Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm - Phần 5: Hành Trình Đến Đỉnh Cao Và Những Ngày Tháng Cuối Cùng
- Trang chủ
- Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm
- Phần 5: Hành Trình Đến Đỉnh Cao Và Những Ngày Tháng Cuối Cùng
Kỳ thi đại học năm đó rơi vào những ngày đầu tháng Sáu, khi Hải Vân bước vào mùa hè oi bức. Không khí trường Trung học Hải Vân căng như dây đàn. Các lớp chọn tổ chức ôn luyện ngày đêm, học sinh mặc đồng phục trắng ngồi lặng lẽ dưới bóng cây phượng vĩ đỏ rực. Còn lớp 12Z của tôi thì khác – chúng tôi vẫn cười đùa, vẫn tổ chức học nhóm ồn ào, nhưng ai cũng hiểu rằng đây là trận chiến cuối cùng.
Tôi đã chuẩn bị cho các em suốt một năm. Không chỉ kiến thức, mà cả tâm lý. Mỗi tuần, chúng tôi có một buổi “giải tỏa” – ngồi vòng tròn trên sân trường, chia sẻ nỗi sợ hãi. Trần Hải sợ thất bại sẽ làm ba mẹ thất vọng thêm lần nữa. Minh Châu sợ nếu không đậu trường luật top đầu, cô bé sẽ không đủ mạnh để bảo vệ những người yếu thế. Vũ Phong sợ mẹ sẽ vất vả thêm nếu cậu không thay đổi được cuộc đời gia đình. Tô Minh sợ mẹ lại đúng – rằng sở thích của cậu chỉ là “vô dụng”. Hứa Lâm thì đơn giản: “Em sợ không được chơi game với cô nữa.”
Tôi lắng nghe hết, rồi nói: “Sợ hãi là bình thường. Nhưng các em quên một điều: một năm qua, các em đã vượt qua bao nhiêu thứ tưởng chừng không thể? Các em đã thay đổi chính mình. Kỳ thi này chỉ là một cột mốc nữa thôi.”
Tôi tổ chức ba đợt thi thử riêng cho lớp, chấm bài nghiêm khắc, phân tích từng lỗi sai. Vũ Phong và Minh Châu dẫn đầu nhóm học giỏi, kéo theo các bạn yếu hơn. Trần Hải trở thành “chuyên gia” môn xã hội, giảng lịch sử bằng cách kể chuyện khiến cả lớp cười nghiêng ngả nhưng nhớ vanh vách. Tô Minh thiết kế bảng theo dõi tiến độ học tập cho từng người – những biểu đồ màu sắc xinh xắn dán đầy tường lớp. Hứa Lâm lập nhóm chat “Học thần tốc Z”, nơi các em thi nhau khoe điểm luyện đề.
Kết quả thi thử cuối cùng khiến cả trường choáng váng: lớp 12Z xếp thứ ba toàn khối về điểm trung bình, có đến mười lăm em lọt top 200. Hiệu trưởng đích thân đến lớp tôi, vỗ vai: “Cô Lâm, cô làm nên kỳ tích rồi.”
Nhưng tôi biết kỳ tích thực sự là ở các em.
Ngày thi đầu tiên – môn Ngữ văn – trời mưa tầm tã. Tôi đứng ngoài cổng trường từ sáng sớm, cầm ô che cho từng em bước xuống xe buýt trường. Minh Châu là người cuối cùng. Cô bé mặc áo trắng, tóc buộc cao, mắt sáng rực: “Cô Lâm, em không sợ nữa.”
Tôi ôm nhẹ cô bé: “Cô tin em.”
Hai ngày thi trôi qua trong sự hồi hộp đến nghẹt thở. Tôi không ngủ được, lang thang quanh trường, rồi ngồi ở xe bánh mì của mẹ Vũ Phong nhấm nháp một ổ bánh mì nướng, chờ tin tức từ các em qua tin nhắn nhóm.
Khi môn cuối cùng kết thúc, tiếng chuông vang lên như báo hiệu tự do. Cổng trường mở tung, ba mươi hai học sinh lớp 12Z lao ra, ôm chầm lấy tôi giữa trời nắng gắt. Trần Hải khóc như đứa trẻ: “Xong rồi cô ơi! Em làm được!” Tô Minh ôm con mèo linh vật đã được vá lại, cười toe toét. Hứa Lâm hét lớn: “Cô Lâm, nghỉ hè dẫn bọn em chơi game đi!” Vũ Phong chỉ lặng lẽ nắm tay Minh Châu, mắt đỏ hoe nhưng miệng cười.
