Chớm Thu - Không hiểu sao chuyện Giản Thực và Trần Đạc cãi nhau lại truyền đến tai mợ. Sáng nay vừa ra khỏi nhà cô gặp bà cụ cùng khu dưới lầu. Bà cụ còn khuyên cô đừng chia tay với Trần Đạc, bảo anh là người rất tốt. Giản Thực mỉm cười nhạt, nói: “Vâng, bà ạ.” Bà cụ lại nhắc đi nhắc lại mãi, sau đó còn tặng cho cô một chuỗi lạp xưởng. Giản Thực đang vội đi làm nên không nhận, nhưng bà cụ cứ nhất quyết đưa cho, cuối cùng cô đành mang theo đến chỗ làm. Chị Dạng thấy vậy còn trêu chọc cả buổi. Vừa tan làm, mợ đã gọi điện cho Giản Thực, bảo cô và Trần Đạc về nhà ăn cơm. Giản Thực nói: “Hôm nay Trần Đạc trực ca đêm, một mình con về là được rồi.” Gọi anh làm gì. Giản Thực đến giờ nghĩ lại chuyện tối qua vẫn thấy tức. Mợ ở đầu dây bên kia bắt đầu mắng cô. Bảo cô kết hôn rồi mà vẫn như trẻ con: “Có gì mà phải cãi nhau chứ? Tiểu Trần trực ca đêm không về ăn được, chẳng lẽ nó không ăn cơm sao?” “Thế chẳng lẽ con phải bón tận miệng cho anh ấy hả?” Giản Thực chỉ nói bâng quơ vậy, ai ngờ mợ lại tưởng là thật. Vừa về đến nhà mợ đã chuẩn bị sẵn thức ăn, gói vào hộp giữ nhiệt rồi bảo Giản Thực mang đến bệnh viện cho Trần Đạc. Mang cơm cho anh? Giản Thực thầm giật mình, nói: “Không bỏ thuốc độc vào là may rồi.” Trên bàn còn một giỏ dâu tây vừa mới rửa xong. Giản Thực đóng vào hai hộp lớn, chọn toàn những quả to và đẹp nhất. Từ nhỏ cô đã không chịu thua kém ai. Nhưng mợ cũng biết tính cô, lòng tự trọng cao. Năm lớp 11, trường tổ chức kiểm tra và phát hiện cô có liên quan đến việc yêu đương sớm. Trước mặt bao nhiêu người, cô bị điểm tên phê bình, còn phải viết kiểm điểm trong văn phòng. Lúc ấy mợ đang rất giận, nói không lựa lời, còn mắng cô một câu: “Giản Thực, con dám làm mấy chuyện này ở trường mà không thấy xấu hổ hả? Uổng công mợ nuôi nấng dạy dỗ con.” Giản Thực định phản bác rằng mình không yêu đương sớm. Nhưng đoạn video giám sát ghi lại cảnh hiểu lầm cộng với những tin đồn mơ hồ trước đó, và việc cô cùng Hoắc Thành chạy bộ mỗi sáng khiến cô không thể giải thích được. Đúng là cô từng có suy nghĩ đó, dù sau này không làm gì nhưng tội danh này đã gắn lên cô. Giản Thực bị mắng rất thậm tệ. Sống nhờ dưới mái nhà người khác vốn đã phải cẩn thận, có lẽ chính câu nói đó đã thực sự làm tổn thương lòng tự trọng của cô. Sau đó, nhiều năm liền cô không yêu ai nữa. Yêu đương rất phiền phức, không cần thiết. Đến lúc cần kết hôn thì kết hôn thôi. Dù sao cũng giống nhau cả. Chỉ cần người lớn hài lòng là được. Nhưng bây giờ lại ép cô kết hôn với Trần Đạc, mợ cũng chẳng biết việc mình làm có đúng hay không, chỉ nghĩ nếu hai đứa đã gật đầu thì nên cố gắng chung sống hòa thuận với nhau. Vì thế mợ bắt đầu khuyên bảo Giản Thực: “Vợ chồng son cãi nhau là chuyện bình thường. Dù sao hai đứa cũng