Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm - Phần 1: Sự Bắt Đầu Của Hành Trình
- Trang chủ
- Cô Giáo Tôi Là Nữ Bá Vương: Thu Phục 32 Phản Diện Trong Một Năm
- Phần 1: Sự Bắt Đầu Của Hành Trình
Trong một buổi chiều mưa phùn lất phất tại thành phố Hải Vân, nơi những con phố cổ kính xen lẫn với các tòa nhà cao tầng hiện đại, tôi – Lâm Thanh Vân – nhận được cuộc gọi từ hiệu trưởng trường Trung học Hải Vân. Giọng ông ấy nghe đầy hy vọng xen lẫn lo lắng: “Cô Lâm, chúng tôi cần một giáo viên chủ nhiệm mới cho lớp 12Z. Lớp này… hơi đặc biệt. Cô có sẵn sàng không?”
Tôi lúc ấy đang ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, tay cầm tách trà nóng, nhìn ra cửa sổ nơi mưa đang rơi lộp độp trên mái hiên. Tôi đã tốt nghiệp tiến sĩ toán học sớm nhờ chương trình học nhảy cấp, và dù mới hai mươi lăm tuổi, tôi đã có kinh nghiệm giảng dạy ở một số trường đại học. Nhưng lời mời này khác biệt. Lớp 12Z được mệnh danh là “lớp địa ngục” – nơi tập trung những học sinh cá biệt nhất trường. Tám giáo viên trước tôi đã bỏ cuộc chỉ sau vài tuần. Tôi do dự một giây, rồi đáp: “Vâng, tôi nhận.”
Đêm hôm đó, tôi nằm mơ. Giấc mơ kỳ lạ, như một cuốn tiểu thuyết trường học mà tôi từng đọc đâu đó. Trong mơ, không có tôi, nhưng có những gương mặt quen thuộc: những cậu bé gái mà tôi đã xem qua danh sách học sinh hôm trước. Họ là những nhân vật phụ phản diện – những kẻ lưu manh, đầu gấu, kẻ thao túng, và thậm chí là tội phạm tương lai. Lớp 12Z không chỉ là lớp cá biệt; trong “câu chuyện” ấy, họ là những kẻ bị định mệnh đẩy vào bóng tối, kết thúc bi thảm sau khi tốt nghiệp. Tôi tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại, xoa huyệt thái dương. “Mình đang sống trong một cuốn sách sao?” Tôi lẩm bẩm, nhìn lại danh sách. Những cái tên như Trần Hải, Lý Minh Châu, Hoàng Vũ Phong… trùng khớp hoàn hảo.
Tôi không tin vào định mệnh. Trước kia, cuộc đời tôi cũng từng là một mớ hỗn độn: lớn lên trong môi trường khắc nghiệt, học võ thuật để tự vệ, tham gia các cuộc thi đấu để chứng minh bản thân. Tôi đã thay đổi chính mình qua huấn luyện khắc nghiệt, và giờ, nếu những học sinh này trở thành “phản diện” vì thiếu hướng dẫn, thì có lẽ sự xuất hiện của tôi chính là chìa khóa. Tôi tự nhủ: “Mình sẽ không để họ đi theo con đường đó. Lần đầu làm chủ nhiệm, mình phải làm cho ra trò.”
Sáng hôm sau, khi đến trường, các đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt thương hại. “Cô Lâm trẻ quá, lớp Z khó lắm đấy,” một cô giáo dịu dàng thì thầm. “Tám người trước cô đều chạy mất dép.” Tôi mỉm cười, không đáp. Tôi đã quyết: giấu đi quá khứ “hoang dã” của mình, tập trung dạy dỗ bằng sự chân thành. Văn phòng im lặng khi tôi rời đi, chỉ có tiếng cười gượng gạo vang vọng.
Tôi gõ cửa lớp 12Z. Bên trong ồn ào, không ai mở. Gõ lần hai, vẫn vậy. Tôi thử đẩy – cửa kẹt cứng. Với sức lực từ những năm luyện võ, tôi vô tình đẩy mạnh hơn, và “rắc!” – cánh cửa bung bản lề, đổ ầm xuống sàn, bụi bay mù mịt. Lớp học im bặt. Ba mươi hai cặp mắt nhìn tôi, từ ngạc nhiên đến thách thức.
“Chào các em,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh, nhấc cánh cửa lên lắp tạm lại. “Cô là Lâm Thanh Vân, chủ nhiệm mới, dạy toán. Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.” Tôi viết tên mình lên bảng, giả vờ như không có gì xảy ra. “Cửa lớp hơi yếu, cô sửa sau.”
Học sinh bắt đầu xì xào. Một cậu bé cao to, Trần Hải (người sẽ trở thành đầu gấu trong “câu chuyện”), cười nhếch: “Cô, bọn em quen nhau hết rồi, tự giới thiệu chi nữa?” Cậu ta ôm vai cô bé bên cạnh, Lý Minh Châu (nữ phụ thảo mai tương lai), nháy mắt.
Tôi mỉm cười: “Ừ, quan hệ tốt nhỉ. Vậy Trần Hải, để Minh Châu giới thiệu em đi.” Cậu ta ngạc nhiên: “Cô biết em?” Tôi đáp: “Cô biết hết. Biết em chưa từng cầm tay con gái thật sự nào.” Lớp cười ồ, Trần Hải đỏ mặt, Minh Châu nguýt: “Đồ ngốc.”
