Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên - Phần 6: Bình Yên Sau Cơn Bão Và Những Ngày Hạnh Phúc Vẫn Tiếp Diễn
- Trang chủ
- Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên
- Phần 6: Bình Yên Sau Cơn Bão Và Những Ngày Hạnh Phúc Vẫn Tiếp Diễn
Mười năm sau ngày đám cưới của tôi và Hoàng Nam – năm 2037 – Sài Gòn đã thay đổi rất nhiều. Những tòa cao ốc mọc lên như nấm sau mưa, dòng xe điện lặng lẽ trôi trên những con đường thông minh, và khu Thảo Điền cũ giờ đã trở thành một trong những khu dân cư cao cấp nhất Đông Nam Á. Nhưng biệt thự gia đình họ Nguyễn vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính: vườn lan rộng thênh thang, hồ cá Koi lấp lánh dưới nắng, và tiếng cười của trẻ con vang vọng khắp nhà.
Tôi và Hoàng Nam có hai đứa con: bé trai lớn tên Nguyễn Hoàng Minh – kế thừa tên anh và sự thông minh của bố, và bé gái út tên Nguyễn Lan Anh – mang một phần tên em gái tôi, với tính cách dịu dàng nhưng mạnh mẽ y hệt Lan Chi ngày trẻ. Chúng gọi Lan Chi là “cô Chi xinh đẹp”, vì dù đã ba mươi ba tuổi, em tôi vẫn giữ được vẻ ngoài như thiếu nữ, mái tóc dài đen nhánh và nụ cười rạng rỡ khiến bất kỳ ai gặp cũng phải ngoái nhìn.
Lan Chi cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc của riêng mình. Em kết hôn với một kiến trúc sư tên Trần Khánh – người mà em gặp trong một dự án thiết kế chuỗi cà phê cao cấp do chính em quản lý. Khánh hiền lành, tài năng, và yêu Lan Chi đến mức chấp nhận cả quá khứ đầy sóng gió của gia đình chúng tôi mà không một lời phàn nàn. Đám cưới của em được tổ chức tại Đà Lạt – nơi từng là nỗi đau của dòng họ – như một cách để em tự tay xóa bỏ bóng ma cũ. Tôi làm phù dâu cho em, lần này là tôi khóc nhiều hơn em.
Bố mẹ tôi giờ đã nghỉ hưu hoàn toàn, sống nửa năm ở Việt Nam, nửa năm ở châu Âu. Bố vẫn giữ thói quen đọc báo giấy mỗi sáng, mẹ thì mê trồng lan và làm từ thiện. Họ thường xuyên bay về mỗi khi có cháu nội ngoại ốm, hoặc chỉ đơn giản là để tổ chức những bữa cơm gia đình đông đủ mà họ từng mơ ước.
Một buổi chiều tháng Mười năm 2037, cả nhà quây quần trong vườn để mừng sinh nhật lần thứ sáu của Lan Anh – con gái tôi. Trời Sài Gòn dịu mát hiếm có, gió thổi nhẹ mang theo hương lan thoang thoảng. Bọn trẻ con chạy nhảy đuổi bắt nhau, tiếng cười giòn tan. Lan Chi đang bế con trai mình – bé Nguyễn Khánh Minh, mới hai tuổi – kể chuyện cổ tích cho đám trẻ nghe. Hoàng Nam và Khánh thì đứng bên hồ nướng BBQ, tranh luận về bóng đá như hai cậu bạn thân từ thuở đại học.
Tôi ngồi bên mẹ trên ghế mây, nhìn mọi người mà lòng ấm áp lạ thường.
“Mẹ thấy không,” tôi thì thầm, “cuối cùng mọi thứ cũng bình yên thật rồi.”
Mẹ nắm tay tôi, mắt long lanh: “Mẹ từng sợ lắm, con ạ. Ngày con kể chuyện năm con sáu tuổi, mẹ vừa tự hào vừa ân hận. Nếu không có con, có lẽ gia đình mình đã tan nát thật sự. Nhưng giờ nhìn các con, các cháu… mẹ biết mọi thứ đều xứng đáng.”
