Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm - Phần 2: Những Thử Thách Đầu Tiên Và Sự Thay Đổi Dần Dần
- Trang chủ
- Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm
- Phần 2: Những Thử Thách Đầu Tiên Và Sự Thay Đổi Dần Dần
Sau khi “thư khiêu chiến” được phát ra và cả lớp 12Z chính thức chấp nhận cá cược với tôi, không khí trong lớp thay đổi hẳn. Không còn là sự thù địch lộ liễu nữa, mà chuyển thành một kiểu tò mò pha lẫn thách thức. Họ nhìn tôi như nhìn một đối thủ đáng gờm, chứ không phải một cô giáo bình thường. Tôi biết đây chính là cơ hội. Nếu thắng tuyệt đối, họ sẽ phục; nếu thua dù chỉ một ván, uy tín của tôi sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Tuần đầu tiên sau vụ cá cược, tôi bắt đầu “thu phục” từng người một theo lĩnh vực sở trường của họ.
Người đầu tiên khiêu chiến là Lục Phong – cậu học sinh có gương mặt trẻ con nhưng ánh mắt luôn bất cần, quán quân đua xe đường phố khu vực miền Nam năm ngoái. Cậu ta cười khẩy khi gặp tôi ở chân núi ngoại ô Hải Vân, nơi đường đua tự phát nổi tiếng nguy hiểm: “Cô chắc chứ? Đường này không phải trò đùa đâu. Cô mà sợ thì rút lui còn kịp.”
Tôi mặc áo khoác gió bình thường, không thay đồ đua, chỉ đội mũ bảo hiểm. “Không cần chạy thử. Bắt đầu luôn đi.” Điện thoại reo, là thầy cũ của tôi – ông già hay cáu kỉnh ở trên núi – đang gầm lên đầu dây bên kia: “Mày lại đua xe với học sinh à? Tao đã bảo mày kiềm chế rồi mà!”
Tôi huýt sáo: “Chỉ một ván thôi mà thầy.” Rồi đạp ga. Tiếng động cơ rú lên, gió rít bên tai. Lục Phong không ngờ tôi tăng tốc kinh hoàng đến vậy. Ở khúc cua đầu tiên, cậu ta còn dẫn trước, nhưng đến khúc thứ ba, tôi đã vượt lên. Xe tôi lướt qua như một bóng ma, không một chút do dự. Khi về đích, Lục Phong thở hổn hển, mũ bảo hiểm còn chưa tháo: “Cô… cô đua xe từ bao giờ vậy?”
Tôi cười: “Từ hồi em còn chưa biết cầm tay lái.” Cậu ta im lặng một lúc, rồi cúi đầu: “Em thua rồi. Từ nay em nghe cô.”
Tiếp theo là Lý Minh Châu. Cô bé xinh đẹp, lạnh lùng, từng đoạt huy chương vàng bắn súng thiếu niên quốc gia. Tại trường bắn tư nhân ngoại ô, Minh Châu cầm súng với vẻ tự tin tuyệt đối: “Huấn luyện viên bảo em là thiên tài bắn súng ông ấy từng gặp. Cô chắc chứ?”
Tôi mỉm cười, nhớ ra huấn luyện viên đó từng là học trò cũ của tôi. “Thầy em từng được cô chỉ dạy vài chiêu đấy.” Minh Châu nhướn mày. Tôi đeo bịt mắt: “Loại bia di động này, bịt mắt cô vẫn chơi được.” Mười phát, mười trúng vòng 10. Cả trường bắn im phăng phắc. Minh Châu buông súng, giọng khẽ run: “Cô thắng rồi… em phục.”
Trần Hải thử thách tôi môn võ thuật tự do. Cậu ta cao to, từng học taekwondo và quyền anh, tự xưng “đánh đâu thắng đó”. Trên sàn đấu võ trường học, cậu ta lao tới như mãnh hổ. Tôi chỉ né nhẹ, vài chiêu đã khóa cứng, khiến cậu ta nằm sàn kêu “đau đau”. “Thua rồi, em xin thua!” Trần Hải vừa cười vừa xoa vai: “Cô ác quá!”
Hứa Lâm – thủ lĩnh nhóm nghiện game – kéo cả đám đến trung tâm văn hóa trường cuối tuần, bày ra đủ loại board game, cờ vua, cờ vây, uno, thậm chí poker. “Cô mà chơi bài là đánh bạc đấy nhé,” tôi cảnh cáo. Họ cười lớn, bỏ poker đi, chuyển sang các trò còn lại. Tôi thắng sạch. Hứa Lâm gục mặt xuống bàn: “Cô đúng là bug của cuộc đời này.”
