Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm - Phần 6: Kết Thúc Và Bắt Đầu Mới – Ánh Sao Vẫn Sáng Mãi
- Trang chủ
- Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm
- Phần 6: Kết Thúc Và Bắt Đầu Mới – Ánh Sao Vẫn Sáng Mãi
Tôi trở về thủ đô vào một buổi sáng mùa hè oi ả. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn xa hoa như ngày tôi rời đi nhiều năm trước, nhưng tôi không còn là cô gái đầy gai góc và oán hận nữa. Nhà họ Lâm đón tôi bằng những cái nhìn phức tạp: tự hào vì tôi đã khiến nhà họ Giang sụp đổ một phần, lo lắng vì tôi từng bỏ đi không lời từ biệt, và kỳ vọng vì giờ tôi phải tiếp nhận vai trò mà từ nhỏ đã được định sẵn – người đứng đầu thế hệ trẻ của gia tộc.
Những tháng đầu tiên thật sự ngột ngạt. Tôi ngồi trong những cuộc họp kéo dài hàng giờ, đối mặt với những gương mặt già nua đầy toan tính, học cách cân bằng quyền lực giữa các phe cánh. Ban đêm, tôi thường đứng trên ban công căn penthouse cao nhất thành phố, nhìn xuống dòng xe cộ như sông ánh sáng, và nhớ về Hải Vân – nhớ tiếng cười của lớp 12Z, nhớ mùi bánh mì nướng của mẹ Vũ Phong, nhớ những buổi học nhóm ồn ào dưới tán phượng.
Tôi tự hỏi: mình có thực sự thuộc về nơi này không?
Rồi quyển sổ tay từ các em đến. Tôi đọc đi đọc lại từng lá thư, cười rồi khóc, khóc rồi lại cười. Quyển sổ ấy trở thành vật bất ly thân của tôi. Mỗi khi mệt mỏi giữa những cuộc đấu đá gia tộc, tôi mở ra đọc một trang ngẫu nhiên, và sức mạnh lại trở về.
Năm năm trôi qua nhanh như một giấc mơ.
Năm 2030, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ: “Cô Lâm, họp lớp lần thứ năm. Núi phía Bắc, nhà thầy cũ. Đừng vắng mặt.”
Tôi lập tức xin nghỉ một tuần, lái xe lên núi mà không báo trước cho gia đình. Thầy tôi – ông già hay cáu kỉnh năm xưa – đứng ngoài cổng, cười híp mắt: “Lũ cháu chắt của tao đến rồi đấy. Chúng nó đặt trước cả tháng.”
Tôi bước vào sân, và ba mươi hai gương mặt đã trưởng thành ùa ra đón tôi.
Trần Hải giờ cao lớn, vest phẳng phiu, là CEO của một tập đoàn công nghệ khởi nghiệp trị giá hàng tỷ đô. Cậu ấy ôm tôi thật chặt: “Cô ơi, em làm tỷ phú tự thân rồi đây! Ba mẹ em giờ nghỉ hưu, đi du lịch suốt.”
Minh Châu mặc áo vest luật sư, tóc ngắn mạnh mẽ, bên cạnh là Vũ Phong – chàng trai thư sinh ngày nào giờ là chủ chuỗi tiệm bánh mì nổi tiếng toàn quốc mang tên “Bánh mì Cô Lâm”. Hai người họ nắm tay nhau, mỉm cười dịu dàng. Minh Châu thì thầm: “Em làm luật sư chuyên bảo vệ quyền lợi phụ nữ và trẻ em bị bạo lực gia đình. Còn anh ấy… là chồng em.”
Vũ Phong đỏ mặt, gãi đầu: “Em mở được mười lăm chi nhánh rồi cô ơi. Mẹ em giờ là giám đốc điều hành, không phải đứng xe đẩy nữa.”
Tô Minh xuất hiện với mái tóc xoăn nghệ sĩ, mặc áo sơ mi in hoa văn tự thiết kế. Thương hiệu thời trang của cậu ấy – “Bravoy” – đang làm mưa làm gió, logo là chú mèo linh vật năm xưa. Cậu ấy ôm tôi, mắt long lanh: “Bộ sưu tập đầu tiên em ra mắt, mẹ em là người mẫu chính. Bà ấy mặc đẹp lắm cô ơi. Giờ mẹ tự hào về em lắm.”
Hứa Lâm cao ráo, tóc nhuộm highlight, là lập trình viên game nổi tiếng với tựa game “Catch the Bug” – trò chơi đuổi bắt lỗi lập trình khiến cả thế giới phát cuồng. Cậu ấy cười lớn: “Em làm trò mà cô thua hoài luôn! Giờ em về Hải Vân dạy toán ở trường cũ rồi cô ơi. Học trò em toàn bảo phải giỏi hơn lớp cô ngày xưa.”
Lục Phong – nhà báo điều tra nổi tiếng, Trần Trì – huấn luyện viên ngựa chuyên nghiệp, Bành Tâm Thần Yệt – nghệ sĩ piano trẻ tuổi… tất cả đều thành công rực rỡ theo cách riêng, nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười ngây ngô ngày nào.
Chúng tôi ăn lẩu trong ngôi nhà gỗ cũ của thầy, rượu ấm sôi sùng sục, tuyết bắt đầu rơi ngoài trời. Câu chuyện kéo dài đến khuya, từ kỷ niệm phá cửa lớp năm xưa đến những khó khăn mỗi người từng vượt qua.
Trần Hải nâng ly: “Cô Lâm, nếu không có cô, chúng em vẫn chỉ là những phản diện trong một câu chuyện tồi tệ.”