Tôi nhìn các em – những đứa trẻ từng là “phản diện” trong giấc mơ định mệnh của tôi – giờ đang rạng rỡ như ánh mặt trời. Tôi biết, dù kết quả thế nào, các em đã chiến thắng chính mình.
Tối hôm đó, cả lớp tổ chức tiệc chia tay tại tiệm bánh mì mới mở của mẹ Vũ Phong. Bà cụ già hơn nhưng cười tươi hơn bao giờ hết, tự tay nướng hàng trăm ổ bánh mì kẹp thịt cho “các con”. Chúng tôi ăn uống, hát hò, chụp ảnh đến khuya. Trần Hải say xỉn nhẹ, ôm vai tôi: “Cô Lâm là người tuyệt nhất em từng gặp…” Minh Châu thì thầm vào tai tôi: “Em sẽ làm luật sư thật giỏi, để bảo vệ những người như mẹ em ngày xưa.” Vũ Phong đưa tôi một tờ giấy gấp gọn – thực đơn mới của tiệm, với món đặc biệt mang tên “Bánh mì Cô Lâm”.
Khi mọi người về hết, tôi ngồi một mình bên sông Hải Vân, nhìn nước lấp lánh dưới ánh trăng. Tôi biết ngày mai mình sẽ rời đi.
Vụ việc nhà họ Giang đã đến hồi kết. Cơ quan chức năng chính thức khởi tố ông Giang và một số lãnh đạo cấp cao vì các hành vi gian lận tài chính, tham ô và lạm dụng quyền lực kéo dài nhiều năm. Giang Nam bị đình chỉ học tập, phải hợp tác điều tra. Hắn không còn là “nam chính bất khả chiến bại” nữa – chỉ là một cậu thiếu niên bị chính gia đình và sự kiêu ngạo của mình đẩy vào ngõ cụt.
Nhà họ Lâm ở thủ đô không thể để tôi tiếp tục ở lại Hải Vân. Một vụ án lớn liên quan đến hai gia tộc quyền lực, dù tôi chỉ là người cung cấp chứng cứ gián tiếp, cũng đủ khiến báo chí dồn dập chú ý. Ba mẹ gọi điện, giọng nghiêm khắc nhưng pha lẫn tự hào: “Vân Vân, con về nhà đi. Đã đến lúc con tiếp nhận trách nhiệm gia tộc.”
Tôi đồng ý. Không phải vì bị ép buộc, mà vì tôi hiểu: tôi đã hoàn thành sứ mệnh ở đây. Lớp 12Z không còn cần tôi nữa – các em đã đủ mạnh để tự bay.
Tôi thu dọn đồ đạc trong đêm. Phòng giáo viên trống trải, chỉ còn bàn làm việc với chồng bài kiểm tra đã chấm xong và hộp đựng “giấc mơ” mà các em viết từ kỳ một. Tôi mở ra đọc lại từng tờ:
Minh Châu: “Làm luật sư tài ba, vừa giỏi bắn súng vừa giỏi đánh nhau.”
Trần Hải: “Trở thành tỷ phú tự thân, để ba mẹ tự hào.”
Vũ Phong: “Học marketing, mở chuỗi tiệm bánh mì lớn cho mẹ.”
Tô Minh: “Làm nhà thiết kế thời trang, để mẹ là người mẫu đầu tiên.”
Hứa Lâm: “Làm streamer game… không, làm lập trình viên game, tạo ra trò mà cô Lâm cũng thua!”
Tôi mỉm cười, nước mắt lăn dài. Tôi viết một lá thư dài đặt trên bàn lớp:
“Các em yêu quý,
Hôm nay cô chịu thua rồi. Cô từng cá cược với các em và thắng toàn bộ, nhưng có một thứ cô không bao giờ thắng được: sự chân thành và dũng cảm của các em.