Cứ thế, từng học sinh một ngã ngựa. Có đứa sợ không dám đấu, có đứa đấu xong thì tâm phục khẩu phục. Chỉ còn hai người không tham gia: Tô Minh và Hoàng Vũ Phong.
Tô Minh là cậu bé nhút nhát, thích may vá, thêu thùa – sở thích bị cả lớp và gia đình coi là “không đàn ông”. Một buổi chiều, cậu ta cầm tờ nội quy đến gặp tôi, giọng run run: “Cô ơi… em có thể không đấu không ạ? Em… em chẳng giỏi gì cả.”
Tôi nhìn cậu bé, nhớ nội quy điều 1: “Bảo lưu dũng khí chủ động khiêu chiến”. “Em cầm tờ này lâu vậy, có thấy điều đặc biệt không? Khi em cầm nó, nghĩa là trong lòng em có thứ gì đó em tự hào, đúng không?”
Tô Minh cúi đầu, má đỏ bừng: “Em… em thích thêu thùa. Em tự may quần áo cho búp bê, đan khăn… Nhưng mẹ em bảo con trai làm thế là kỳ cục.” Cậu bé kể, giọng nhỏ dần. Tôi lắng nghe, rồi khích lệ: “Đó là tài năng rất tuyệt. Em không cần đấu với cô. Chỉ cần tiếp tục nghe giảng là được. Đây sẽ là bí mật của hai cô trò mình.”
Tô Minh mắt sáng lên, gật đầu lia lịa rồi chạy đi. Từ đó, cậu bé chăm chỉ hơn hẳn, dù vẫn giấu kín sở thích.
Hoàng Vũ Phong thì khác. Cậu ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi mỗi khi tôi thắng một người. Tôi biết cậu ấy thông minh tuyệt đỉnh, IQ cao ngất, nhưng gia cảnh khó khăn – mẹ bán bánh mì nướng trước cổng trường. Trong “giấc mơ”, cậu ấy sẽ trở thành tội phạm tài chính thiên tài. Tôi quyết định tiếp cận từ từ.
Một buổi chiều, tôi cố tình đi ngang xe bánh mì, mua vài ổ, ngồi ăn và trò chuyện với mẹ cậu ấy. Tôi gợi ý thêm vài món mới, thay đổi công thức gia vị. Ngày hôm sau, doanh thu tăng gấp đôi. Vũ Phong đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Cậu ấy cúi đầu cảm ơn, lần đầu gọi tôi: “Cô Lâm…”
Tôi cười: “Ăn bánh mì của em ngon lắm. Sau này mở tiệm lớn nhé.” Cậu ấy ngẩn người, rồi khẽ gật.
Dần dần, lớp thay đổi rõ rệt. Số đứa ngủ gật giảm, số đứa nghe giảng tăng. Trần Hải buộc tóc lên xà nhà học bài, Minh Châu chuyển vào ký túc xá để tránh gia đình phức tạp, Hứa Lâm dẫn nhóm nghiện game cùng học để “nghỉ hè được chơi với cô”.
Nhưng sóng gió thực sự đến vào tuần thứ tám.
Một buổi tối thứ Tư, Minh Châu không về lớp tự học buổi tối. Trần Hải lo lắng gọi cho tôi: “Cô ơi, Tiểu Châu có việc, đi trước rồi… nhưng em thấy lạ lắm.” Tôi nhớ trong “giấc mơ”, ngày 23 hàng tháng là ngày Minh Châu bị anh trai cùng cha khác mẹ – Giang Nam – bắt nạt để trút giận.
Tôi lao ra khỏi trường, thay áo khoác trùm kín, đeo khẩu trang. Tôi biết Giang Nam là nam chính trong câu chuyện gốc, con trai chính thức nhà họ Giang, kiêu ngạo và độc ác. Hắn thường kéo người bắt nạt Minh Châu và bất kỳ ai dám bênh vực cô bé.
Tôi chạy dọc các con hẻm tối gần trường. Cuối cùng, trong một ngõ nhỏ ẩm thấp, tôi nghe tiếng khóc và tiếng đánh đập. Minh Châu co ro ở góc tường, bên cạnh là Hoàng Vũ Phong – cậu ấy đang che cho cô bé, người đầy vết thương nhưng vẫn không buông tay.
Giang Nam đứng giữa đám du côn, cười nhếch: “Con riêng cũng dám ve vãn trai à? Hôm nay tao dạy cho mày bài học.”
