Em trai, xin nhịn một chút - 14. Nhà hàng Thiên Niên Kỷ
Jeonghan dọn đến ở trong căn biệt thự này cũng đã được một tuần rồi, nhìn chung thì tương đối là hòa thuận.
Người trong nhà vội đến vội đi, ai cũng có công việc của riêng mình, chỉ mỗi Jeonghan là thảnh thơi không làm gì cả.
Jeonghan trước kia cũng từng có một công việc, cậu làm trong một công ty điện tử, tuy chỉ là chân chạy vặt thôi, làm nhiệm vụ ghi chép sổ sách hàng xuất nhập, rất đơn giản.
Lúc mới đến Jeonghan bị đồng nghiệp trêu chọc bắt nạt, cho tới lúc nghỉ cũng bị bọn họ cười cợt, coi thường.
Jeonghan luôn cố găng tận lực làm thân với họ, cậu giúp họ làm việc vặt, giúp mua đồ, lấy hàng online…v.v.. nhưng có vẻ những thứ đó vẫn không đủ để đám người đó tiếp nhận cậu vào trong vòng tròn quan hệ của họ, Jeonghan luôn bị bài xích và cô lập, mỗi ngày đều trải qua hết sức khó khăn.
Có một người đồng nghiệp từng rất tốt bụng giúp đỡ cậu, nhưng thời gian trôi qua người nọ lại dần xa lánh Jeonghan. Có lẽ người đó cũng sợ gây thù với đám người kia rồi cũng bị bọn họ cô lập giống như cậu.
Jeonghan không hề oán trách, cậu chỉ dần dần trở nên ít nói, mỗi ngày đến công ty làm cái công việc nhàm chán đó, bị bọn họ bắt nạt rồi lại lủi thủi một mình ra về, cuộc sống thế nhưng lại cô đơn hơn khoảng thời gian còn đi học nữa, ít ra khi đó Jeonghan vẫn có một người bạn thân thiết trò chuyện cùng mình.
Hong Jisoo từ trên lầu bước xuống, đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi của mình. Tuần trước anh ra nước ngoài cùng Choi Seungcheol nên đã lâu không đến xem nhà hàng rồi, hiện tại thư thả anh muốn đến kiểm tra xem có bất kì sai sót nào không.
Khi bước đến phòng khách, Hong Jisoo nhìn thấy người con trai đang nghiêng người ngồi trên ghế, hai chân tinh nghịch vắt ngang qua tay vịn, giương đôi mắt thất thần lạc lõng nhìn ra bên ngoài.
“Jeonghan à.
Hong Jisoo cất tiếng gọi, người kia giật mình mà cũng chậm chạp nữa, đến cả hai giây sau mới nhúc nhích hai vai, sau đó quay đầu lại nhìn anh.
“Jisoo, anh định đi đâu à?”.
“Ừm, muốn đến nhà hàng kiểm tra một chút”.
Hong Jisoo bước đến bên cạnh Jeonghan, bàn tay to lớn đưa đến phủ lấy chiếc cằm nhỏ và một bên má tròn tròn của người nọ. Từ sau lần Jeonghan không tiếc lời khen ngợi món ăn của anh, đôi mắt chân thành không nhiễm chút tạp chất nào của cậu khiến cho lời khen tưởng chừng như bình dị lại đáng quý hơn cả ngọc ngà châu báu, kể từ khi đó Hong Jisoo trở nên cực kì quan tâm đến Jeonghan.
“Sao lại ngồi một mình ở đây?”
“Tại vì buồn”.
“Sao lại buồn?”
“Tại vì không được vui”.
“…”
Được rồi, ngừng cái đoạn đối thoại chết tiệt này lại thôi.
“Em nhàm chán phải không, lên máy tính chơi game đi”.
Jeonghan khẽ lắc đầu, cậu đã chơi đến hoa mắt chóng mặt buồn nôn luôn rồi, giờ nghĩ đến máy tính là thấy phát sợ.
Hong Jisoo nhẹ nhàng sờ sờ gò má trắng mịn của Jeonghan, xúc cảm truyền đến từ lòng bàn tay thật sự rất thoải mái, thảo nào SeungKwanie lại thích nựng mặt người nọ như vậy, hoá ra là rất êm tay.