Một năm qua, các em đã dạy cô nhiều hơn cô dạy các em. Các em đã cho cô thấy rằng dù xuất phát điểm có tồi tệ thế nào, chỉ cần có người tin tưởng và đồng hành, ai cũng có thể thay đổi số phận.
Cô sắp rời Hải Vân, không phải vì cô muốn, mà vì có những trách nhiệm khác đang chờ. Cô xin lỗi vì không thể tạm biệt từng em một cách đàng hoàng.
Nhưng hãy nhớ: dù đi đâu, cô vẫn luôn tự hào về các em. Hãy sống thật rực rỡ, thật hạnh phúc, và khi nào gặp khó khăn, hãy nhớ rằng các em từng vượt qua cả một “câu chuyện định mệnh” đen tối – không gì là không thể.
Tiền đồ như gấm đang chờ các em phía trước.
Yêu các em rất nhiều,
Cô Lâm Thanh Vân”
Tôi khóa cửa lớp lần cuối, bước ra cổng trường trong đêm khuya. Xe bánh mì của mẹ Vũ Phong đã đóng cửa, chỉ còn ánh đèn neon nhấp nháy. Tôi nhìn lại ngôi trường thân quen, rồi lên xe rời đi mà không ngoảnh đầu.
Kết quả đại học được công bố một tháng sau.
Lớp 12Z đạt tỷ lệ đậu đại học chính quy 100%. Mười tám em vào các trường top đầu cả nước. Vũ Phong thủ khoa khối A toàn tỉnh, Minh Châu thủ khoa khối C, Trần Hải đỗ trường kinh tế hàng đầu, Tô Minh đỗ ngành thiết kế thời trang danh tiếng, Hứa Lâm đỗ cả hai ngành công nghệ thông tin và sư phạm toán…
Cả nước biết đến “kỳ tích lớp Z trường Hải Vân”. Báo chí phỏng vấn hiệu trưởng, phỏng vấn các em, nhưng không ai tìm được tôi nữa.
Tôi đã về thủ đô, bắt đầu tiếp nhận công việc gia tộc. Những ngày đầu khó khăn – họp hành triền miên, đối mặt với những ánh mắt dò xét từ các đối thủ cũ. Nhưng tôi không còn là cô gái đầy oán hận ngày xưa. Tôi bình tĩnh, mạnh mẽ, và trong tim luôn mang theo hình ảnh ba mươi hai học sinh của mình.
Một buổi tối trên núi, tôi nhận được một gói quà chuyển phát nhanh. Bên trong là một quyển sổ tay dày cộp, bìa da khắc dòng chữ: “Gửi cô Lâm – người thay đổi cuộc đời chúng em”.
Tôi mở ra, và nước mắt rơi.
Ba mươi hai học sinh, ba mươi hai lá thư, kèm theo chữ ký và ảnh chụp mỗi em trong ngày nhận giấy báo đỗ đại học.
Trần Hải viết: “Cô ơi, em đỗ trường ba mẹ từng mơ ước. Giờ em sẽ tự xây dựng sự nghiệp, để họ được nghỉ ngơi.”
Minh Châu: “Em sẽ làm luật sư bảo vệ những người bị tổn thương như mẹ em ngày xưa. Cảm ơn cô đã dạy em cách mạnh mẽ.”
Vũ Phong: “Mẹ em mở tiệm thứ hai rồi. Em sẽ học thật giỏi để chuỗi tiệm mang tên cô Lâm trải dài khắp nơi.”
Tô Minh: “Em được học bổng toàn phần ngành thiết kế. Bộ sưu tập đầu tiên sẽ dành tặng mẹ và cô.”
Hứa Lâm: “Em đổi nguyện vọng sang làm lập trình viên game. Sẽ tạo một trò mà cô không thắng nổi!”
Cuối cùng là một trang chung, chữ ký chồng lên nhau: “Cô Lâm, cô đi đâu rồi? Sao không từ biệt bọn em? Cô hứa dẫn bọn em chơi game cơ mà! Đợi bọn em lớn, bọn em sẽ tìm cô!”
Tôi ôm quyển sổ vào lòng, khóc như chưa từng được khóc.
Tôi biết, hành trình của tôi và lớp 12Z chưa kết thúc. Chỉ là tạm dừng thôi.
Và tôi mỉm cười trong nước mắt: “Các em, cô chờ ngày đó.”