Em trai, xin nhịn một chút - 16. Vị khách quý
Hai nam bảo vệ tiến đến gần Jeonghan, tư thế giống như nếu cậu còn không tự đi thì bọn họ sẽ dùng biện pháp mạnh “mời” cậu ra ngoài.
Jeonghan quay đầu nhìn quản lý, cảm thấy cách cư xử của anh ta quả thật vô cùng phi lý. Jeonghan đưa tay chỉ lên trên trần nhà phía góc phòng.
“Ở đó có camera, mấy người lấy video ra công bố cho mọi người thấy, ai mới là kẻ gây sự”.
Đám người vừa nghe đến camera lập tức hóa đá mấy giây, chết tiệt, sao bọn họ lại quên mất chuyện này chứ. Thời buổi bây giờ camera giám sát không chỉ có thể ghi lại hình ảnh, mà ngay cả âm thanh cũng thu lại rất rõ ràng.
Nếu như công bố đoạn camera thì tất cả mọi người đều sẽ biết được bọn họ mới chính là kẻ tìm đến gây chuyện trước.
Han Ga-in hoảng hốt đánh mắt sang Cho Nam Jung, gã ta cũng đang cực kì bối rối không biết phải làm thế nào.
“Mọi người à”.
Lúc này bỗng có một người lên tiếng, chính là người đàn ông vẫn luôn yên lặng đứng bên cạnh Jeon Ji-yin, chồng sắp cưới của cô.
“Ji-yin đã nói tất cả chỉ là hiểu lầm thôi mà. Đến ăn bữa cơm không cần phải tạo ra nhiều rắc rối như vậy. Quản lý à, chuyện này chúng tôi sẽ tự giải quyết với nhau, không cần làm lớn chuyện lên đâu”.
Gã ta mỉm cười nói với quản lý, gã biết rõ nếu lấy đoạn video ra thì người mất mặt chính là đám người bọn họ. Dù sao bản thân gã cũng là một doanh nhân, không thể vì đám người ngu xuẩn thiếu kiến thức kia hại cho mất hết thể diện được.
Hơn nữa nhà hàng nổi tiếng này rất khó đặt bàn, gã đã hao phí không ít công sức mới giành được một vị trí, nếu chỉ vì đám người kia gây họa mà gã cũng bị ảnh hưởng thật là không đáng chút nào.
Park Soo Hong dùng ánh mắt ý vị liếc nhìn vợ sắp của mình, Jeon Ji-yin nhìn thấy ánh mắt đó lập tức có chút hốt hoảng cùng sốt ruột. Han Ga-in tự ý chủ trương khiến cho Part Soo Hong không vui, Jeon Ji-yin bị kẹp ở giữa cũng thật sự rất khó xử.
Jeon Ji-yin cố gắng nặng ra một nụ cười, bí mật kéo kéo cánh tay Song Nami ở bên cạnh, cô nàng kia cũng rất nhanh đã hiểu ý, lập tức lên tiếng phụ họa.
“Phải rồi, Ji-yin trước kia từng thân thiết với Jeonghan mà có đúng không, chị Ga-in à, chị bỏ qua cho cậu ta lần này đi, chúng ta hôm nay đến là để ăn trưa, đừng để giận hờn làm ăn mất ngon, em nói có phải không”.
Han Ga-in thấy con đường lui đã trải sẵn liền lập tức tóm lấy, chị ta khoanh tay tỏ vẻ không chấp nhặt.
“Em không nói chị cũng quên mất, thôi mặc kệ người không đâu này đi, chúng ta vào trong thôi”.
Han Ga-in và Cho Nam Jung lúc này đã ý thức được bản thân không phải là nhân vật chính ngày hôm nay, nhà hàng là do người ta đặt, bọn họ cứ như vậy đe doạ đòi bỏ về, nể tình Ji-yin chắc chồng chưa cưới của cô cũng không tính toán đâu nhỉ?.
Bọn họ tỏ thái độ giống như bản thân rộng lượng không muốn chấp nhất với Jeonghan, cậu muốn làm rõ tới cùng nhưng quản lý lại không muốn quan tâm cậu.
“Vâng, nếu vậy xin mời quý vị đi đến bàn lễ tân để kiểm tra đặt chỗ ạ”.
Quản lý làm tư thế mời với đám người Han Ga-in, hai bên không đấu đá gây chuyện nữa khiến gã mừng còn không kịp, cũng chẳng thèm để ý đến Jeonghan một mình đứng đó mà dẫn đường đưa năm người kia đi đến bàn lễ tân.
“Xin chào quý khách, vui lòng cho biết số đặt chỗ của quý khách, tên họ người đặt cũng được ạ”.
“Park Soo Hong, tôi đã đặt bàn vào thứ ba tuần trước”.
“Vâng ạ, xin chào ngài Park, bàn của ngài đã chuẩn bị xong, xin mời ngài và mọi người theo nhân viên để đến bàn của mình ạ”.
Tiếp tân nhẹ nhàng nói. Một nữ nhân viên khác đã đứng chờ sẵn ở đó để dẫn đường cho bọn họ.
Song Nami hấc mặt nhìn Jeonghan, ý tứ mỉa mai trong ánh mắt trần trụi không thèm che giấu.
Đồ nhà quê, đứng đó mà nhìn bọn tao sang trọng ra sao đi, haha!
Jeon Ji-yin quay đầu nhìn Jeonghan, cô do dự không biết có nên đưa cậu theo hay không, thân phận Jeonghan như vậy chắc chắn là không có đặt được bàn.