Thấy Jeonghan ngồi buồn hiu một mình, bóng dáng nhỏ bé cô đơn trong căn biệt thự rộng lớn khiến Hong Jisoo có chút mủi lòng.
Cha bọn họ sợ Jeonghan làm việc vất vả nên đã bảo Jeonghan nghỉ việc rồi. Ai cũng bận bịu tới lui, chỉ có mỗi mình Jeonghan đứng đó nhìn từng người hối hả đi về, thật sự rất tội nghiệp.
“Có muốn theo anh đến nhà hàng xem một chút không?”.
Jeonghan nghe thấy được ra ngoài liền mở to mắt, hưng phấn gật đầu.
“Đi đi! Cho em theo với~”.
“Thay quần áo đi”.
“Yup!”.
Jeonghan chạy ùa về phòng, Hong Jisoo bình thản ngồi trên ghế đợi cậu, gương mặt chẳng có chút mất kiên nhẫn nào.
Jeonghan ào ào lao đi, chẳng bao lâu đã lẹp bẹp vội vã chạy xuống.
“Xong rồi!~”.
Hong Jisoo quay đầu lại, người con trai nhỏ xinh mặc một chiếc áo thun trắng vừa với cơ thể cùng quần jeans dài màu xanh đậm, trên đầu đội một chiếc mũ len nhỏ cùng màu với bộ quần áo, mặt trên của chiếc áo thun trắng cậu đang mặc còn có in dòng chữ “tôi là thỏ”.
“Mình đi đi”.
Jeonghan vui vẻ ôm cánh tay Hong Jisoo, như một chú chim nhỏ không chờ được giây phút phóng sinh ra khỏi chiếc lồng son, chim chíp thích thú hót không ngừng.
Hong Jisoo thấy cậu háo hức như vậy tâm trạng cũng đột ngột tốt lên, anh gật đầu rồi cùng cậu đi về phía nhà để xe.
Hong Jisoo không thích dạng chói loá bắt mắt như Choi Seungcheol và Kwon Soonyoung, xe của anh là một chiếc Bentley Bentayga màu rất trầm tính.
Chuỗi nhà hàng của Hong Jisoo có mặt ở chín thành phố lớn trên thế giới, tất cả đều đạt sao Michelin với cách bài trí đa dạng và độc đáo.
Ở Seoul chỉ có duy nhất một nhà hàng nằm trên tầng 17 của khách sạn The Shilla, một trong mười khách sạn sang trọng bậc nhất Seoul, phong cảnh hướng ra vùng đồi núi xanh ngát thơ mộng.
Đây cũng chính là điểm bắt đầu của Hong Jisoo khi anh chính thức khởi nghiệp, là thành tựu đầu tiên trên con đường đi đến thành công vang dội của anh.
Giống hệt như lần được Seungcheol dẫn đi trung tâm mua sắm, Jeonghan bước vào nơi cao cấp xa xỉ như thế này lần đầu cảm thấy thật kì diệu, không nhịn được tò mò mà nhìn ngắm khắp nơi.
Nhà hàng tên là Thiên Niên Kỷ. Jeonghan không biết vì sao Hong Jisoo lại chọn cái tên như vậy, nhưng sau đó cậu lại nhớ đến tên của khách sạn và bài học lịch sử mà bản thân từng thi rớt hai lần.
Khách sạn Shilla… Sila, chế độ quân chủ tồn tại lâu đời nhất ở Bán đảo Triều Tiên, triều đại thiên niên kỉ trong lịch sử Hàn Quốc.
Hào hùng, tráng lệ, và thịnh vượng!.
Đây có lẽ là ý nghĩa mà Hong Jisoo nghĩ đến khi chọn tên này cho nhà hàng của mình.
Jeonghan không có trực tiếp hỏi Hong Jisoo để khẳng định lại, cậu quá bận rộn với sự hào hứng của mình, hai con mắt thật sự là không đủ để dùng, cái gì cũng mới lạ, cái gì cũng xinh đẹp, Jeonghan xoay xoay nhìn ngắm đến mức đầu cũng sắp rơi ra khỏi cổ.
Woa đèn trần đẹp quá!.
Bình hoa này thật là to, sẽ phải cắm cả cây vào mới vừa chiếc bình ấy nhỉ?