Tôi hạ giọng, bước vào: “Đông hiếp yếu, không hay lắm nhỉ?” Chúng quay lại. Giang Nam nhếch mép: “Mày là ai? Cút đi!”
Tôi không đáp, chỉ tiến tới. Hai mươi phút sau, đám du côn chạy tán loạn. Tôi kiểm tra vết thương cho hai đứa. Vũ Phong bị nặng hơn, nhưng vẫn mỉm cười yếu ớt với Minh Châu: “Tớ ổn.”
Minh Châu khóc nức nở, ôm áo khoác Vũ Phong: “Cảm ơn… cảm ơn cô.” Cô bé nhận ra tôi dù tôi che mặt.
Tôi đưa cả hai đến phòng khám quen, thay đồ giáo viên rồi mới xuất hiện. “Đây là bí mật của ba cô trò mình.” Vũ Phong ngạc nhiên: “Cô… là cô giáo chủ nhiệm?” Tôi gật đầu, đưa nước ấm cho Minh Châu.
Trên đường về, Minh Châu kể hết: mẹ cô bé bị lừa, bị nhà họ Giang ép đến tự sát để con gái được về nhà chính. Bà vợ cả và Giang Nam luôn coi cô bé là cái gai. Trần Hải – bạn thân Minh Châu – nhiều lần bênh vực nên cũng bị liên lụy.
Vũ Phong chỉ nói khẽ: “Tớ đi ngang qua… thấy thì không thể bỏ đi được.”
Tôi xoa đầu cả hai: “Từ nay có chuyện gì phải nói với cô. Cô sẽ bảo vệ các em.”
Sau hôm đó, Minh Châu bắt đầu học võ nghiêm túc với tôi mỗi tối. Cô bé thay đổi nhanh chóng – không còn thờ ơ học hành, mà lao vào sách vở như muốn chứng minh bản thân. Trần Hải thấy lạ, hỏi tôi: “Cô cho Tiểu Châu uống thuốc gì vậy?”
Tôi cười: “Thuốc chân thành thôi.”
Vài ngày sau, Giang Nam lại ra tay – lần này bắt nạt Vũ Phong trong nhà vệ sinh nam trường học. Hứa Lâm tình cờ thấy, báo tôi. Tôi đá cửa xông vào, đối mặt Giang Nam và đám bạn hắn.
“Cút ra, đây là việc nhà tao,” hắn gầm lên.
Tôi lạnh lùng: “Bạo lực học đường không phải việc nhà.” Tôi đưa Vũ Phong lên phòng giáo vụ, đối đầu với chủ nhiệm lớp chọn và thầy trưởng khoa – những người rõ ràng thiên vị con nhà giàu.
Khi họ định bao che, tôi gọi thẳng cho ông Giang – cha của Giang Nam. Giọng ông ta khách sáo: “Có hiểu lầm gì không cô Lâm?”
Tôi đáp: “Không hiểu lầm. Tôi chỉ muốn ông chú trọng giáo dục gia đình.” Tôi không nhắc tên thật – Lâm Thanh Vân, con gái nhà họ Lâm ở thủ đô – nhưng ông ta tra ra ngay. Sáng hôm sau, Giang Nam bị kiểm điểm công khai, nhà trường xử lý nghiêm.
Vũ Phong được chuyển về lớp 12Z. Tôi bổ nhiệm cậu ấy làm lớp phó học tập. Không ai dám bắt nạt cậu ấy nữa.
Tôi trở thành khách quen xe bánh mì của mẹ Vũ Phong. Doanh thu tăng vọt nhờ công thức mới. Mẹ cậu ấy nắm tay tôi khóc: “Cô Lâm… tốt quá rồi…”
Không khí lớp ngày càng ấm áp. Các em bắt đầu chia sẻ nhiều hơn, giúp đỡ nhau nhiều hơn. Kỳ thi giữa kỳ đến, lớp 12Z từ vị trí áp chót nhảy vọt lên thứ ba từ dưới lên. Vũ Phong nhất toàn trường, Minh Châu lọt top 100.
Tôi đứng trên bục giảng, cười rạng rỡ: “Các em đúng là thiên tài bị giấu kín. Cô tự hào lắm.”
Họ đỏ mặt, lần đầu tiên cười thật lòng với nhau.
Nhưng tôi biết, hành trình vẫn còn dài. Những vết thương lòng chưa lành hẳn, và gia đình của một số em vẫn là quả bom nổ chậm…