Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm - Phần 4: Những Bí Mật Bị Phơi Bày Và Cuộc Đối Đầu Lớn Nhất
- Trang chủ
- Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm
- Phần 4: Những Bí Mật Bị Phơi Bày Và Cuộc Đối Đầu Lớn Nhất
Học kỳ hai trôi qua nhanh như một cơn gió ấm. Lớp 12Z giờ đã trở thành “hiện tượng” của trường Trung học Hải Vân. Các giáo viên khác hay ghé qua lớp tôi chỉ để nhìn: ba mươi hai học sinh ngồi ngay ngắn nghe giảng, bàn tay giơ cao phát biểu, bảng đen đầy công thức toán được giải chi tiết bởi chính các em. Điểm số các môn đều tăng vọt, đặc biệt là toán – môn tôi dạy. Kỳ thi thử đại học lần một, lớp tôi có bảy em lọt top 100 toàn khối, trong đó Hoàng Vũ Phong vẫn giữ vững vị trí nhất toàn trường một cách áp đảo.
Nhưng tôi biết, dưới bề mặt bình yên ấy vẫn còn những dòng chảy ngầm. Những vết thương lòng chưa lành hẳn, và đặc biệt là bóng dáng của Giang Nam – “nam chính” trong giấc mơ định mệnh – vẫn lởn vởn đâu đó. Hắn không còn dám bắt nạt trực tiếp nữa sau vụ việc bị kiểm điểm công khai, nhưng tôi cảm nhận được hắn đang âm thầm quan sát, chờ cơ hội.
Cơ hội ấy đến vào một buổi chiều tháng Tư, khi kỳ thi đại học chỉ còn chưa đầy hai tháng.
Tôi đang ở phòng làm việc thì chuông điện thoại reo. Là số lạ. Giọng nói bên kia trong trẻo, ngọt ngào như nước suối mùa xuân: “Alo, xin hỏi cô Lâm Thanh Vân có phải không ạ? Em là Lâm Như Ngọc, em gái cô…”
Tôi cứng người. Lâm Như Ngọc – đứa em gái sinh đôi của tôi, người được nuôi dưỡng trong nhung lụa, được cả nhà họ Lâm ở thủ đô nâng niu như báu vật. Còn tôi, từ nhỏ đã bị đẩy ra ngoài ánh sáng, làm “bia ngắm sống” để bảo vệ em ấy khỏi những âm mưu bắt cóc, ám sát của đối thủ gia tộc. Chúng tôi giống nhau như hai giọt nước, nhưng đường đời lại trái ngược hoàn toàn.
“Sao em lại ở đây?” Tôi hỏi, giọng bình tĩnh nhất có thể.
“Em… em nhớ chị. Tết chị không về, ba mẹ cũng nhớ chị lắm. Em xin phép đến thăm chị một chút thôi.” Giọng em ấy nhỏ dần, như sợ tôi từ chối.
Tôi thở dài. “Vào đi, cô đang ở phòng giáo viên tầng ba.”
Lâm Như Ngọc bước vào, vẫn đẹp như bức tượng sứ Quan Âm: da trắng như ngọc, lông mày cong mềm, khóe mắt có nốt ruồi son nhỏ xinh. Em ấy mặc váy trắng đơn giản nhưng toát lên khí chất quý phái bẩm sinh. Đằng sau em là hai vệ sĩ mặc thường phục đứng ngoài cửa – dấu hiệu rõ ràng rằng nhà họ Lâm không để em ấy đi một mình.
Em ấy ngồi xuống ghế, tay hơi run: “Chị… chị khỏe không? Em nghe ba mẹ bảo chị dạy học ở đây. Trường này xa thủ đô quá…”
“Tốt lắm,” tôi rót nước cho em. “Chị thích công việc này. Còn em, sao lại vào được tận đây? Ba mẹ đồng ý à?”
Như Ngọc cúi đầu: “Em… em năn nỉ mãi. Em bảo chỉ thăm chị một buổi thôi. Chị à… chị về nhà đi. Ba mẹ nhớ chị thật mà. Chị giận chuyện ngày xưa thì cũng đã lâu rồi…”
Tôi nhìn em ấy, lòng không gợn sóng như mọi lần nghĩ về quá khứ. Trước kia, chỉ nghe em ấy nói一句 như vậy là tôi đã nổi giận đùng đùng: Tại sao em được ở trong bóng râm mát mẻ, còn chị phải đứng ngoài nắng gánh hết gió bão? Tại sao em có thể làm nũng trong lòng ba mẹ, còn chị chỉ được huấn luyện khắc nghiệt từ năm lên năm?