mới cưới, có chuyện gì thì cũng cần làm quen dần. Cãi nhau còn hơn cứ giấu ở trong lòng. Nhưng con cũng vậy, nói chuyện lúc nào cũng châm chọc, ai nghe mà chẳng bực?” “Con nói chuyện châm chọc khi nào?” Giản Thực chỉ mạnh miệng nói muốn làm anh, ai ngờ anh lại lột áo cô ngay trước cửa nhà như thế? Mợ lập tức lườm cô một cái. Giản Thực nhanh chóng đầu hàng: “Ok ok con không nói nữa. Nhưng mợ cũng phải để con ăn cơm xong rồi đi đâu thì đi chứ?” Nhưng vừa mới đặt mông xuống thì mợ đã bưng đĩa thức ăn đi: “Con ăn một mình làm gì? Đến ăn với Tiểu Trần đi.” – Sáu giờ chiều, mọi người trong phòng đều đã tan ca, Hướng Kha Lâm gọi Trần Đạc đi ăn nhưng anh không đi. Đúng lúc này lại có người đến hỏi: “Xin hỏi bác sĩ Trần Đạc có ở đây không?” Anh ngước mắt lên, nhìn về phía người vừa hỏi. Đó là một cô gái trẻ nhìn khá lạ mặt, nhưng những người trong phòng đều quen mặt cô ta. Có người hỏi: “Lại đến tìm bác sĩ Trần à?” Cô gái kia đỏ mặt. Rõ ràng đã thấy anh rồi nhưng vẫn cố tình hỏi: “Anh ấy có ở đây không ạ?” Nghe nói cô cô đã đến tìm anh gần nửa năm nay. Đúng lúc anh đi công tác ở thành phố Du vài tháng, Trần Đạc không biết chuyện này, nhưng giờ gặp rồi cũng không có lý do để tránh. Anh đặt bút xuống bàn, sau đó đứng dậy, giọng điệu rất bình thản: “Có chuyện gì?” Trong phòng vẫn còn người, Châu Tử Lâm lo lắng hỏi: “Có thể… ra ngoài nói không?” Hai phút sau, Trần Đạc và Châu Tử Lâm đứng ở lối cầu thang an toàn. Lần cuối anh ở đây là để lau tay cho Giản Thực. Da cô mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ cũng đỏ lên. Mấy vết phỏng nhỏ ấy không biết đến bao giờ mới lành. Châu Tử Lâm gọi mấy tiếng “Bác sĩ Trần,” anh mới hơi tỉnh lại, yết hầu khẽ động, đáp một tiếng. Anh dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì. Lạnh lùng, thờ ơ, không có nhiều cảm xúc. Nhưng Châu Tử Lâm biết, một người như Trần Đạc là phù hợp nhất để làm bác sĩ. Chỉ là khi thấy mặt lạnh lùng, khách sáo và xa cách của anh, cô ta không tránh khỏi cảm thấy đau lòng. Cô ta khó mà tưởng tượng được nếu Trần Đạc không giữ bình tĩnh, anh sẽ trông như thế nào. Châu Tử Lâm cố gắng giữ lại chút tự tin, can đảm nói: “Bác sĩ Trần, em đến để tặng anh cờ lưu niệm, cảm ơn anh đã chữa lành chân cho em trai em.” Trần Đạc đã tiếp nhận rất nhiều bệnh nhân. Nghe đến từ “em trai” anh không có ấn tượng gì, nhưng nếu nói về căn bệnh thì anh lại nhớ ra. Nhưng loại cờ lưu niệm này đã quá nhiều. Văn phòng của anh gần như không còn chỗ để đặt nữa. Không ít người cũng giống như cô ta, mượn cớ này để cảm ơn anh. Nhưng Trần Đạc không có cảm giác gì đặc biệt. Vì đây vốn dĩ chỉ là một công việc. Anh không cao thượng đến mức bị cảm động bởi những lời cảm ơn như thế. “Cảm ơn, nhưng lần sau cô cứ để cờ lưu niệm