Em trai, xin nhịn một chút - 17. Ông chủ nhỏ
Ba người Cho Nam Jung, han Ga-in và Song Nami lập tức xôn xao, trong lòng vừa ghen tỵ vừa tức giận. Bọn họ không ngờ một tên keo kiệt nghèo hèn như Jeonghan lại có thể đặt được bàn ở một trong những nhà hàng nổi tiếng bậc nhất như thế này, mấy lời coi thường của bọn họ vừa rồi chẳng phải đã thành trò cười hết cả rồi sao.
Jeon Ji-yin cũng rất bất ngờ, cô không nghĩ với điều kiện của Jeonghan còn có thể đi vào đây. Ngay cả cô dù có gia cảnh khá giả cũng chưa từng một lần dám bước chân vào nơi này, ngoài việc không đặt được bàn ra, ngay cả món ăn cũng vô cùng đắc đỏ không mua nổi.
Park Soo Hong cũng nhìn thấy Jeonghan đi vào, gã ta âm thầm nhíu nhẹ đôi mày.
Chẳng phải mấy người kia đều luôn miệng coi thường người con trai đó sao, nói cậu nghèo hèn không xứng làm đồng nghiệp của họ, vậy sao bây giờ “kẻ nghèo hèn” kia lại có thể cùng bọn họ ở trong cùng một nhà hàng để dùng bữa chứ.
Jeonghan nhìn thấy đám người đang nhìn mình, cậu muốn nói nữ nhân viên đừng xếp cho mình ngồi cạnh bọn họ, nhưng bất ngờ là nữ nhân viên lại không có dừng lại mà dẫn Jeonghan đi lướt qua bàn của đám người, tiến thẳng về phía chiếc bàn trống ngay cạnh bên khung cửa sổ được làm bằng thủy tinh trong suốt, toàn bộ đều có thể nhìn ra phong cảnh mây núi thơ mộng phía bên ngoài.
“Xin mời, đây là menu của ngài. Nếu có bất cứ việc gì xin cứ gọi, nhân viên phục phụ sẽ đến ngay”.
“Cám ơn cô”.
Jeonghan không những đặt được bàn, mà còn là chiếc bàn có vị trí tuyệt đẹp nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa sổ, chỉ có 1/3 số bàn có vị trí tuyệt vời như vậy trong nhà hàng này, nó thường được dành cho những khách hàng thân thiết hoặc người có địa vị cao, Jeonghan ấy thế mà cũng đặt được một bàn trong số đó.
Han Ga-in nhìn mà cằm cũng sắp rớt ra, Cho Nam Jung thì mặt mày xám ngoét ngồi im không nói câu nào.
Làm sao có thể chứ. Bọn họ có cảm giác giống như bị ai đó tát liên tục mấy cái vào mặt, đau rát vô cùng.
Jeon Ji-yin cũng vô cùng bất ngờ, cô vẫn luôn nghĩ cuộc sống của Jeonghan hẳn phải rất khó khăn khổ sở mới đúng, nhưng hình như sự thật có vẻ không phải như vậy, cậu không những sống rất tốt, mà còn tốt hơn bọn họ rất nhiều lần.
Song Nami âm thầm siết chặt tay, môi bị cô ta cắn đến sắp chảy máu. Không thể không thừa nhận cô ta rất ganh tỵ, nhìn vị trí của Jeonghan ngồi rồi lại nhìn chiếc bàn đặt trong góc hẻo lánh của mình, Song Nami cảm thấy ruột gan như bị ai đó cào rách, gương mặt vì xấu hổ và tức giận đỏ lên như quả táo tàu nhăn nheo.
Lúc này một người đàn ông cao ráo nhẹ nhàng bước trên lối đi giữa hai dãy bàn. Toàn thân anh ta toát lên vẻ cao quý và điềm tĩnh như một vị công tước Anh Quốc thời cổ đại. Gương mặt với ngũ quan tuyệt mỹ và sắc sảo khiến cho vô số ánh nhìn bất giác hướng về phía anh.
Song Nami đang điên tiết nghiến chặt răng lại bỗng ngơ người khi đối diện với gương mặt người đàn ông, đến khi anh ta đi lướt qua bàn của bọn họ, lưu lại mùi hương nam tính sang trọng trong không khí vẫn làm cho cô ta thần hồn điên đảo.
