Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm - Phần 3: Sự Thay Đổi Sâu Sắc Và Những Vết Thương Lòng Được Chữa Lành
- Trang chủ
- Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm
- Phần 3: Sự Thay Đổi Sâu Sắc Và Những Vết Thương Lòng Được Chữa Lành
Sau kỳ thi giữa kỳ, lớp 12Z không còn là “lớp địa ngục” trong mắt các giáo viên khác nữa. Họ bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt tò mò xen lẫn kính nể. Một buổi họp tổ bộ môn, cô giáo dạy văn ngồi cạnh tôi thì thầm: “Cô Lâm làm thế nào vậy? Lớp Z của cô giờ ngoan như cừu non ấy.” Tôi chỉ cười: “Bí quyết duy nhất là chân thành thôi ạ.”
Nhưng tôi biết rõ, sự thay đổi thực sự không nằm ở điểm số hay kỷ luật bề ngoài. Nó nằm ở những vết thương lòng mà các em đã mang theo từ lâu, những vết thương mà tôi đang cố gắng chữa lành từng ngày một.
Đầu tiên là Tô Minh – cậu học sinh nhút nhát với sở thích may vá. Sau khi tôi giữ bí mật cho cậu ấy, Tô Minh bắt đầu mở lòng hơn. Cậu ấy hay lén mang những món đồ tự làm đến lớp: một chiếc khăn quàng cổ đan tay tặng Trần Hải nhân ngày lạnh đột ngột, một chiếc túi đựng bút thêu hoa văn tinh xảo tặng Minh Châu. Các bạn ban đầu ngạc nhiên, nhưng dần dần quen và trân trọng. Trần Hải còn đeo khăn suốt mùa đông, khoe khắp nơi: “Tô Minh làm đấy, ấm vãi!”
Tôi khuyến khích cậu ấy tham gia hội thao mùa thu với vai trò lớp phó văn nghệ tạm thời. “Lớp mình thiếu linh vật biểu tượng. Em có muốn thiết kế không?” Mắt Tô Minh sáng rực: “Em… em làm được ạ?” Tôi gật đầu: “Cô tin em.”
Cậu ấy mang về mấy bản thiết kế chỉ trong một tuần. Cả lớp bỏ phiếu dân chủ, chọn một chú mèo nhỏ mặc áo đồng phục trường, tai đeo nơ, mắt to tròn ngây thơ nhưng miệng hơi nhếch kiểu “cười đểu” – vừa dễ thương vừa đúng chất lớp Z. Tô Minh đỏ mặt khi cả lớp vỗ tay: “Đẹp quá Minh ơi! Mày đỉnh thật!”
Cậu ấy quyết định tự làm linh vật thật để treo trên cờ hội thao. Mỗi tối, Tô Minh ở lại phòng học, ngồi dưới ánh đèn bàn cặm cụi khâu vá. Tôi hay ở lại kèm, giả vờ soạn giáo án nhưng thực chất là trò chuyện với cậu ấy. Tô Minh kể nhiều hơn về gia đình: bố mất sớm, mẹ một mình nuôi cậu, làm công nhân may mặc lương thấp, suốt ngày so sánh cậu với “con nhà người ta” – những cậu con trai chơi bóng rổ, đá bóng, học giỏi tự nhiên.
“Mẹ bảo con trai mà cầm kim chỉ là đồ vô dụng,” cậu ấy nói khẽ, mũi kim đâm vào tay vẫn không ngừng. “Nhưng em thích lắm cô ơi. Khi khâu xong một món đồ đẹp, em thấy… mình cũng có giá trị.”
Tôi đặt tay lên vai cậu ấy: “Em có giá trị rất lớn. Và cô sẽ giúp em chứng minh điều đó.”
Hội thao mùa thu đến gần. Một buổi chiều trước ngày khai mạc, mẹ Tô Minh bất ngờ xuất hiện trước cửa lớp. Bà mặc đồng phục công nhân, giày cao gót cũ kỹ, tay cầm con mèo linh vật mà Tô Minh vừa hoàn thành – nhưng đã bị xé rách tả tơi.
“Tô Minh!” Giọng bà sắc lạnh vang lên giữa lớp học đang tự học sáng. Cả lớp im bặt. Bà ném con mèo xuống đất, giơ tay hất tung bàn học của cậu ấy. Kim chỉ, vải vóc, kéo rơi vãi đầy sàn.
