Dụ dỗ - Chương 6: Muốn cô
Trương Du mua một cái bánh bao cùng một cốc sữa đậu nành, lái mô tô đến trung tâm huấn luyện.
Trương Du vẫn còn đang buồn bực vì mộng tinh vào sáng sớm. Anh ăn sáng với vẻ mặt u ám trong khi giám sát quá trình huấn luyện của các học viên.
Các học viên rất sợ Trương Du. Hôm nay họ nhận thấy tâm trạng anh không được tốt, nên ai cũng tập luyện nghiêm túc hơn, không dám lười biếng.
Lúc này, Lý Thắng Thiên đi tới, cười vui sướng khi người khác gặp họa: “Phải là Trương Du cậu đấy, mấy tên nhóc này sợ thật kìa! Ha ha ha!”
Trương Du không để ý đến vẻ mặt xấu xa của Lý Thắng Thiên, thậm chí không liếc anh ta một cái.
“Sao thế? Hôm nay tâm trạng không vui? Không phải đụng đến cô em nào chứ?”
Lý Thắng Thiên tò mò nhìn Trương Du, đùa cợt.
“Giờ cậu có còn mộng tinh không…?”
Trương Du đột nhiên hỏi một câu khiến Lý Thắng Thiên sợ hãi.
“Mẹ kiếp! Cậu đang nghĩ gì thế! Tôi có vợ rồi, cậu nghĩ tôi sẽ thế sao? Mộng tinh chỉ dành cho người lâu rồi không khai trai thôi.”
Lý Thắng Thiên tỏ vẻ ghê tởm.
“Đêm qua cậu mộng tinh!” Lời nói của Lý Thắng Thiên là một câu khẳng định, không phải câu hỏi.
Trương Du liếc nhìn Lý Thắng Thiên với vẻ mặt lạnh lùng.
“Mẹ kiếp! Anh trai à, tôi đã nói với cậu rồi, nên tìm một em gái đi, xem kìa… đã nhịn lâu như vậy, nên mới bị mộng tinh đó!”
Lý Thắng Thiên tỏ vẻ hả hê, anh ta đã khuyên Trương Du tìm bạn gái từ lâu rồi, nhưng Trương Du không bao giờ để tâm đến việc này.
Trương Du nhớ lại những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này, cảm thấy lời nói của Lý Thắng Thiên cũng có lý, có phải anh đã cấm dục quá lâu rồi không?
Trương Du đang suy nghĩ xem tối nay có nên đến quán bar tìm một cô gái phóng thích một chút, trong lúc đó Lý Thắng Thiên vẫn đang không ngừng lải nhải bên tai.
“Câm miệng đi! Ồn quá!” Trương Du đuổi Lý Thắng Thiên đi, tiếp tục giám sát việc huấn luyện của các học viên.
Trương Du dành một ngày trong trung tâm huấn luyện. Đến tối, anh không về nhà mà đến một quán bar gần đó. Trương Du có thân hình vạm vỡ, cơ bắp căng phồng dưới lớp quần áo, khuôn mặt đẹp trai. Vừa bước vào quán bar, nhiều ánh mắt của mọi người đều hướng về phía anh, cả nam lẫn nữ.
Anh chọn một ghế gần sàn nhảy rồi ngồi xuống, thoải mái gọi một ly rượu, vừa uống rượu, anh vừa nhìn những người đàn ông và phụ nữ đang xoay người điên cuồng trên sàn nhảy, nghĩ đến việc tìm một người phụ nữ để giải tỏa cơn khô nóng của mình.
Một lúc sau, một người phụ nữ nóng bỏng mặc quần áo gợi cảm, eo thon lắc mông bước về phía Trương Du:
“Soái ca, chơi cùng không?” Người phụ nữ hỏi Trương Du bằng giọng nói rất gợi cảm, bộ ngực đầy đặn của cô ta áp vào cánh tay Trương Du, cùng nụ cười tươi nịnh nọt.
Trương Du nhìn người phụ nữ gợi cảm, cùng lớp trang điểm đậm này, bất giác nghĩ đến gương mặt thanh thuần của Hà Tô.
Cuối cùng anh nhận ra, không phải mình nghẹn đã lâu, là muốn Hà Tô.