Hong Jisoo thản nhiên nhét một tay ở trong túi, ánh mắt của anh chặt chẽ khóa trên thân người mảnh khảnh thon gầy của người con trai ngồi bên cạnh khung cửa sổ. Cậu đang ngoan ngoãn lật xem menu, giống như phân vân không biết nên chọn món ăn nào.
Hong Jisoo khẽ nở nụ cười, anh cất bước nhanh hơn về đi phía người nọ.
“Sao rồi, chọn được món nào chưa?”.
“Aa Jisoo, anh quay lại rồi!!”.
Gặp được người quen khiến Jeonghan mừng rỡ như đứa trẻ được cho kẹo. Hong Jisoo cong mắt cười, đưa tay vuốt nhẹ lên cằm Jeonghan.
“Vui như vậy, cậu làm anh cảm thấy ấm lòng lắm đó”.
“Ở một mình thật sự rất sợ”.
Jeonghan ủ rũ nói, đôi mắt nhìn giống như cái trứng chiên trong bộ phim hoạt hình cậu mới xem hôm qua, long lanh cứ như sắp khóc vậy.
“Lúc anh đi có xảy ra chuyện gì không?”
“… Không có”.
“Thật à”.
“Uhm..”
Jeonghan lúc lắc đầu. Hong Jisoo muốn hỏi tiếp nhưng lại nghe thấy phía sau đang có một cuộc tranh luận nhỏ giữa khách và một người quản lý khác của nhà hàng, có vẻ như vị khách kia muốn đặt một món ăn do chính người sáng lập nhà hàng tự tay nấu.
Hong Jisoo quay đầu nói với Jeonghan:
“Đợi anh một lát nhé”.
“Vâng~”
Jeonghan lại ngồi một mình ngắm nhìn menu, đọc tới đâu cậu lại trợn mắt le lưỡi đến đó.
Mắc quá đi!! Hong Jisoo, anh cướp của mà không cần dùng dao ư?!!
Lúc Jeonghan đang chọn món, bên phía bàn của Hong Ga-in và Cho Nam Jung lại bắt đầu rục rịch kiếm chuyện.
Cho Nam Jung kêu phục vụ gọi người quản lý khi nãy đến, gã nói với anh ta nhà hàng đã phát sinh nhầm lẫn gì rồi, ý của gã là muốn quản lý một lần nữa đuổi Jeonghan ra ngoài, còn nói mình mất bóp tiền và nghi ngờ là do Jeonghan lấy.
Làm việc cùng công ty bao nhiêu năm, Cho Nam Jung chắc chắn gia cảnh nhà Jeonghan rất bần hàn, không thể nào tự lực cũng như quen biết một người nào đó có khả năng đặt được bàn ở Thiên Niên Kỷ. Gã không quan tâm Jeonghan đã dùng thủ đoạn gì, gã muốn cậu phải bị bẽ mặt ngay tại nơi này.
Quản lý cúi đầu nghe Cho Nam Jung nói, lại nhìn Jeonghan ở phía xa đang không ngừng cảm thán giá cả của các món ăn, ngồi thật lâu vẫn chưa gọi món nào liền cũng nhíu mày sinh nghi, chưa làm rõ thì đã tin lời Cho Nam Jung nói mà mặt lạnh đi đến bên bàn của Jeonghan.
“Xin lỗi đã làm phiền”.
Jeonghan ngẩng đầu khỏi cuốn menu, ánh mắt mê mang không hiểu chuyện gì nhìn gã ta.
“Làm sao vậy?”
“Thật ngại quá, tôi nghĩ đã có chút sai sót trong hệ thống rồi, cậu không thể ngồi ở đây”.
Jeonghan ngơ ngác, tại sao cậu không được ngồi ở đây?. Jeonghan vừa quay đầu đã nhìn thấy vẻ mặt chờ xem kịch vui vô cùng hả hê của đám người Cho Nam Jung, không cần phải nói, chắc chắn là bọn họ lại tìm cớ hãm hại cậu.
“Tôi đã đặt bàn, anh hãy kiểm tra lại đi”.
Đây là nhà hàng của Hong Jisoo, nếu gây chuyện ở đây sợ sẽ làm ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của anh, Jeonghan mặc dù rất tức giận nhưng lại nhắc nhở bản thân phải cố nhẫn nhịn chịu đựng.
“Xin lỗi cậu, có thực khách nghi ngờ cậu trộm tiền, mời cậu ra ngoài để tiến hành lục soát và đối chứng, tôi nghĩ cậu cũng không muốn bị mất mặt ở nơi đông người thế này đâu đúng không?”
“Anh!!..”