“Tao nuôi mày vào trường xịn để làm cái gì? Để suốt ngày ngồi may vá như con gái hả?” Bà chỉ tay vào mặt con trai, nước mắt giận dữ lăn dài. “Mày làm tao thất vọng quá! Đúng là giống cái bố chết tiệt của mày!”
Tô Minh tái mặt, nước mắt chực trào nhưng cố kìm. Cậu ấy không nói gì, chỉ cúi đầu. Bà định tát, nhưng tôi đã kịp bước tới chắn trước mặt: “Chị bình tĩnh đã. Các em sắp vào học, chị vào phòng cô ngồi chờ chút nhé.”
Bà hừ lạnh, nhưng vẫn quay ra. Tôi ngồi xổm nhặt đồ giúp Tô Minh. Cả lớp lặng lẽ phụ: Minh Châu dựng bàn, Trần Hải nhặt kim chỉ, Vũ Phong gom vải. Không ai nói gì, nhưng ánh mắt họ đầy giận dữ và xót xa.
Tôi mang con mèo rách về phòng làm việc, rồi mời mẹ Tô Minh vào. Bà ngồi xuống ghế tôi, giọng vẫn gay gắt: “Tôi biết phải khuyến khích con tham gia hoạt động trường. Nhưng học lớp 12 rồi, quan trọng nhất là học! Nó suốt ngày làm mấy thứ vô bổ…”
Tôi đưa phiếu điểm cho bà xem: “Chị xem, Tô Minh tiến bộ rất nhiều. Tháng này tăng 15 bậc trong lớp, điểm trung bình cao hơn kỳ trước 1,2 điểm. Em ấy còn chủ động tìm giáo viên bộ môn để lập kế hoạch học tập riêng.”
Bà thoáng ngạc nhiên, giọng dịu đi chút. Nhưng rồi lại cau có: “Nó vốn không thông minh bằng con nhà khác. Phải tập trung học mới có tương lai. Đằng này tối qua tôi thấy nó ngồi may con mèo gì đó… Con trai mà cầm kim chỉ, sau này làm được gì?”
Tôi im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng: “Chị ơi, tôi nghe Tô Minh kể, em ấy muốn làm nhà thiết kế thời trang. Em ấy nói mẹ suốt ngày mua đồ rẻ cho em ấy mặc, còn bản thân mẹ thì không bao giờ mua mới. Em ấy muốn sau này thiết kế thương hiệu riêng, để mỗi bộ sưu tập đầu tiên đều do mẹ mặc thử.”
Mặt bà bỗng cứng lại. Bà cúi đầu, tay run run. Một lúc lâu sau, bà khịt mũi: “Vớ vẩn. Làm thiết kế thì kiếm được bao nhiêu… Tôi chỉ muốn nó học giỏi, thi đại học tốt, có việc làm ổn định… đừng như tôi, không học hành, không tiền bạc.”
Tôi mỉm cười: “Nhưng Tô Minh luôn tự hào về chị. Em ấy bảo mẹ là người mạnh mẽ nhất thế giới. Chị có thể tin tưởng con trai một chút được không? Hội thao lần này em ấy rất vui vì được làm linh vật cho lớp. Cô đảm bảo việc này không ảnh hưởng đến học hành.”
Bà không đáp, chỉ đứng dậy đi ra ngoài. Tôi đi theo. Tô Minh đang ngồi xổm ngoài hành lang, mũi đỏ hoe. Thấy mẹ, cậu ấy đứng bật dậy, lo lắng nhìn bà.
Bà lúi húi trong túi xách cũ, lấy ra một túi ni-lông trong suốt đựng đầy tiền lẻ – 1 nghìn, 5 nghìn, 10 nghìn – chắc chắn là tiền bà để dành từ lương công nhân.
“Hội thao cũng mệt. Mày mua nước, mua đồ ăn mà chơi với bạn.” Giọng bà cố ra vẻ thờ ơ. “Hôm qua vào phòng định đưa tiền cho mày… Thôi, chơi thì chơi, đừng có suốt ngày buồn thiu ở nhà.”
Bà nhét túi tiền vào tay con trai, quay người đi nhanh. Tô Minh đuổi theo: “Mẹ…” Bà quay lại, cáu: “Gì nữa? Mẹ mày có đủ áo mặc, ngại mua mới thôi! Mày lo học hành đi, thỉnh thoảng nghỉ ngơi chơi với bạn!”
Rồi bà gật đầu với tôi, vội vã rời đi. Tô Minh đứng chết lặng, nước mắt rơi lộp bộp xuống sàn. Cậu ấy siết chặt túi tiền, khóc nức nở: “Cô Lâm… cảm ơn cô…”
Tôi xoa đầu cậu ấy: “Hội thao chơi hết mình nhé. Cô tự hào về em.”