Nhưng giờ, sau một năm dạy lớp 12Z, tôi đã hiểu ra nhiều điều.
“Tiểu Ngọc,” tôi nhẹ giọng, “chị không giận nữa. Chị chỉ chọn con đường khác thôi. Học sinh của chị sắp thi đại học, chị không thể bỏ các em lúc này.”
Như Ngọc ngẩng lên, mắt long lanh: “Chị thay đổi rồi… Ngày xưa chị hay cáu với em lắm. Giờ chị… dịu dàng hơn.”
Tôi cười: “Tại gặp được những đứa trẻ giống chị ngày xưa. Chúng dạy chị nhiều điều.”
Đột nhiên cửa phòng bật mở. Trần Hải, Minh Châu, Vũ Phong và Tô Minh đứng ngoài, mặt đầy cảnh giác. Trần Hải bước tới trước: “Cô Lâm, bọn em thấy có người lạ vào… Ơ…”
Các em nhìn Như Ngọc, rồi nhìn tôi, mắt tròn xoe. Hai chúng tôi giống nhau đến mức khiến người khác giật mình.
Minh Châu thì thầm: “Cô… cô có chị em sinh đôi à?”
Tôi gật đầu: “Đây là em gái cô, Lâm Như Ngọc. Hôm nay đến thăm.”
Như Ngọc hơi lúng túng đứng dậy chào các em. Các học sinh của tôi nhìn em ấy với ánh mắt bảo vệ rõ rệt – như thể đang canh giữ tôi khỏi bất kỳ ai từ quá khứ đến làm tổn thương tôi. Tôi ấm lòng, xua tay: “Thôi, các em về lớp đi. Cô đưa em gái đi dạo một vòng trường.”
Khi chỉ còn hai chị em, Như Ngọc hỏi nhỏ: “Chị… chị hạnh phúc thật không? Ở đây xa nhà, lại dạy lớp khó…”
Tôi dẫn em ấy ra hành lang nhìn xuống sân trường: “Hạnh phúc. Các em ấy từng giống chị ngày xưa – ngạo mạn, cô độc, đầy vết thương. Nhưng giờ các em đang thay đổi. Chị cũng thay đổi theo.”
Như Ngọc im lặng một lúc, rồi nói: “Em… em ghen tị với chị đấy. Chị có thể tự do chọn đường mình đi. Còn em… em chỉ biết ở trong lồng kính.”
Tôi quay sang nhìn em. Lần đầu tiên tôi nhận ra: em ấy cũng cô đơn theo cách riêng.
Như Ngọc ở lại đến chiều rồi về. Trước khi đi, em ấy ôm tôi nhẹ: “Chị giữ sức khỏe nhé. Em sẽ thuyết phục ba mẹ.”
Tôi nghĩ câu chuyện kết thúc ở đó. Nhưng không.
Ba ngày sau, Giang Nam tìm đến trường.
Hắn đứng trước cổng, mặc đồng phục lớp chọn, vẻ mặt lạnh lùng. Khi tôi tan học đi ra, hắn chặn đường: “Cô Lâm, chúng ta nói chuyện chút.”
Tôi dừng lại: “Có việc gì?”
Giang Nam cười nhếch: “Tôi biết cô là ai rồi. Lâm Thanh Vân – con gái lớn nhà họ Lâm thủ đô. Cô đến đây không phải chỉ dạy học đơn giản đâu nhỉ? Cô đang phá hoại cuộc đời tôi.”
Tôi bình tĩnh: “Phá hoại? Vì tôi bảo vệ học sinh khỏi bị bắt nạt?”
Hắn tiến sát hơn: “Minh Châu là em gái tôi, dù cùng cha khác mẹ. Cô xen vào chuyện nhà tôi làm gì? Còn thằng Vũ Phong nghèo kiết xác kia, cô bênh nó để làm gì? Cô nghĩ gia thế nhà họ Lâm có thể ép được nhà họ Giang mãi sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn: “Giang Nam, cậu không hiểu gì cả. Minh Châu không phải đồ chơi để cậu trút giận. Vũ Phong không phải công cụ để cậu chứng minh quyền lực. Các em ấy là học sinh của tôi, là những con người xứng đáng được tôn trọng.”
Hắn cười gằn: “Cô tưởng cô là nữ chính cứu thế à? Đây là thế giới thật, không phải tiểu thuyết. Người mạnh mới có quyền nói.”
