Em trai, xin nhịn một chút - 18. Nhận lấy sỉ nhục
Tên quản lý trẻ lúc này sợ đến đổ mồ hôi, làm ướt cả lưng áo, vội vã ba chân bốn cẳng chỉ cho Hong Jisoo vị trí đám người Cho Nam Jung đang ngồi ở phía xa.
“Bọn họ…bọn họ là đồng nghiệp cũ của em. Lúc trước xảy ra chút mâu thuẫn cho nên…”
Jeonghan nhỏ giọng nói, vừa định khuyên Hong Jisoo bỏ qua để tránh làm ảnh hưởng đến nhà hàng nhưng Hong Jisoo lại không hề để tâm, anh nói:
“Đi theo anh”.
“Đi..đi đâu, anh định làm gì thế?”.
“Lấy lại công bằng cho cậu”.
Hong Jisoo lạnh lùng nói, gương mặt đẹp đến vô thực tản ra một luồng khí âm trầm rợn người.
Jeonghan mở tròn mắt, cánh tay bị người nọ nắm lấy kéo đi về phía năm người đang ngồi kia.
Jeonghan nhìn bóng lưng to lớn của anh, không hiểu sao trong trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực lại nhen nhóm chút gì đó rất rất ấm áp, rất vui vẻ.
Bởi vì khoảng cách mà đám người Cho Nam Jung không nghe thấy cuộc đối thoại của tên quản lý và Hong Jisoo, gã chỉ nhìn thấy tên quản lý không hiểu vì cái gì lại cúi người với Jeonghan rồi còn không ngừng tự tát vào mặt mình.
Cho Nam Jung có chút lo lắng không biết chuyện gì đang xảy ra, chẳng lẽ lời vu khống của gã bị Jeonghan vạch trần rồi hay sao?!
Nhìn Hong Jisoo kéo Jeonghan bước về phía bọn họ, gã ta nghĩ chắc có lẽ Jeonghan đã tìm được người đến giúp đỡ mình rồi đây mà.
Hừ! Thế thì đã sao chứ.
Cho Nam Jung âm thầm đem ví tiền ném xuống dưới gầm bàn ăn, như vậy khi bị chất vấn gã chỉ cần nói dối là không biết đã đánh rơi là xong.
Hong Jisoo đi đến trước bàn của năm người họ. Song Nami ngẩng đầu nhìn đến không chớp mắt, ở khoảng cách này cơ hồ thấy rõ vẻ điển trai không gì sánh được của Hong Jisoo khiến cô ta nhìn đến ngây ra.
“Xin chào, các người là đồng nghiệp cũ của Jeonghanie nhà chúng tôi có đúng không?”.
Câu nói của Hong Jisoo khiến cả bốn người đồng nghiệp cùng giật mình, vẫn chưa rõ tình huống gì đang diễn ra.
Hong Jisoo mỉm cười một cách vô cùng lịch thiệp:
“Em trai tôi trong thời gian đi làm đã được mọi người “chăm sóc” vô cùng “tử tế”, để đáp lại tấm “thịnh tình” này, tôi muốn mời mọi người vài món ăn coi như là “đáp lễ”, cảm ơn mọi người đã “giúp đỡ” cho em trai của tôi”.
Hong Jisoo vừa nói xong, nhân viên của nhà hàng đã nhanh chóng đem lên năm đĩa thức ăn được trưng bày đẹp mắt đặt lên trên bàn của họ.
Năm người nhìn bàn đồ ăn trước mắt mà trợn mắt há hốc miệng không thể tin được, bọn họ cho dù có đến được nhà hàng này cũng không dám gọi những món đắt đỏ như thế này đâu, những món này đều là những món ăn đắt nhất trong thực đơn mà họ đã nhìn thấy.
Khi cả đám vẫn còn đang bị sốc đến không thốt được nên lời, Hong Jisoo đã lại tiếp tục:
“Những thứ này vẫn chỉ là những món ăn nhỏ không đáng kể, món đặc sắc hơn vẫn còn đây”.
Hong Jisoo phất tay, một quản lý khác của nhà hàng cùng hai nhân viên nữ nhanh chóng đi đến, trên tay nhân viên nữ là một chiếc laptop màu bạc vô cùng sang trọng.