Jeonghan thật sự tức giận, ấm ức đến nỗi nói không ra lời. Chẳng lẽ bởi vì cậu có một mình nên anh ta nghĩ rằng cậu dễ bắt nạt sao, sao có thể dễ dàng nói người khác là kẻ cắp như vậy, não bị úng à?!
Thấy Jeonghan vẫn chưa chịu đứng dậy, người quản lý bí mật túm lấy tay Jeonghan muốn kéo cậu ra khỏi bàn. Chân Jeonghan bị đập vào thanh gỗ phía dưới khiến cậu đau đớn kêu nhẹ một tiếng.
“Dừng lại, anh đang làm cái gì vậy!!?”
Tiếng quát trầm thấp vang lên từ phía sau hai người. Quản lý cau mày quay đầu lại, vừa nhìn thấy mặt người đàn ông anh ta liền hốt hoảng cung kính cúi người.
“Chào ông chủ!”.
Hong Jisoo mạnh mẽ bước tới gần kéo tay tên quản lý ném ra khỏi người của Jeonghan, giọng nói không hề che giấu sự tức giận.
“Anh đang làm cái gì hả!?!!”
“Ông..ông chủ. Người này đã lấy trộm ví của vị khách khác, còn lừa gạt lễ tân để ngồi vào bàn VIP, tôi đang bí mật kéo cậu ta ra ngoài để không kinh động đến những vị khách khác”.
“Ăn cắp?! Lừa đảo?! Người này sao?!!”
Hong Jisoo đưa tay chỉ vào Jeonghan, khóe miệng anh nở một nụ cười… nhưng Jeonghan biết, anh ta đang vô cùng tức giận.
“Cậu ấy là em trai của tôi!!”.
“D…dạ??!!”.
Hong Jisoo không để ý hình tượng mà quát lên khiến tên quản lý giật nảy mình, hồn phách cũng suýt chút nữa đã lìa khỏi cơ thể.
Em..em trai?! Người đó là em trai của ông chủ?!
Mình..mình tiêu đời rồi..
Lúc này tổng quản lý giám sát cũng đã chạy đến, nhìn thấy xung quanh người Hong Jisoo tỏa ra từng luồng áp suất thấp lập tức kéo tên quản lý lại, nhấn đầu hắn xuống.
“Đó là ông chủ nhỏ, cháu làm cái gì vậy hả?!! Không có chứng cứ, sao cháu dám tùy tiện ăn nói lung tung như vậy”.
“Cháu..cháu…”
Tên quản lý lắp bắp nói không nên lời, sắc mặt đã tái mét không còn giọt máu.
“Tổng quản lý Oh, ông làm được việc nhỉ, tuyển một người có tri thức lẫn đạo đức tầm này để coi sóc nhà hàng cho tôi, thật là vất vả rồi”.
“Ông chủ, tôi…”
Lời mỉa mai của Hong Jisoo khiến tổng quản lý lạnh sống lưng.
Tên quản lý kia hóa ra là cháu vợ của tổng quản lý Oh, ông ta đi cửa sau để đưa cháu trai vào làm trong nhà hàng, vẫn luôn không xảy ra chuyện gì khiến ông thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ chỉ một lần gây chuyện đã ôm vào rất rối lớn đến nhường này, khiến ngay cả vị trí của ông cũng bị lung lay sắp không giữ được nữa.
Tổng quản lý Oh sợ hãi lập tức khom người cúi đầu.
“Xin lỗi ông chủ, là do tôi sai. Chuyện này nhất định sẽ không xảy ra lần nữa đâu ạ. Xin lỗi ông chủ nhỏ, đã làm cậu hoảng sợ rồi, thành thật xin lỗi, xin cậu tha tội cho chúng tôi”.
Tên quản lý trẻ sợ hãi cũng vội vã cúi thấp đầu trước mặt Jeonghan, còn thấp hơn cả những lần gã cúi chào Thị trưởng của thành phố.
Hong Jisoo khẽ bật cười, tiếng cười lạnh buốt khiến đầu vai tổng quản lý Oh và gã ta run lên.
“Hai người nghĩ còn có cơ hội lần sau à?!”.
“Ông..ông chủ..”
“Được rồi, chuyện này tối nay khi kết thúc ca làm việc tôi sẽ tiếp tục xử lý, còn bây giờ..”
Hong Jisoo dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn tên quản lý trẻ đang đứng như trời trồng bên cạnh.
“Ai là người đã nói em trai tôi lấy cắp tiền của gã?!”