Minh Châu tiếp lời: “Cô đã chứng minh rằng định mệnh có thể thay đổi. Chỉ cần có một người tin tưởng mình.”
Tôi lắc đầu, mắt ướt: “Không. Các em tự thay đổi chính mình. Cô chỉ là người đi cùng một đoạn đường thôi.”
Đêm đó, cửa gỗ nhỏ bị đá bung lần nữa – lần này là do Lục Phong “tái hiện kỷ niệm”. Cả đám cười nghiêng ngả. Tôi giả vờ cáu: “Lát tan học đứa nào sửa cửa!”
Sáng hôm sau, tôi kể cho thầy nghe về Lâm Như Ngọc. Em ấy giờ đã ba mươi tuổi, da ngăm đen khỏe khoắn sau ba năm dạy học ở vùng cao Tây Bắc. Em ấy về nhà, đối mặt ba mẹ: “Để chị sống cuộc đời chị đi. Phần em, em sẽ gánh.” Giờ em ấy là nhà từ thiện nổi tiếng, xây trường học cho trẻ em nghèo.
Thầy cười: “Hai đứa đều mọc cánh rồi.”
Tôi ở lại núi thêm vài ngày, rồi trở về thủ đô với trái tim đầy ắp.
Họp lớp trở thành truyền thống hàng năm. Mỗi năm một địa điểm khác: lúc thì tiệm bánh mì của Vũ Phong, lúc thì studio thiết kế của Tô Minh, lúc thì công ty game của Hứa Lâm. Có năm cả đám bay ra đảo Phú Quốc, thuê nguyên resort để “ôn bài cũ”.
Năm 2033, Minh Châu mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, cô đi một mình trong con hẻm lầy lội năm xưa. Trời tối đen, mưa xối xả. Bỗng một cánh tay bung ô che cho cô. Người ấy có đôi mắt đen kịt, lạnh lẽo như băng. Cô chợt nghĩ: ngày xưa mắt anh ấy không thế. Anh ấy hay cười lắm.
Trong mơ, cô nghe chính mình khóc: “Vũ Phong… nếu lúc ấy anh không giúp em thì tốt biết mấy. Anh có thể giả vờ không thấy mà đi qua.”
Anh ấy đáp, giọng trầm: “Giang Hinh, cùng chết không tử tế đi.”
Cô giật mình tỉnh dậy, tim đập thình thịch. Vũ Phong bên cạnh cũng tỉnh, mơ màng hỏi: “Em mơ ác mộng à?”
Minh Châu lắc đầu, ôm chồng: “Không… chỉ là một giấc mơ về thế giới mà chúng ta suýt rơi vào.” Cô hôn lên mắt anh – đôi mắt giờ dịu dàng như hồ xuân: “May mà có cô Lâm.”
Cùng năm đó, Hứa Lâm nghỉ việc ở công ty lớn, về Hải Vân dạy toán. Cậu ấy gọi video cho tôi: “Cô ơi, em làm game không làm cô thua được, nên em chuyển sang dạy học đây. Học trò em bảo sẽ giỏi hơn lớp cô ngày xưa!”
Tôi cười: “Thách đấy!”
Tô Minh hợp tác với Trần Hải ra mắt dòng thời trang công nghệ cao cấp. Khi ký hợp đồng, Trần Hải trêu: “Logo mèo xấu thế này mà cũng bán được à?”
Tô Minh cười: “Ai bảo? Đây là linh vật cô Lâm vá cho tao năm xưa đấy!”
Lục Phong – nhà báo – phỏng vấn tôi trong một chương trình truyền hình lớn: “Ai cũng biết học sinh lớp 12Z ngày xưa giờ đều thành tinh anh các ngành. Xin hỏi cô làm thế nào?”
Tôi nhìn thẳng máy quay, mỉm cười: “Dùng sự chân thành.”
Máy quay lia ra khán giả, và ba mươi hai gương mặt thân quen ngồi hàng ghế đầu cùng vỗ tay vang dội.
Nhiều năm sau, khi tôi đã ngoài bốn mươi, đứng trên đỉnh núi nhìn tuyết rơi, thầy tôi – giờ đã rất già – hỏi: “Không hối hận chứ?”
Tôi lắc đầu: “Không. Cuộc đời con đẹp nhất là năm dạy lớp 12Z.”
Thầy cười: “Vậy thì tốt. Lũ cháu chắt của tao sắp đến họp lớp nữa rồi kìa.”
Tôi nghe tiếng xe từ xa, tiếng cười nói vang vọng. Cửa gỗ nhỏ lại bị đá bung lần nữa.
Tôi đứng dậy, la lớn: “Ai phá cửa thì sửa đấy!”
Và trong tiếng cười giòn tan của ba mươi hai người con tinh thần, tôi biết rằng dù thế giới có thay đổi thế nào, dù định mệnh từng viết sẵn một câu chuyện đen tối ra sao, chúng tôi đã cùng nhau viết lại một kết thúc khác – rực rỡ, ấm áp, và mãi mãi sáng như những vì sao trên bầu trời đêm.
Con sóc nhỏ năm xưa từng xua tan oán hận trong tôi giờ đã có cả một gia đình sóc trong vườn. Chúng nhảy nhót trên tuyết, vô tư như những ngày đầu.
Tôi mỉm cười, mở rộng vòng tay đón các em – những học sinh đã trở thành gia đình thực sự của tôi.
Câu chuyện của lớp 12Z không bao giờ kết thúc.
Nó chỉ chuyển sang một trang mới đẹp đẽ hơn.