“Dạ, ông chủ”.
Tiếng gọi của ba nhân viên khiến đám người ngồi đó cứng đơ như một cái cây bị trồng xuống, lượng thông tin quá lớn khiến bọn họ giống như bị lag mà chưa thể phản ứng được.
Người đàn ông này là ông chủ của Thiên Niên Kỷ?? Jeonghan là em trai của anh ta… như vậy tức là…
Park Soo Hong kinh ngạc quay đầu nhìn Jeon Ji-yin, từng có một người bạn thân phận quyền quý như vậy tại sao cô lại ngu ngốc không giữ mối thân cận chứ. Ông chủ nhà hàng Thiên Niên Kỷ không phải ai cũng có thể gặp gỡ làm quen được đâu.
Trong mắt Jeon Ji-yin cũng toàn là kinh ngạc, cô không hề biết Jeonghan có gia cảnh khủng đến như vậy, tại sao trước đó cậu chưa từng nói với ai? Cũng chính vì sự chi tiêu tằn tiện của Jeonghan nên mới khiến cho những người khác khó chịu và chán ghét cậu, nếu gia cảnh cậu tốt như vậy sao lại không giải thích với mọi người để cởi bỏ hiểu lầm chứ.
Người sốc nhất bây giờ có lẽ là Song Nami, cô ta vừa tức giận vừa uất hận. Jeonghan có một người anh trai đẹp trai giàu có thế này mà lại ăn mặc và hành xử như một tên nhà quê hèn mọn, nếu ngay từ đầu cô biết cậu ta có quan hệ với người đàn ông tuyệt vời như này thì mọi chuyện đã khác rồi, cô cũng sẽ không ở một bên ngán chân cậu ta nhiều năm như vậy.
Những người xung quanh nghe đến ông chủ của Thiên Niên Kỷ cũng xôn xao nghiêng đầu nhìn qua, quý danh của người này vang xa trong giới tài phiệt của thủ đô nhưng rất ít người nhìn thấy mặt của anh ngoài đời, vài người tò mò đã ngưng đũa để nhìn về phía bên này.
Park Soo Hong lập tức đứng dậy, chùi chùi bàn tay vào ống quần rồi cúi thấp người đi đến trước mặt Hong Jisoo.
“Xin chào ngài Hong, rất hân hạnh được nói chuyện với ngài, tôi là Park Soo Hong, vợ chưa cưới của tôi chính là bạn tốt của em trai ngài khi còn ở công ty đó ạ”.
Hong Jisoo nhàn nhạt liếc nhìn cánh tay đưa ra của gã ta mà không hề có ý định nắm lấy, anh khẽ nở nụ cười, chất giọng mềm nhẹ:
“Mọi người từ từ đã, chờ xem thứ đặc sắc mà tôi mang đến đi rồi hẵn nói sau”.
Hong Jisoo vừa dứt lời, người quản lý lập tức nhấn một vài phím bấm trên chiếc laptop, một đoạn video được bật lên, âm thanh vang vọng trong một đoạn không gian nhỏ.
Tiếng dè bỉu chanh chua cùng lời nhục mạ khó nghe của một nam và ba nữ vang lên, đó chính là đoạn camera giám sát ở hành lang, nơi mà đám người kia đã kiếm chuyện với Jeonghan khi nãy.
Đám người Cho Nam Jung lúc này đã tái xanh cả mặt, giọng nói của họ văng vẳng bên trong chiếc laptop, vài vị khách hiếu kì gần đó nghe thấy cuộc đối thoại cũng âm thầm nhíu mày.
Loại người gì vậy trời, nói năng thật là thiếu giáo dục.
Hong Jisoo yên lặng lắng nghe, sự phẫn nộ trong lòng anh theo mỗi câu nói của đám người càng dâng lên đến đỉnh điểm, anh nắm chặt tay lại, kiềm chế cơn tức giận.
“Tiếp”.
“Dạ!”.
Quản lý cúi người đáp lời, sau đó anh ta lại chuyển sang đoạn băng tiếp theo, đoạn băng này quay cảnh Cho Nam Jung đem ví tiền ném xuống gầm bàn và cả kế hoạch vu oan giá họa cho Jeonghan của bọn họ nữa.