ở văn phòng là được.” “Em biết.” Thấy anh định rời đi, Châu Tử Lâm vội vàng nói, “Làm phiền anh là lỗi của em, em thật sự rất xin lỗi. Em chỉ muốn cảm ơn anh trực tiếp, còn nữa, còn nữa…” “… Em thích anh!” Cô ta đã lấy hết can đảm. Cảm giác như tỏ tình thế này thật mạo muội. Nhưng nếu không nói ra, sẽ để lại tiếc nuối. “Thật ra em đã thích anh từ lâu rồi. Có thể anh không nhớ nhưng em đã từng xem anh thi đấu, khi còn ở trường, mỗi tuần các anh đều đến câu lạc bộ bóng chày.” So với các môn thể thao như bóng rổ, thì ở trong nước ít người chơi bóng chày hơn. Cho đến giờ Châu Tử Lâm vẫn chưa hiểu rõ quy tắc của môn thể thao này, nhưng cô ta đã xem Trần Đạc thi đấu suốt tám chín tiếng đồng hồ. Đây là một môn thể thao rất thử thách ý chí. Cô ta càng xem lâu thì càng chìm đắm, càng say mê. Cô ta thích Trần Đạc tràn đầy khí thế trên sân, còn thích cả đàn anh Trần dịu dàng, ân cần và nhiệt tình ngoài đời. “…Nói ra thì thật xấu hổ.” Châu Tử Lâm khó khăn mở lời, “Lần đó xem thi đấu, em còn bị ngất xỉu vì hạ đường huyết, là anh đã đưa em một miếng bánh mì với nước uống. Em cứ nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ không còn cơ hội gặp lại anh nữa, không ngờ thế giới lại nhỏ như vậy, anh vẫn ở đây.” Anh vẫn ở đây vì anh đến giờ vẫn chưa tốt nghiệp. Anh đã tự nhốt mình ở đây. Nhưng Trần Đạc không giải thích, thậm chí anh còn không có hứng thú, chỉ buột miệng hỏi một câu xã giao, “Cô cũng học Đại học Y à?” Hồi học đại học, thật ra Trần Đạc không đeo kính. Đôi mắt đầy cảm xúc của anh đẹp cực kỳ, nhất là khi cười, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời sao, nhìn cây cột điện cũng thấy tình. Nhưng bây giờ khi đeo cặp kính mỏng lên, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng xa cách như muốn đẩy người ta ra xa hàng ngàn dặm. Anh không có thời gian dư thừa, cũng như kiên nhẫn. “Cô không cần phải nói những điều này. Tôi đã kết hôn rồi.” Trần Đạc vốn không giỏi từ chối người khác. Đúng như Châu Tử Lâm đã nói, trước đây anh có thể đối xử với mọi người rất dịu dàng, không lạnh lùng như bây giờ, cũng không nói chuyện một cách lạnh nhạt như vậy. Nhưng điều cô ta thích cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi. Con người anh bây giờ mới thực sự là anh. Lần trước Hướng Kha Lâm đã dạy anh rằng nếu không biết cách từ chối một cô gái thì có thể nhắc đến vợ mình. Dùng lý do không còn độc thân để từ chối sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng Trần Đạc cảm thấy lấy Giản Thực ra làm cái cớ không phải là điều đúng đắn. Vì vậy anh nói thêm: “Tôi nhắc đến vợ mình không phải để nói rằng cô đã bỏ lỡ cơ hội khi tôi còn độc thân.” “Mà là nếu không có cô ấy, tôi cũng sẽ không thể thích bất kỳ ai khác.” “Kể cả người đó là cô.”