Hội thao diễn ra trong hai ngày nắng đẹp. Dù không có linh vật mới (con mèo cũ đã rách), lớp 12Z vẫn đoạt giải nhất đồng đội. Tô Minh làm đội trưởng đội cổ vũ, ngày nào cũng hò hét tổ chức khẩu hiệu, mặt rạng rỡ chưa từng thấy.
Cùng lúc đó, những học sinh khác cũng đang thay đổi sâu sắc.
Hoàng Vũ Phong, từ ngày chuyển về lớp Z, trở thành trung tâm học tập. Cậu ấy tổ chức nhóm học chung, kiên nhẫn giảng bài cho các bạn yếu. Doanh thu xe bánh mì của mẹ tăng vọt, bà quyết định thuê mặt bằng mở tiệm nhỏ. Vũ Phong viết thực đơn bằng chữ thư pháp đẹp mê hồn, treo hai bên cửa.
Minh Châu giờ đã mạnh mẽ hơn nhiều. Cô bé sống trong ký túc xá, học võ đều đặn, điểm số tăng vùn vụt. Một lần Trần Hải hỏi: “Mày bị cô Lâm bỏ bùa à?” Minh Châu chỉ cười: “Không. Chỉ là lần đầu tiên em thấy… mình có thể tự bảo vệ bản thân và những người mình quý.”
Trần Hải thì đang thực hiện “kèo” với tôi: thi top 100 để tôi dạy cách khiến ba mẹ chú ý. Cậu ta học đến khuya, buộc tóc lên xà nhà, đâm đùi bằng dùi để tỉnh táo – những mẹo cổ xưa của sĩ tử. Tôi phải can: “Đâm đùi thì không cần, cô dạy em cách khác.”
Tôi hướng dẫn cậu ấy viết thư tay cho ba mẹ – những lá thư chân thành kể về cảm xúc cô đơn, về việc cậu ấy muốn được yêu thương chứ không chỉ là “thiếu gia nhà giàu”. Ba mẹ Trần Hải lần đầu tiên về nhà sớm hơn, tổ chức bữa tối gia đình. Trần Hải kể với tôi, mắt đỏ hoe: “Họ ôm em… lần đầu tiên sau nhiều năm.”
Hứa Lâm và nhóm nghiện game giờ thành “nhóm học thần tốc”. Họ đặt mục tiêu: nghỉ hè được cô Lâm dẫn chơi game. Hứa Lâm thông minh sẵn, kéo cả đám học theo. Kỳ thi cuối kỳ học kỳ một, lớp 12Z xếp thứ 5 toàn khối – từ vị trí áp chót lên trung bình khá chỉ trong một học kỳ.
Tôi đứng trên bục giảng, nhìn ba mươi hai gương mặt rạng rỡ: “Các em đã làm được điều phi thường. Cô đề xuất mục tiêu mới: thi tốt nghiệp phổ thông đạt 100% đậu đại học chính quy. Các em có dám không?”
Cả lớp nhìn nhau, rồi đồng thanh: “Dám ạ!”
Kỳ nghỉ đông ngắn ngủi đến. Nhiều học sinh mời tôi về nhà ăn Tết, nhưng cuối cùng, dưới lời mời nhiệt tình nhất của mẹ Vũ Phong, cả đám tụ họp tại tiệm bánh mì mới mở. Chúng tôi ăn lẩu đêm giao thừa, đốt pháo khai trương, xem pháo hoa bên sông.
Dưới bầu trời rực rỡ, Minh Châu hỏi Vũ Phong: “Cậu cầu nguyện gì cho năm mới?”
Vũ Phong nhìn cô bé, dịu dàng: “Hy vọng… mãi được như thế này.”
Hứa Lâm cười: “Tôi cũng vậy. Trước đây thấy cuộc đời chán ngắt, giờ thì… hơi thú vị rồi.”
Trần Hải ngượng ngùng: “Tôi muốn ba mẹ bớt bận… để ăn Tết cùng tôi.”
Tôi lặng lẽ cầu nguyện: mong các em luôn hạnh phúc.
Học kỳ hai bắt đầu với không khí đầy quyết tâm. Điểm số tiếp tục tăng, không khí lớp ấm áp như gia đình. Nhưng tôi biết, vẫn còn những bóng đen chưa tan hết – đặc biệt là từ phía gia đình một số em, và cả quá khứ của chính tôi, đang dần bị khơi lại…