“Không chơi.” Trương Du để lại một lời rồi đứng dậy bước ra khỏi quán bar. Anh đứng hóng gió đêm bên ngoài một lát rồi lái xe về nhà.
Ý nghĩ của Trương Du đã thông suốt nên tâm trạng rất tốt, cất xe máy trong gara rồi thong thả bước trên đường.
Khi gần đến khu nhà, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng khóc của một cô gái, hòa cùng tiếng ồn ào của lũ trẻ.
Trương Du lần theo tiếng động đó, nhìn thấy ba cậu bé ném cát vào một cô gái. Cô gái đang khóc nấc, vùi đầu vào cánh tay. Tóc cô che khuất khuôn mặt, anh không thể nhìn rõ đó là ai. Nhưng chỉ liếc mắt qua bộ đồ ngủ mà cô đang mặc, Trương Du đã biết đó là ai, Hà Tô!
Ngay lúc này anh rất tức giận. Lũ nhóc này đáng bị đánh!
“Bọn bay làm gì thế! Lũ nhóc, chúng mày có tin bị ăn đòn không hả?”
Trương Du hung dữ xông tới, đứng trước mặt Hà Tô, giơ nắm đấm lên trừng mắt nhìn ba đứa nhóc.
“Sau này đứa nào dám bắt nạt cô bé nữa, chú sẽ đánh cho một trận!”
Ánh mắt cùng lời nói hung dữ của Trương Du rất có sức răn đe. Ba đứa nhóc lập tức sợ hãi bỏ chạy. Xung quanh yên tĩnh đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc của Hà Tô.
Trương Du quay lại ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ cát trên người Hà Tô. Lúc này cô ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt, đôi mắt to tròn sưng đỏ.
Hình như Hà Tô vẫn còn nhớ người đã tặng kẹo mút cho mình, vừa khóc vừa nhìn Trương Du.
“Em còn nhớ tôi không? Cho em kẹo mút đấy.”
Trương Du cẩn thận hỏi Hà Tô. Hà Tô nhìn chằm chằm anh một lát rồi cuối cùng cũng gật đầu.
Trương Du thở phào nhẹ nhõm, may mà còn nhớ rõ, cũng không phải người vong ân bội nghĩa.
“Tôi đưa em về nhà, muộn thế này bà ngoại sẽ lo lắng.” Trương Du nói vừa đưa tay ra cho Hà Tô.
Ánh mắt Hà Tô di chuyển đến lòng bàn tay thô ráp của Trương Du, sau một hồi do dự, cô cẩn thận đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Trương Du khẽ nhếch khóe môi, Hà Tô không sợ anh.
Anh nhẹ nhàng khép lòng bàn tay lại, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Hà Tô, dẫn cô lên lầu đi đến cửa nhà bà Trương. Anh gõ cửa, một lát sau có tiếng bước chân từ bên trong vọng ra, rồi cánh cửa được mở.
Bà Trương nhìn thấy Trương Du và cháu gái ngoài cửa, vô cùng kinh ngạc.
“Tô Bảo! Sao hai người lại ở bên ngoài? Không phải cháu đang ngủ trong phòng hả? Có chuyện gì vậy? sao lại khóc?”
Bà Trương kéo Hà Tô lại bên cạnh, nhìn cô từ trên xuống dưới, đưa tay lau nước mắt và cát trên mặt Hà Tô.
Lúc Trương Du nghe bà Trương nói vậy, anh lập tức hiểu ra Hà Tô đã tự chạy ra ngoài chơi.
“Cháu vừa gặp em ấy ở dưới lầu, hình như bị ngã ở đống cát.”
Anh không nói với bà Trương rằng Hà Tô bị trẻ con bắt nạt, vì không muốn khiến bà Trương lo lắng rồi tự trách mình.
“Sao tối rồi chạy ra ngoài không nói với bà?”
Bà Trương đau lòng nhìn Hà Tố, lại cảm ơn Trương Du.
“Trễ rồi, bà đưa em ấy về rửa mặt rồi nghỉ ngơi sớm đi, cháu lên lầu trước.” Trương Du liếc nhìn Hà Tô đang cúi đầu, quay người đi lên lầu.
Sau khi rửa mặt, Trương Du nằm trên giường, nghĩ đến tình cảnh hôm nay của Hà Tô, miệng lầm bẩm tên “Tô Tô”, trong lòng cũng đã có quyết định.