- Trang chủ
- Chớm Thu
- Không hiểu sao chuyện Giản Thực và Trần Đạc cãi nhau lại truyền đến tai mợ. Sáng nay vừa ra khỏi nhà cô gặp bà cụ cùng khu dưới lầu. Bà cụ còn khuyên cô đừng chia tay với Trần Đạc, bảo anh là người rất tốt. Giản Thực mỉm cười nhạt, nói: “Vâng, bà ạ.” Bà cụ lại nhắc đi nhắc lại mãi, sau đó còn tặng cho cô một chuỗi lạp xưởng. Giản Thực đang vội đi làm nên không nhận, nhưng bà cụ cứ nhất quyết đưa cho, cuối cùng cô đành mang theo đến chỗ làm. Chị Dạng thấy vậy còn trêu chọc cả buổi. Vừa tan làm, mợ đã gọi điện cho Giản Thực, bảo cô và Trần Đạc về nhà ăn cơm. Giản Thực nói: “Hôm nay Trần Đạc trực ca đêm, một mình con về là được rồi.” Gọi anh làm gì. Giản Thực đến giờ nghĩ lại chuyện tối qua vẫn thấy tức. Mợ ở đầu dây bên kia bắt đầu mắng cô. Bảo cô kết hôn rồi mà vẫn như trẻ con: “Có gì mà phải cãi nhau chứ? Tiểu Trần trực ca đêm không về ăn được, chẳng lẽ nó không ăn cơm sao?” “Thế chẳng lẽ con phải bón tận miệng cho anh ấy hả?” Giản Thực chỉ nói bâng quơ vậy, ai ngờ mợ lại tưởng là thật. Vừa về đến nhà mợ đã chuẩn bị sẵn thức ăn, gói vào hộp giữ nhiệt rồi bảo Giản Thực mang đến bệnh viện cho Trần Đạc. Mang cơm cho anh? Giản Thực thầm giật mình, nói: “Không bỏ thuốc độc vào là may rồi.” Trên bàn còn một giỏ dâu tây vừa mới rửa xong. Giản Thực đóng vào hai hộp lớn, chọn toàn những quả to và đẹp nhất. Từ nhỏ cô đã không chịu thua kém ai. Nhưng mợ cũng biết tính cô, lòng tự trọng cao. Năm lớp 11, trường tổ chức kiểm tra và phát hiện cô có liên quan đến việc yêu đương sớm. Trước mặt bao nhiêu người, cô bị điểm tên phê bình, còn phải viết kiểm điểm trong văn phòng. Lúc ấy mợ đang rất giận, nói không lựa lời, còn mắng cô một câu: “Giản Thực, con dám làm mấy chuyện này ở trường mà không thấy xấu hổ hả? Uổng công mợ nuôi nấng dạy dỗ con.” Giản Thực định phản bác rằng mình không yêu đương sớm. Nhưng đoạn video giám sát ghi lại cảnh hiểu lầm cộng với những tin đồn mơ hồ trước đó, và việc cô cùng Hoắc Thành chạy bộ mỗi sáng khiến cô không thể giải thích được. Đúng là cô từng có suy nghĩ đó, dù sau này không làm gì nhưng tội danh này đã gắn lên cô. Giản Thực bị mắng rất thậm tệ. Sống nhờ dưới mái nhà người khác vốn đã phải cẩn thận, có lẽ chính câu nói đó đã thực sự làm tổn thương lòng tự trọng của cô. Sau đó, nhiều năm liền cô không yêu ai nữa. Yêu đương rất phiền phức, không cần thiết. Đến lúc cần kết hôn thì kết hôn thôi. Dù sao cũng giống nhau cả. Chỉ cần người lớn hài lòng là được. Nhưng bây giờ lại ép cô kết hôn với Trần Đạc, mợ cũng chẳng biết việc mình làm có đúng hay không, chỉ nghĩ nếu hai đứa đã gật đầu thì nên cố gắng chung sống hòa thuận với nhau. Vì thế mợ bắt đầu khuyên bảo Giản Thực: “Vợ chồng son cãi nhau là chuyện bình thường. Dù sao