Song Nami thấy Jeon Ji-yin có vẻ muốn để Jeonghan vào cùng liền nắm lấy cánh tay cô kéo đi, mỉm cười chỉ về phía trước:
“Ji-yin à cậu nhìn kìa, bài trí chỗ này thật độc đáo và sang trọng có phải không?! Chồng cậu thật khéo chọn quá đi~”
Hừ! Muốn ké theo tụi này để được vào nhà hàng cao cấp hả, nằm mơ đi, cô ta tuyệt đối sẽ không để cho tên nhà quê như Jeonghan có được thể diện giống như cô ta. Kẻ hèn mọn đó vĩnh viễn sẽ phải ngước nhìn vị trí của cô mà ngưỡng mộ cùng ước ao.
Tâm trạng Song Nami hiện tại rất vui vẻ, đến khi nữ nhân viên đưa bọn họ đến một chiếc bàn nằm xa cửa sổ nhất liền thoáng sựng lại.
Không đặt được bàn có view phong cảnh à, đúng là vô dụng mà.
Song Nami có chút tức giận và hụt hẫng, nhưng nhìn những người khách ăn mặc sang trọng ngồi xung quanh mình, tâm trạng cô ta đột nhiên tốt trở lại.
Hình như cũng không tệ đến vậy, giờ mình cũng đã có thể ngồi chung một chỗ với những người giàu có nắm bạc triệu trong tay rồi, không lấy được bàn có view đẹp cũng chẳng sao.
Nghĩ như vậy Song Nami bỗng cảm thấy bản thân cao sang hơn rất nhiều, tư thế ngồi của cô ta đoan trang như một tiểu thư quyền quý.
Đám người vui vẻ hứng khỏi ngồi xuống bàn, lập tức có người đưa đến trà và nước lọc để họ giải khác, còn có nước khoáng chanh để ngâm tay, cảm giác được đối đãi như một người quyền quý thật là thoải mái, tâm lý hư vinh của bọn họ chẳng mấy chốc đã bay tới tận mây xanh.
Jeonghan ở bên ngoài lại đang rất rối bời, vừa rồi cậu từ trong đi ra vừa đúng lúc nhân viên đổi ca trực, tên quản lý lúc nảy Jeonghan chưa từng gặp, cả nữ lễ tân đang trực ở bàn kia cũng mới toanh luôn.
Jeonghan hoang mang không biết cô ấy có cho mình vào trong hay không nữa. Cậu rụt rè tiến lại gần bàn của nữ nhân viên, hai tay xoắn xít đến đổ đầy mồ hôi luôn rồi.
Cô lễ tân rất vui vẻ cười với Jeonghan. Quản lý trước khi đi có dặn dò cô để mắt đến cậu, nói cậu có khả năng là kẻ không có tiền muốn đến đây ăn quỵt. Mặc dù vậy như vậy nhưng khi đối diện với gương mặt sáng sủa cùng đôi mắt trong vắt hồn nhiên kia của Jeonghan, cô nhân viên giống như bộc phát tấm lòng người mẹ, cô nở nụ cười, nói chuyện với cậu cũng dịu dàng hơn.
“Xin chào, chào mừng đến với nhà hàng Thiên Niên Kỷ, cậu bé có đặt bàn trước chưa?”.
Tôi 29 tuổi rồi!…
Jeonghan âm thầm bĩu môi. Cô nhân viên vẫn kiên nhẫn mỉm cười nhìn cậu, hai mắt dán chặt vào gò má trắng mịn của Jeonghan.
“Cậu tên là gì, cho chị biết để chị kiểm tra cho nha~”.
Jeonghan chần chừ một lát sau đó mới chầm chậm nói ra tên của mình.
“Yoon..Jeonghan”.
“Vâng, cậu Yoon…”
Cô gái đang tươi cười bỗng chốc cứng đờ, hai mắt trừng to đầy kinh ngạc.
Trên màn hình máy tính của cô lúc này, tên của Jeonghan được thể hiện bằng một dòng chữ được tô đỏ vô cùng bắt mắt, đây là màu sắc riêng biệt dùng để thể hiện tên của vị khách vô cùng cao quý của nhà hàng bọn họ.
Nữ nhiên viên lập tức thu lại bộ dáng không đứng đắng vừa rồi, vô cùng thân thiện nhưng không kém phần nghiêm túc quay đầu nhìn Jeonghan.
“Quý khách, bàn của ngài đã sẵn sàng, xin mời theo nhân viên phục vụ để đi đến bàn đã đặt ạ. Chúc quý khách ngon miệng”.
Nữ lễ tân và nói xong, Jeonghan lập tức bày ra dáng vẻ giống hệt cô lúc nãy, trợn mắt há hốc mồm.
Mình..mình có đặt bàn sao? Lúc nào chứ?!!
Jeonghan không hề biết rằng Hong Jisoo đã thêm tên của cậu vào danh sách khách quý của chuỗi nhà hàng của anh, sau này cho dù cậu đi đến bất cứ đâu trên thế giới, chỉ cần bước vào Thiên Niên Kỷ thì sẽ nhận được loại đãi ngộ cao cấp nhất.
“Xin mời quý khách”.
Jeonghan mê mang đi theo sau nữ nhân viên, cậu ngơ ngác vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đám người Han Ga-in đang vui vẻ nói cười trong đại sảnh, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Jeonghan được nhân viên dẫn vào trong, cả đám đồng loạt không giấu nổi sự kinh ngạc.
“Nó..nó..cái thằng nhà quê đó, sao nó lại có thể vào được trong đây!!!?”