Bàn của bọn họ xui xẻo thế nào lại nằm gần với camera nhất, vì vậy đến cả biểu cảm cay nghiệt của đám người khi bàn về việc làm sao để khiến cho Jeonghan mất mặt giữa đám đông cũng được ghi lại một cách vô cùng chân thực rõ ràng.
Một vài vị khách nữ lớn tuổi ngồi cạnh đó cũng không nhịn đựng được, cất giọng bảo mọi người hãy báo cảnh sát đi, sao lại có loại người cố tình muốn vu khống người khác trắng trợn như vậy chứ.
Những người khách bước vào đây đều là những người có tiền có địa vị, lỡ bị tên khốn nào đó có tâm tư xấu xa giống như thế này gài bẫy để tống tiền thì tính sao bây giờ, tất cả đều ủng hộ sự trừng phạt.
Lời nói của những người khách khiến đám Cho Nam Jung giật mình hoảng sợ, ba người vội vã đứng dậy phất phất tay.
“Đừng đừng!! xin đừng báo cảnh sát. Tôi sai rồi, Jeonghan, xin cậu tha thứ cho tôi!!”.
“Jeonghan, xin cậu nể tình chúng ta từng là đồng nghiệp cũ mà tha cho chúng tôi đi, tôi không dám làm vậy nữa đâu”.
“Tôi không muốn đi tù đâu!! Không muốn”.
Cho Nam Jung, Han Ga-in và Song Nami lần lượt kêu khóc cầu xin Jeonghan, Song Nami muốn chạy đến nắm lấy tay Jeonghan nhưng đã bị nhân viên nhà hàng chặn lại không cho cô ta tới gần nửa bước.
“Bằng chứng đã có đầy đủ rồi, các người đừng nghĩ rơi một vài giọt nước mắt là có thể cho qua chuyện. Tôi nói cho các người biết, dám động đến người nhà của tôi các người chắc chắn sẽ nhận được kết cục xứng đáng. Về nhà mà chờ lệnh triệu tập của tòa án đi”.
Hong Jisoo lạnh lùng nói, đám người nghe thấy dính đến pháp luận liền suy sụp đến đứng không nổi, liên tục la hét cầu xin nhưng Hong Jisoo vẫn không tỏ ý sẽ bỏ qua cho bất kì người nào.
Jeon Ji-yin nhìn thấy tình cảnh như vậy cũng sợ ngây người, đám người cầu xin Jeonghan không được liền quay sang khóc với Jeon Ji-yin, cô ta không nhịn được liền đứng ra muốn khuyên Jeonghan hãy bỏ qua cho họ.
“Jeonghan à, mọi người đều là đồng nghiệp cũ, cậu…”
“Cô gì đó, xin cô nói năng có chút trí thông minh đi có được không. Nếu ngay từ đầu bọn họ còn nghĩ Jeonghan là đồng nghiệp cũ thì đã không cư xử như một kẻ vô học như vậy rồi, cô thân thiết với bọn họ thế kia nên có lẽ nói cô cũng không hiểu được lời tôi nói đâu nhỉ”.
Hong Jisoo liếc nhìn Jeon Ji-yin, cũng không để tâm cô có là phụ nữ yếu mềm hay không, nói một câu không kiên nễ khiến Jeon Ji-yin cứng họng không thể thốt nên lời. Park Soo Hong đứng bên cạnh nghe thấy cũng cảm thấy mặt mũi của mình cũng bị mất sạch.
Hong Jisoo ghét đám đồng nghiệp cũ dựa hơi ức hiếp Jeonghan, cũng ghét luôn loại người nhu nhược gió chiều nào theo chiều ấy, chỉ muốn bản thân được yên ổn lại luôn tỏ ra mình là người tốt như Jeon Ji-yin, chính cô cũng chẳng đối xử tốt với Jeonghan được bao nhiêu, nếu không cậu cũng không phải chịu nhiều ấm ức đến như vậy.
Jeon Ji-yin bị mắng nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, đôi mắt thánh mẫu ướt sũng quay sang nhìn Jeonghan.
“Jeonghan à, tôi…”
“Làm sai thì phải chịu trừng phạt. Lúc ở công ty bọn họ vẫn luôn nói với tôi như vậy mà”.