hai đứa cũng mới cưới, có chuyện gì thì cũng cần làm quen dần. Cãi nhau còn hơn cứ giấu ở trong lòng. Nhưng con cũng vậy, nói chuyện lúc nào cũng châm chọc, ai nghe mà chẳng bực?” “Con nói chuyện châm chọc khi nào?” Giản Thực chỉ mạnh miệng nói muốn làm anh, ai ngờ anh lại lột áo cô ngay trước cửa nhà như thế? Mợ lập tức lườm cô một cái. Giản Thực nhanh chóng đầu hàng: “Ok ok con không nói nữa. Nhưng mợ cũng phải để con ăn cơm xong rồi đi đâu thì đi chứ?” Nhưng vừa mới đặt mông xuống thì mợ đã bưng đĩa thức ăn đi: “Con ăn một mình làm gì? Đến ăn với Tiểu Trần đi.” – Sáu giờ chiều, mọi người trong phòng đều đã tan ca, Hướng Kha Lâm gọi Trần Đạc đi ăn nhưng anh không đi. Đúng lúc này lại có người đến hỏi: “Xin hỏi bác sĩ Trần Đạc có ở đây không?” Anh ngước mắt lên, nhìn về phía người vừa hỏi. Đó là một cô gái trẻ nhìn khá lạ mặt, nhưng những người trong phòng đều quen mặt cô ta. Có người hỏi: “Lại đến tìm bác sĩ Trần à?” Cô gái kia đỏ mặt. Rõ ràng đã thấy anh rồi nhưng vẫn cố tình hỏi: “Anh ấy có ở đây không ạ?” Nghe nói cô cô đã đến tìm anh gần nửa năm nay. Đúng lúc anh đi công tác ở thành phố Du vài tháng, Trần Đạc không biết chuyện này, nhưng giờ gặp rồi cũng không có lý do để tránh. Anh đặt bút xuống bàn, sau đó đứng dậy, giọng điệu rất bình thản: “Có chuyện gì?” Trong phòng vẫn còn người, Châu Tử Lâm lo lắng hỏi: “Có thể… ra ngoài nói không?” Hai phút sau, Trần Đạc và Châu Tử Lâm đứng ở lối cầu thang an toàn. Lần cuối anh ở đây là để lau tay cho Giản Thực. Da cô mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ cũng đỏ lên. Mấy vết phỏng nhỏ ấy không biết đến bao giờ mới lành. Châu Tử Lâm gọi mấy tiếng “Bác sĩ Trần,” anh mới hơi tỉnh lại, yết hầu khẽ động, đáp một tiếng. Anh dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì. Lạnh lùng, thờ ơ, không có nhiều cảm xúc. Nhưng Châu Tử Lâm biết, một người như Trần Đạc là phù hợp nhất để làm bác sĩ. Chỉ là khi thấy mặt lạnh lùng, khách sáo và xa cách của anh, cô ta không tránh khỏi cảm thấy đau lòng. Cô ta khó mà tưởng tượng được nếu Trần Đạc không giữ bình tĩnh, anh sẽ trông như thế nào. Châu Tử Lâm cố gắng giữ lại chút tự tin, can đảm nói: “Bác sĩ Trần, em đến để tặng anh cờ lưu niệm, cảm ơn anh đã chữa lành chân cho em trai em.” Trần Đạc đã tiếp nhận rất nhiều bệnh nhân. Nghe đến từ “em trai” anh không có ấn tượng gì, nhưng nếu nói về căn bệnh thì anh lại nhớ ra. Nhưng loại cờ lưu niệm này đã quá nhiều. Văn phòng của anh gần như không còn chỗ để đặt nữa. Không ít người cũng giống như cô ta, mượn cớ này để cảm ơn anh. Nhưng Trần Đạc không có cảm giác gì đặc biệt. Vì đây vốn dĩ chỉ là một công việc. Anh không cao thượng đến mức bị cảm động bởi những lời cảm ơn như thế. “Cảm ơn, nhưng lần sau cô cứ để cờ lưu