm mại mà túm cả người lẫn chăn dí sát vào trong ngực.
Ai daa!
Ư ư…nặng quá..
Cánh cửa phòng đúng lúc bị ai đó từ từ mở ra, người nọ thẳng bước tiến lại gần chiếc giường, Jeonghan nghiêng mắt nhìn liền nhận ra đó là Choi Hansol, ánh mắt cầu cứu tha thiết lập tức bay đến dán lên trên người cậu.
Cứu anh với. Sắp bị đè chết rồ!!…
Hansol bước đến bên giường ngủ của Jeonghan, đưa tay nhéo mạnh lên trên bắp đùi của tên đang ngủ như lợn chết nào đó.
“Hyung!! Dậy mau lên, bảo anh gọi Jeonghanie xuống ăn tối mà anh ôm anh ấy ngủ luôn vậy hả?!!”.
Kwon Soonyoung bị đánh thức lúc này mới nhập nhoẹn mở mắt dậy, lực tay của Hansol vô cùng lớn, vậy mà Kwon Soonyoung chỉ hơi nhăn mày lại, anh ta chầm chậm ngồi dậy nhưng đầu óc lại vẫn còn đang mơ mơ màng màng.
“Chết thật! Hôm qua anh theo bảo vệ thân chủ cả ngày lẫn đêm, đến trưa nay mới được thả về đó”.
“Anh mà cũng trực tiếp đi nhận nhiệm vụ nữa hả?”.
Hansol nhướng mày tỏ vẻ không tin. Kwon Soonyoung trưng ra gương mặt thật thà, gãi đầu:
“Anh mi cũng có muốn đâu, nhưng mà bị người ta ép buộc mới vậy đó”.
Kwon Soonyoung nói nghe rất bất đắc dĩ, Jeonghan bên cạnh bị mua chuộc cảm xúc lập tức bày ra vẻ thông cảm vuốt vuốt cánh tay an ủi cậu ta.
“Mệt lắm hả?”.
Kwon Soonyoung tỏ vẻ đáng thương gật gật đầu, nghiêng người dựa lên lên vai Jeonghan để tìm kiếm sự “an ủi”.
Nào ngờ người kia coi vậy mà yếu quá chừng, Kwon Soonyoung vừa dựa thì đã ngã luôn về phía sau, cả hai cuối cùng nằm sõng soài ở trên giường.
“Ui này..có sao không?!”.
Kwon Soonyoung vội đỡ Jeonghan dậy, tâm ý vui đùa cũng bay mất một nửa. Sao anh nhẹ quá chừng vậy!!?
Choi Hansol đứng bên cạnh lại không để tâm đến lời nói đã thêm mắm dặm muối của anh trai, cậu lần nữa túm lấy Kwon Soonyoung, lôi người dậy.
“Em không rảnh đâu mà ngồi nghe vở kịch của anh, mau xuống ăn cơm đi, mọi người đang đợi đó”.
“Rồi rồi, xuống liền đây, em giống mami của anh ghê đó”.
Kwon Soonyoung xoay người bước xuống giường, sẵn tiện đưa tay bế Jeonghan mang anh đặt xuống đất.
Jeonghan vừa mới ngủ dậy vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ bước chân loạn choạn, Soonyoung và Hansol đợi anh rửa mặt xong mới cùng nhau đi xuống lầu.
Hong Jisoo kéo ghế cho Jeonghan ngồi xuống, nhìn thấy Jeonghan liên tục đưa tay xoa ngực, Woozi ở phía đối diện cất tiếng hỏi:
“Bị sao vậy?”.
“Anh..ngực đau quá!”.
“Sao lại đau?”
“Vì Soonyoung chọc tay vào đó”.
Jeonghan vừa dứt lời, cả bàn ăn lập tức rơi vào trong im lặng, ngoài trừ Hansol, tám cặp mắt sáng như tia laser còn lại đồng loạt phóng về phía Kwon Soonyoung, đục thủng mười mấy lỗ trên người cậu ta.
“Aa sặc!! Mọi người…mọi người đừng hiểu lầm!!”.
Kwon Soonyoung vừa ho sặc sụa vừa nỗ lực phẩy phẩy tay. Chết thật chứ.
“Jeonghanie hyung ấy nói gấp quá nên bị mất chữ đó, là tớ lỡ tay té rồi đè lên ngực anh ấy thôi mà!!”.
Tám cặp mắt lại đồng loạt quay nhìn về phía Jeonghan, người nọ cầm nĩa chọt một miếng khoai tây hấp, vô cùng chính trực gật đầu xóa bỏ tội trạng cho Kwon Soonyoung.
Kwon Soonyoung lúc này mới thở phào một hơi, suýt chút là bị bỏ tù oan rồi.
“Junie vẫn còn chưa về sao?”.
Choi Seungcheol lên tiếng thay đổi cuộc nói chuyện, mọi người sau một chút phong ba cũng đã tiếp tục dùng bữa trở lại bình thường.
“Vẫn chưa, em ấy vừa nói sẽ về muộn hơn dự kiến vì có chuyện quan trọng cần phải giải quyết”.
Hong Jisoo là người lên tiếng trả lời, Jun có chuyện gì vẫn thường hay nói riêng với anh.
Jeonghan nghe đến tên người em trai thứ 4 liền dựng thẳng đôi tai nhỏ, quay đầu qua lại muốn hỏi thăm một chút về người em này một chút.
Jeonghan còn chưa kịp nói gì thì lần lượt đã có người đứng dậy khỏi ghế, ngay cả Myungho và Wonwoo bên kia cũng đã chuẩn bị lau miệng rồi.
Jeonghan ngơ ngác ngẩng tròn mắt nhìn bọn họ.
Ủa, ăn xong rồi sao?!
Sau đó lại cúi đầu nhìn chiếc đĩa chỉ mới gặm được có mấy miếng của mình, tâm trạng bỗng chốc tan ra thành từng mảnh.
Mấy tên này, rõ ràng là không phải người mà!!!
Đám thanh niên tài giỏi, đẹp trai, cool ngầu… chỉ có sức ăn là trái ngược hoàn toàn với gương mặt và thân phận của họ, vô cùng vô cùng thô bạo.