Thảm trải sàn cũng đẹp nữa~
Trời, chiếc lọ pha lê này thật tuyệt.
Choaa~ bức tranh treo trên tường đẹp quá chừng, gương mặt Hong Jisoo cũng thật là đẹp trai!!!
“…”
Hong Jisoo không biết từ khi nào lại xuất hiện trong tầm mắt của Jeonghan, anh đứng bên cạnh cậu, ngẩng đầu nhìn bức tranh khổng lồ treo trên tường.
“Đây là do Myungho vẽ đó, em ấy tặng cho anh nhân lúc nhà hàng đạt chuẩn năm *”.
“Aaa!!! Là Myungho vẽ!!”
Jeonghan mở tròn mắt, dời đường nhìn từ gương mặt của Hong Jisoo sang bức tranh to kia, kinh ngạc đến tròn cả miệng.
Myungho vẽ đẹp thế sao?!
Thật sự là thiên tài!!
Jeonghan vô thức đưa tay chạm lên khung kính của bức tranh, khi lấy xuống vẫn còn sót lại dấu bàn tay bé bé ở trên đó.
Ấy chết!.
Jeonghan hốt hoảng vội vã đưa tay lau lau, vết dơ không những không biến mất mà càng trở nên nhầy nhụa, biến thành một khối tròn mờ đục vô cùng mất thẩm mỹ.
●﹏●
Lại gây chuyện nữa rồi, hic!!
Hong Jisoo quay đầu lại liền nhìn thấy người con trai giương đôi mắt ướt sũng khổ sở cầu cứu anh, biểu cảm giống như biết bản thân đã gây ra trọng tội và đang vô cùng ân hận sám hối.
Trong lúc này mà bật cười thì thật có chút thiếu đạo đức nhỉ? Hong Jisoo cố gắng đè xuống khóe miệng đang muốn nhếch lên của mình, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay gầy gò của người nọ kéo về phía mình.
“Không sao đâu đừng lo, lát nữa gọi người lau sạch là được”.
Hai người đi sâu vào trong nhà hàng, quản lý trưởng hay còn gọi là tổng giám sát của nhà hàng nhìn thấy ông chủ dẫn người đến liền cung kính cúi chào, đồng thời lặng lẽ quan sát người đang đi bên cạnh ông chủ.
“Chào ông chủ Hong”.
“Cứ tập trung làm việc của ông đi, đừng để ý đến tôi”.
“Vâng, ông chủ!”.
Woaaa, thật là ngầu ◕ ‿ ◕
Jeonghan hai mắt tràn đầy hâm mộ nghiêng đầu nhìn chằm chằm Hong Jisoo, người kia giống như đang ngượng ngùng, đưa tay đỡ nhẹ bên eo của cậu.
“Cẩn thận nhìn đường kìa”.
Hiện tại phát sinh một vấn đề vô cùng khó xử, theo quy tắc Jeonghan không thể đi vào trong khu vực bếp của nhà hàng được, Hong Jisoo chỉ đành để cậu ở bên ngoài chờ mình, anh bảo cậu muốn tham quan tiếp thì đi dạo một vòng, lát nữa xong việc anh sẽ đi tìm cậu.
“Anh cứ đi đi, tớ không sao mà”.
“Được rồi, anh đi nhanh rồi sẽ về ngay”.
“Eung~ bye bye!”.
Hong Jisoo đi lối khác để vào trong khu vực bếp. Lúc này còn lại một mình Jeonghan ở bên ngoài, cậu không muốn ngồi vào bàn mà muốn trở lại chỗ bức tranh của Myungho treo đằng trước lối vào.
Nó đây rồi~
Jeonghan lặn lội tìm được đến chỗ treo bức tranh, lúc cậu đang cặm cụi dùng giấy ăn lau sạch dấu tay nhầy nhụa trên mặt kính thì bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng.
“Ốh đó không phải là Yoon Jeonghan hay sao? Thật trùng hợp gặp lại cậu ở đây”.
Jeonghan quay đầu lại, phía sau là hai nam và ba nữ, bốn người trong số đó là đồng nghiệp cũ cùng công ty với cậu lúc trước.
Jeonghan thu lại biểu cảm, rất không vui nhìn bọn họ.