Bố tôi từ xa bước lại, cầm ly rượu vang đỏ, giọng trầm ấm: “Nhà họ Nguyễn chúng ta trải qua không ít gió bão. Có kẻ phản bội từ bên ngoài, có oán hận từ bên trong. Nhưng cuối cùng, máu mủ và tình thương vẫn thắng. Minh Anh, Lan Chi – bố mẹ tự hào về các con lắm.”
Lan Chi nghe thấy, chạy đến ôm bố từ phía sau: “Bố đừng sến thế chứ! Nhưng con cũng yêu bố mẹ nhiều lắm!”
Hoàng Nam cười lớn, giơ ly lên: “Nào, cụng ly vì gia đình mình! Vì những ngày bình yên này không dễ mà có được.”
Tất cả cùng nâng ly. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả khu vườn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại đêm năm sáu tuổi trong phòng bệnh viện: tiếng cửa khẽ mở, nỗi sợ hãi của một đứa trẻ, và quyết định lặng lẽ đã thay đổi cả cuộc đời bao người.
Tôi từng nghĩ hành động ấy chỉ là bản năng bảo vệ em gái. Nhưng giờ tôi hiểu, đó là khởi đầu của một chuỗi những lựa chọn mà tôi và gia đình đã đưa ra: chọn im lặng để bảo vệ, chọn đối mặt để làm rõ sự thật, chọn tha thứ khi cần thiết, và chọn yêu thương vô điều kiện.
Hoàng Nam ngồi xuống bên tôi, vòng tay ôm vai: “Em đang nghĩ gì mà cười một mình thế?”
Tôi tựa đầu vào vai anh: “Nghĩ rằng… nếu ngày xưa chị không tráo lại em gái, thì hôm nay sẽ không có chúng ta ngồi đây thế này.”
Anh hôn nhẹ lên tóc tôi: “Vậy thì cảm ơn cô bé sáu tuổi Nguyễn Minh Anh. Cô ấy đã cứu cả một gia đình.”
Đêm đó, sau khi bọn trẻ đã ngủ say, tôi và Lan Chi lại làm một việc mà chúng tôi vẫn giữ thói quen từ thuở nhỏ: ngồi trên ban công phòng em, uống trà sữa và ngắm sao.
“Chị ơi,” Lan Chi thì thầm, “em từng sợ lắm. Sợ mình không phải con ruột, sợ mất chị, mất bố mẹ. Nhưng giờ em hiểu rồi – gia đình không chỉ là máu mủ, mà còn là những người mình chọn để yêu thương và bảo vệ nhau.”
Tôi nắm tay em: “Đúng vậy. Và chị chọn em từ ngày em mới sinh ra. Không gì thay đổi được điều đó.”
Lan Chi cười, mắt long lanh: “Vậy nên chị đừng lo nữa nhé. Em giờ hạnh phúc lắm. Có chồng yêu, có con trai bụ bẫm, có chị gái siêu anh hùng, và có bố mẹ tuyệt vời nhất thế giới.”
Tôi cũng cười. Dưới bầu trời Sài Gòn lung linh ánh đèn, tôi biết rằng mọi cơn bão đã thực sự qua đi. Những vết sẹo năm xưa giờ chỉ còn là câu chuyện để kể cho con cháu nghe, kèm theo bài học: lòng tham có thể làm mờ mắt con người, nhưng tình yêu gia đình – thứ tình yêu được rèn luyện qua thử thách – sẽ mãi mãi là ánh sáng dẫn đường.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Sẽ còn những niềm vui mới, những thử thách mới. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần chúng tôi còn nắm chặt tay nhau, không gì có thể chia cắt nhà họ Nguyễn thêm lần nữa.
Và tôi – Nguyễn Minh Anh – sẽ mãi là người chị cả, người bảo vệ thầm lặng của em gái mình, của gia đình mình, như cái đêm định mệnh hai mươi chín năm về trước.
HẾT.