Tôi lắc đầu: “Không. Người biết yêu thương mới có quyền sống hạnh phúc.”
Giang Nam định nói thêm, nhưng điện thoại hắn reo. Hắn nghe, mặt tái mét dần. Khi cúp máy, hắn nhìn tôi đầy căm hận: “Cô… cô lại báo với ba tôi à?”
Tôi không đáp, chỉ quay đi. Thực ra không phải tôi báo. Là Minh Châu – cô bé đã tự gọi cho cha mình lần đầu tiên trong đời, kể hết mọi chuyện bằng giọng run run nhưng kiên định. Ông Giang, sau vụ việc lần trước, không dám để con trai chính thức gây thêm scandal.
Từ đó, Giang Nam im lặng hẳn. Nhưng tôi biết hắn chưa từ bỏ.
Xung đột lớn nhất đến vào cuối tháng Năm, khi kỳ thi thử đại học lần hai diễn ra.
Một buổi sáng, tôi nhận được tin nhắn nặc danh: ảnh chụp Vũ Phong đang bán bánh mì giúp mẹ, kèm lời đe dọa: “Thằng nghèo này không xứng học trường chúng ta. Bảo nó nghỉ đi, không thì mẹ nó mất việc.”
Tôi lập tức báo ban giám hiệu và công an mạng. Nhưng sâu thẳm, tôi biết đây là chiêu của Giang Nam.
Đêm đó, tôi gọi riêng Vũ Phong và Minh Châu ra sân trường nói chuyện.
“Các em có sợ không?”
Vũ Phong lắc đầu: “Không ạ. Em chỉ sợ… mẹ em bị liên lụy.”
Minh Châu nắm tay cậu ấy: “Em không sợ nữa. Em sẽ đối mặt.”
Tôi nhìn hai đứa trẻ từng đầy vết thương giờ đã mạnh mẽ đến vậy, lòng dâng trào niềm tự hào.
“Sẽ không sao đâu,” tôi nói. “Cô đã chuẩn bị một món quà cuối cùng cho các em.”
Tôi nộp đơn tố cáo chính thức lên cơ quan chức năng về những hành vi bất hợp pháp của tập đoàn Giang Thị – những bằng chứng tôi âm thầm thu thập suốt gần một năm qua, từ các mối quan hệ cũ ở thủ đô. Không phải trả thù, mà là công lý cho Minh Châu, cho Vũ Phong, cho tất cả những người từng bị nhà họ Giang chà đạp.
Vụ việc nổ ra chỉ vài tuần trước kỳ thi đại học. Báo chí đưa tin, ông Giang bị điều tra, Giang Nam bị triệu tập. Hắn nhìn tôi lần cuối ở hành lang trường, ánh mắt đầy tuyệt vọng và căm hận: “Cô thắng rồi… Nhưng cô cũng sẽ mất tất cả.”
Tôi chỉ cười: “Tôi không mất gì cả. Tôi đã có các em.”
Kỳ thi đại học đến gần. Tôi viết thư tay cho từng học sinh, động viên riêng từng em. Với Tô Minh, tôi vá lại con mèo linh vật cũ – dù khâu vụng về nhưng đầy tâm huyết – và đặt lên bàn cậu ấy: “Em mới là người khâu đẹp nhất.”
Tô Minh khóc, nhưng là nước mắt hạnh phúc.
Ngày thi đầu tiên, tôi đứng ngoài cổng trường tiễn các em. Ba mươi hai gương mặt căng thẳng nhưng rạng rỡ. Trần Hải ôm tôi: “Cô Lâm, cảm ơn cô.” Minh Châu thì thầm: “Cô là người quan trọng nhất với em.” Vũ Phong chỉ gật đầu, mắt đỏ hoe.
Tôi mỉm cười: “Đi thi thật tốt nhé. Tiền đồ như gấm đang chờ các em.”
Khi các em khuất bóng, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Tôi biết, sau vụ nhà họ Giang, nhà họ Lâm sẽ không để tôi ở lại Hải Vân nữa. Tôi phải về thủ đô, tiếp nhận trách nhiệm gia tộc mà tôi từng chạy trốn.
Nhưng tôi không hối hận. Một năm dạy lớp 12Z là đoạn đường đẹp nhất đời tôi.
Tôi rời đi trong đêm, không một lời từ biệt. Chỉ để lại một lá thư trên bàn lớp: “Các em, cô chịu thua rồi. Các em mạnh mẽ hơn cô nghĩ nhiều. Hãy sống thật rực rỡ.”