Jeonghan thẳng thắn nói, cậu không có tấm lòng thánh mẫu, ngu si đến mức đi giúp người đã hãm hại mình mà phụ tấm lòng của người chân chính thương yêu giúp đỡ mình.
Jeonghan nắm lấy cánh tay Hong Jisoo, kiên định quay đầu không nhìn Jeon Ji-yin nữa.
“Lôi bọn họ ra ngoài, Thiên Niên Kỷ từ nay về sau không bao giờ tiếp đãi bọn họ cũng như người nhà của bọn họ, lấy dấu vân tay rồi cho vào danh sách đen đi”.
“Dạ rõ thưa ông chủ!”.
Vệ sĩ của nhà hàng lập tức có mặt túm lấy ba người kia lôi đi, cả Jeon Ji-yin và Park Soo Hong cũng bị “mời” ra ngoài.
Park Soo Hong bị ném ra cửa lập tức quay đầu tát cho Jeon Ji-yin một bạt tay.
“Cô cái đồ ngu si này, người có địa vị như vậy lại không giữ mối quan hệ cho tốt, lại đi dây mơ rễ má với cái đám ăn hại tục tĩu này, bây giờ thì đẹp mặt chưa, cô nói sau này tôi làm sao có thể bàn chuyện làm ăn với khách hàng cao cấp được nữa đây hả. Đồ sao chổi!!”.
Park Soo Hong tức giận chửi rủa một tràng sau đó phất tay bỏ đi, đám người theo xe gã tới giờ bị bỏ lại trước cửa khách sạn ngơ ngác không biết phải làm sao. Người đi đường hóng hớt chỉ vào mặt bọn họ bàn tán, vẻ khinh miệt giống hệt như lúc bọn họ coi thường Jeonghan.
Đám người xấu hổ đến mức không còn quan tâm đến mối quan hệ thân thiết của nhau nữa, kẻ này đổ lỗi kẻ kia, túm tóc đánh nhau một trận đến mức cảnh sát đô thị phải đến áp tải bọn họ đi.
Bị mất mặt, bị đô thị giải đi như tội phạm, bị chỉ trỏ cười cợt… tức giận nhất chính là một bàn đồ ăn cao cấp mấy chục triệu won bày ra trước mặt mà vẫn chưa ăn được lấy một miếng nào, bọn họ bị cho vào danh sách đen rồi, cả đời này đừng mơ nếm được hương vị của chúng.
Đám người ủ rũ ôm lấy một bụng tức tưởi bị đem về phòng cảnh sát địa phương.
Bên trong nhà hàng lúc này. Jeonghan được Hong Jisoo đưa về khu vực bàn VIP lúc đầu, anh nhẹ nhàng vuốt ve mớ tóc sau gáy của cậu.
“Đừng cảm thấy áy náy, bọn họ xứng đáng nhận một bài học, nếu không sau này lại ỷ thế bắt nạt một người khác giống như em nữa thì sao?”.
Câu nói của Hong Jisoo thật sự khiến Jeonghan nguôi ngoai sự ray rứt trong lòng. Cậu vẫn là lương thiện không muốn phạt đám người kia quá nặng, nhưng Hong Jisoo nói đúng, nếu như để yên sẽ lại có thêm một nạn nhân giống như cậu nữa thì quả là tội nghiệp.
Jeonghan rất nhanh đã bị mấy món ăn được đưa đến làm cho phân tâm, mấy chuyện linh tinh lông gà đều bị cậu bỏ qua sau đầu, say mê thưởng thức hết món này đến món khác, nhét đầy làm căng phồng cả hai má.
Hong Jisoo không ăn mà ngồi một bên nhìn ngắm người con trai, cậu chốc chốc lại gắp một đũa thức ăn đưa đến đút cho anh, Hong Jisoo há miệng ngậm lấy, cảm thấy mấy món mình đã ăn đến nhàm chán hôm nay lại bỗng dưng ngon miệng đến lạ.
Hai người ngồi bên khung cửa sổ nhìn ra vùng đồi núi xanh tươi trong lành, thoải mái vui vẻ dùng cơm suốt một buổi trưa.
Lúc này điện thoại trong túi Hong Jisoo khẽ rung lên hai cái, là tin nhắn đến từ trong nhóm chat:
Moon Junhui: Hi cả nhà, ngày mai tớ về nước rồi nha~