niệm ở văn phòng là được.” “Em biết.” Thấy anh định rời đi, Châu Tử Lâm vội vàng nói, “Làm phiền anh là lỗi của em, em thật sự rất xin lỗi. Em chỉ muốn cảm ơn anh trực tiếp, còn nữa, còn nữa…” “… Em thích anh!” Cô ta đã lấy hết can đảm. Cảm giác như tỏ tình thế này thật mạo muội. Nhưng nếu không nói ra, sẽ để lại tiếc nuối. “Thật ra em đã thích anh từ lâu rồi. Có thể anh không nhớ nhưng em đã từng xem anh thi đấu, khi còn ở trường, mỗi tuần các anh đều đến câu lạc bộ bóng chày.” So với các môn thể thao như bóng rổ, thì ở trong nước ít người chơi bóng chày hơn. Cho đến giờ Châu Tử Lâm vẫn chưa hiểu rõ quy tắc của môn thể thao này, nhưng cô ta đã xem Trần Đạc thi đấu suốt tám chín tiếng đồng hồ. Đây là một môn thể thao rất thử thách ý chí. Cô ta càng xem lâu thì càng chìm đắm, càng say mê. Cô ta thích Trần Đạc tràn đầy khí thế trên sân, còn thích cả đàn anh Trần dịu dàng, ân cần và nhiệt tình ngoài đời. “…Nói ra thì thật xấu hổ.” Châu Tử Lâm khó khăn mở lời, “Lần đó xem thi đấu, em còn bị ngất xỉu vì hạ đường huyết, là anh đã đưa em một miếng bánh mì với nước uống. Em cứ nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ không còn cơ hội gặp lại anh nữa, không ngờ thế giới lại nhỏ như vậy, anh vẫn ở đây.” Anh vẫn ở đây vì anh đến giờ vẫn chưa tốt nghiệp. Anh đã tự nhốt mình ở đây. Nhưng Trần Đạc không giải thích, thậm chí anh còn không có hứng thú, chỉ buột miệng hỏi một câu xã giao, “Cô cũng học Đại học Y à?” Hồi học đại học, thật ra Trần Đạc không đeo kính. Đôi mắt đầy cảm xúc của anh đẹp cực kỳ, nhất là khi cười, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời sao, nhìn cây cột điện cũng thấy tình. Nhưng bây giờ khi đeo cặp kính mỏng lên, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng xa cách như muốn đẩy người ta ra xa hàng ngàn dặm. Anh không có thời gian dư thừa, cũng như kiên nhẫn. “Cô không cần phải nói những điều này. Tôi đã kết hôn rồi.” Trần Đạc vốn không giỏi từ chối người khác. Đúng như Châu Tử Lâm đã nói, trước đây anh có thể đối xử với mọi người rất dịu dàng, không lạnh lùng như bây giờ, cũng không nói chuyện một cách lạnh nhạt như vậy. Nhưng điều cô ta thích cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi. Con người anh bây giờ mới thực sự là anh. Lần trước Hướng Kha Lâm đã dạy anh rằng nếu không biết cách từ chối một cô gái thì có thể nhắc đến vợ mình. Dùng lý do không còn độc thân để từ chối sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng Trần Đạc cảm thấy lấy Giản Thực ra làm cái cớ không phải là điều đúng đắn. Vì vậy anh nói thêm: “Tôi nhắc đến vợ mình không phải để nói rằng cô đã bỏ lỡ cơ hội khi tôi còn độc thân.” “Mà là nếu không có cô ấy, tôi cũng sẽ không thể thích bất kỳ ai khác.” “Kể cả người đó là cô.”