Họ lần lượt tự giới thiệu. Tôi đã thuộc lòng danh sách, quan sát tính cách: Trần Hải ngạo mạn nhưng dễ xấu hổ, Minh Châu sắc sảo nhưng cô đơn, Hoàng Vũ Phong trầm lặng nhưng thông minh… Khác biệt so với “giấc mơ”, nhưng tôi có kế hoạch.
Buổi chiều, tôi dạy toán. Lớp ngủ gật, chơi game, đọc truyện. Giáo viên khác quen rồi, nhưng tôi không. Tôi nghiên cứu game họ chơi, tham gia tuần tra quán net. Đồng nghiệp khuyên: “Đừng, lớp Z khó quản.” Nhưng tôi đi.
Tại quán net, tôi thấy nhóm nghiện game do Hoàng Vũ Phong dẫn đầu. Cậu ấy chơi hay, nhưng đội thua. Tôi vỗ vai: “Chơi thương sai cách rồi.” Họ ngạc nhiên. Tôi cướp bàn phím, thắng trận. “Muốn solo không? Nhưng có điều kiện.”
Sau 10 phút, tôi thắng. Họ vây quanh: “Cô đỉnh quá! Kéo bọn em đi.” Tôi từ chối: “Cô giáo không chơi với học sinh. Nhưng nếu nghe lời, nghỉ hè cô dẫn chơi.” Họ đồng ý. Trên đường về, tôi thấy xe đẩy bán bánh mì nướng của mẹ một học sinh khác, Nguyễn Thịnh – cậu bé nghèo, tương lai thành tội phạm tài chính.
Tuần đầu trôi qua. Tôi sửa cửa lớp, dạy toán cơ bản, quan sát. Tuần hai, tôi nghe tin Minh Châu bị bắt nạt ngoài trường. Cô bé muốn học võ để tự vệ. Tôi cứu cô ấy khỏi đám du côn (một mình đấu 10), rồi dạy: “Võ không phải đánh nhau, mà bảo vệ.” Cô bé ấp úng: “Cô dạy em được không?”
Tôi đồng ý, nhưng đổi lại: “Học hành nghiêm túc.” Minh Châu gật đầu. Tuần ba, tôi ngồi ăn bánh mì của Nguyễn Thịnh, gợi ý cải tiến công thức. Ngày sau, doanh thu tăng gấp đôi. Cậu bé cảm ơn: “Cô như mẹ em vậy.”
Tuần tư, Trần Hải – đại thiếu gia cô đơn – năn nỉ: “Cô dạy em cách làm ba mẹ chú ý.” Tôi chốt: “Thi top 100, cô chỉ.” Cậu ta bắt đầu học điên cuồng, dùng mẹo cổ xưa: buộc tóc lên xà nhà để tỉnh táo.
Dần dần, lớp thay đổi. Tôi thách thức họ: “Ai thắng cô ở lĩnh vực sở trường, cô nhường quyền quản lý.” Họ nhận lời. Tôi thắng hết: đua xe với Lục Phong (quán quân trẻ), bắn súng với Minh Châu, võ thuật với Trần Hải… Lớp phục, chấp nhận nội quy mới.
Một ngày, tôi cứu Minh Châu và Nguyễn Thịnh khỏi đám bắt nạt do anh trai Minh Châu – Giang Phong (nam chính trong mơ) – dẫn đầu. Tôi che mặt, đánh bại chúng. Sau, đưa họ đến phòng khám, tiết lộ thân phận: “Đây là bí mật của chúng ta.”
Minh Châu kể về quá khứ: con riêng, mẹ tự sát vì bị hại. Nguyễn Thịnh: nghèo khó, nhưng dũng cảm giúp. Tôi hứa bảo vệ. Sau đó, Giang Phong bắt nạt Nguyễn Thịnh ở trường. Tôi can thiệp, đưa lên ban giám hiệu, dùng gia thế (tôi là con nhà giàu, giấu kín) để công bằng.
Nguyễn Thịnh chuyển lớp, làm lớp phó học tập. Lớp tiến bộ. Tôi thành khách quen xe bánh mì, giúp mẹ cậu mở tiệm. Kỳ thi giữa kỳ, lớp xếp thứ ba từ dưới lên. Tôi khen: “Các em là tinh anh.”
Họ viết giấc mơ: Minh Châu làm luật sư, Trần Hải kinh doanh, Nguyễn Thịnh marketing… Tôi cất giữ. Hội thao, Tô Minh (học sinh thích may vá) thiết kế linh vật. Mẹ cậu phản đối, tôi thuyết phục: “Hãy tin con.”
Kỳ nghỉ đông, chúng tôi ăn tết cùng. Pháo hoa nổ, họ chia sẻ nguyện vọng: “Hy vọng mãi thế này.” Tôi dạy Trần Hải cách giúp ba mẹ.
Học kỳ mới, em gái tôi – Lâm Như Ngọc – đến thăm. Chúng tôi giống nhau, nhưng đường đời khác. Tôi chọn dạy học, từ chối về nhà giàu. Học sinh bảo vệ tôi.
Thi đại học gần, tôi viết thư động viên. Kết thúc, tôi rời đi, nộp chứng cứ tội phạm nhà Giang. Nhận sách ký tay từ học sinh: “Cô thay đổi chúng em.”
Tôi về núi với thầy cũ, nhưng học sinh đến: “Họp lớp!” Cửa đổ, tôi cười: “Sửa đi.”
(Giấc mơ của Minh Châu: Trong thế giới khác, cô và Nguyễn Thịnh là phản diện. Nhưng thực tế, họ hạnh phúc.)