Anh nói xong câu cuối, hốc mắt Châu Tử Lâm đỏ ửng. Nhưng Trần Đạc không thèm quan tâm, vì lúc anh quay đầu đã thấy Giản Thực mang theo hộp cơm đứng ở lối vào hành lang.
Cô dường như đã đứng đó rất lâu, thậm chí còn thích thú hóng hớt rồi còn khó chịu khi bọn họ dừng nói.
Chân mày cô giật giật, hỏi anh: “Nói chuyện xong rồi hả? Sao không nói thêm tí nữa, em vẫn chưa nghe anh kể chuyện yêu đương đâu.”
Trần Đạc bước lên cầu thang, đi tới chỗ cô: “Sao lại tới đây?”
“Đưa cơm cho bác sĩ Trần của chúng ta nè.” Giản Thực không thành thật đáp, tầm mắt chuyển xuống phía sau anh, “Đàn em của anh hả?”
Nghe hai người hàn huyên, như đã quen nhau từ trước. Cuộc sống này quả thật quá là máu chó, hôm qua cô đụng phải tên Hoắc Thành, nay Trần Đạc thì gặp em gái khóa dưới.
Đại khái là mới bị nói mấy lời tàn nhẫn, Châu Tử Lâm cảm thấy xấu hổ, quay đầu chạy xuống cầu thang.
Giản Thực còn có tâm tình đùa giỡn, nói: “Người ta khóc rồi kìa, anh không đi dỗ người ta đi?”
Cô thấy được rất rõ. Nhưng cô sẽ không ghen.
Cô không giống với anh, người ta mới nhìn có một cái mà đã cảm thấy chịu đựng không nổi rồi.
Trần Đạc vốn định hỏi lại một câu “Dỗ cái gì?”, Lời nói tới cổ họng rồi anh lại nuốt xuống, mắt rũ xuống trở nên ngoan ngoãn, “Sao em lại ở đây thế?”
Anh là cá đấy à?
Giản Thực trừng mắt: “Bác sĩ Trần, cái này anh hỏi rồi.”
“Anh biết.” Anh chỉ không muốn cãi nhau với cô thôi.
“Chủ đề của em vừa rồi nhàm chán quá, đổi cái khác đi.”
“….” Giản Thực tức tới nỗi nghiên răng nghiến lợi, “Em là chân chạy vặt, đến đưa hộp cơm, có ăn hay không thì bảo?”
Trần Đạc rất biết cách hạ bậc thang, “Ăn.”
Tay nghề của mợ quả rất đỉnh. Hôm nay toàn là mấy món Giản Thực thích, lúc ở nhà cô không ăn được miếng nào, giờ còn phải ăn chung với Trần Đạc.
Trong văn phòng còn có người, Trần Đạc không thể mang cô qua đó nên tính thay đồ rồi dẫn cô tới căn tin.
Phòng thay đồ không lớn lắm, Giản Thực không tìm được chỗ nào ngồi, để hộp cơm lên kệ phía sau giá treo, mình thì đứng dựa bên cạnh.
“Anh thay đồ thì thay đồ, mắc gì phải kéo em tới phòng thay luôn vậy?”
“Ngoài hành lang có nhiều người bệnh, sợ lậy bệnh cho em.”
“Anh thay có lâu không?” Được thì chờ mấy phút, đứng một lát thì không sao.
Nhưng đa số bác sĩ đều mắc bệnh sạch sẽ.
Lúc Trần Đạc đi vào còn rửa tay tới ba lần.
Bên ngoài trời đã tối, không biết có phải do Giản Thực tưởng tượng hay không nhưng cô luôn cảm thấy đèn trong phòng không sáng lắm. Trần Đạc mở ngăn tủ, cởi áo blouse, bên trong là chiếc áo sơ mi màu sáng.
Anh không mặc áo khoác liền mà lấy một tuýp thuốc mỡ từ trong tủ ra.
Sau đó đi tới trước mặt Giản Thực, thân hình cao lớn che chắn cô, Giản Thực người được mùi xạ hương trên người anh.
Giống như lần trước, nhưng mùi hương lần này lại nhạt hơn hòa lẫn với hơi thở ấm áp của người đàn ông, cái thứ từng thứ cuốn quanh.
Cô thấy hơi không tự nhiên.
“Sao em lại nghiêng người sang đây? Bây giờ anh không có hôn em đâu, em quay qua chỉnh lại quần áo đi.”
Trần Đạc nói anh biết.
Anh đang nhìn vết thương trên cổ cô. Vết cắn không sâu, chỉ bị bị trầy da một chút, vết thương cũng đã kết vảy, đoán chừng không quá hai ngày sẽ lành lặn hẳn không một dấu vết.
Trần Đạc lại nói: “Giơ tay ra, để anh nhìn vết phồng hôm trước.”
Tối qua Giản Thực tức điên người, không cho anh kiểm tra, cũng không ngủ chung với anh. Lúc tắm rửa bị dính nước, chắc phải một tuần nữa vết thương mới khỏi.
Sau khi bôi thuốc xong, Giản Thực nhìn anh ném tăm bông vào thùng rác rồi cất tuýp thuốc vào tủ. Lúc xoay người, anh tháo mắt kính xuống.
“Đi được chưa? Em đói bụng muốn chết rồi này.”
Cô vừa dứt lời, Trần Đạc liền kéo cô vào lòng. Lực không lớn nhưng Giản Thực suýt té.
Cái ôm dày rộng của người đàn ông giống với tưởng tượng của cô, quả là một cái ôm tuyệt cả là vời, rằng cô nên cảm thấy thoải mái nhưng lúc này tim lại đập rất nhanh.
Ngoại trừ lúc không tự chủ được ở trên giường, đây dường như là lần đầu tiên cô ôm Trần Đạc.
Giản Thực phút chốc không biết đặt tay vào đâu.
“Còn giận sao?” Anh đột nhiên hỏi.
Tai Giản Thực đỏ ửng lên, “Ai giận? Em không thèm giận nhá.”
“Vậy sao em không ôm anh?” Để phù hợp với chiều cao cô, anh đặt cằm trên vai cô, lần này anh không hôn mà chỉ người hương thơm tóc sau tai cô, Giọng Trần Đạc có hơi thay đổi.
“Tối hôm qua em còn nói rằng em có thể ôm anh.”
Nhưng mà tối hôm qua cô có ngủ với anh đâu. Cô cũng có lòng tự trọng chứ bộ.
Giản Thực vùi trong ngực anh, chóp mũi chạm vào chiếc áo sơ mi mềm mại, thêm hơi thở ấm ám người người đàn ông này, rõ ràng là không nhìn thấy mặt anh nhưng vẫn khiến cô bối rối vì nhịp tim đập của anh.
Cô nhỏ giọng nói, tối qua là tối qua, bây giờ là bây giờ.
Đừng tưởng anh nói ôm là em ôm nhá.
Trần Đạc cười một cái, lồng ngực cũng run lên như thể tim anh mất đạp vào người cô. Giản Thực không kịp tránh, bị anh ôm chặt hơn.
“Vậy anh… dỗ em?” Trần Đạc không nghĩ được chiêu nào khác, anh chưa bao giờ phải dỗ dành ai, “Em đừng giận anh nữa mà.”
“Anh muốn dỗ như thế nào?”
Cô bắt đầu mủi lòng. Giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều. Ngoại trừ miệng cô ra, chô nào trên người cũng mềm mại, Trần Đạc áp cô lên của, cúi người càng ngày càng thấp, khoảnh khắc hai mắt chạm vào nhau, ánh mắt anh mãnh liệt nhìn thẳng.
Tim Giản Thực run lên.
Trần Đạc nhìn cô, giơ tay xoa vành tay cô, “Hôn một cái được không? Hoặc là anh liếm cho em. Em chọn một cái đi.”