Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên - Phần 5: Đối Mặt Với Quá Khứ Và Những Lựa Chọn Cuối Cùng
- Trang chủ
- Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên
- Phần 5: Đối Mặt Với Quá Khứ Và Những Lựa Chọn Cuối Cùng
Năm 2026, khi những cơn mưa phùn Sài Gòn bắt đầu lất phất vào cuối tháng Mười Một, tôi nhận được một cuộc điện thoại không ngờ tới nhất trong đời.
Số máy lạ, giọng nói đầu dây bên kia khàn khàn, yếu ớt nhưng vẫn còn chút sắc sảo quen thuộc: “Chị Minh Anh… em là Hương Ly đây. Em… em sắp cưới rồi. Em muốn mời chị đến dự đám cưới.”
Tôi im lặng vài giây, tay cầm điện thoại siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Hoàng Nam đang ngồi bên cạnh đọc báo cáo dự án, ngẩng lên nhìn tôi đầy nghi ngờ. Tôi bật loa ngoài để anh cùng nghe.
“Em lấy ai?” Tôi hỏi thẳng.
“Một người đàn ông lớn tuổi hơn em nhiều… anh ấy là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu ở Bình Dương. Anh ấy tốt với em, không quan tâm đến quá khứ của em.” Giọng Hương Ly nghe có vẻ thành thật, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự gượng gạo. “Em biết chị ghét em, nhưng em chỉ muốn mời chị một lần cuối. Em sắp rời Việt Nam định cư ở Canada cùng chồng. Em… em muốn xin lỗi chị và Lan Chi trực tiếp trước khi đi.”
Tôi nhìn Hoàng Nam. Anh nhún vai, ý bảo tùy tôi quyết định. Sau một hồi suy nghĩ, tôi đồng ý: “Gửi địa chỉ cho chị. Chị sẽ đến một mình.”
Đám cưới được tổ chức скромно ở một nhà hàng nhỏ ven sông quận 7, không xa hoa, chỉ khoảng năm mươi khách mời – phần lớn là đồng nghiệp và họ hàng bên chồng. Chú rể là một người đàn ông ngoài năm mươi, dáng người thấp đậm, khuôn mặt hiền hậu nhưng ánh mắt lộ rõ sự tính toán của một doanh nhân từng trải. Khi tôi bước vào, Hương Ly đang mặc váy cưới trắng đơn giản, đứng bên anh ta tiếp khách. Thấy tôi, cô ấy tái mặt, rồi vội vàng chạy đến cúi đầu thật sâu.
“Chị… chị đến thật rồi. Em cảm ơn chị.”
Tôi gật đầu, không cười: “Chị đến để nghe em xin lỗi trực tiếp.”
Hương Ly dẫn tôi ra một góc khuất gần ban công nhìn ra sông. Gió sông thổi mát rượi, mang theo mùi phù sa quen thuộc của Sài Gòn.
“Chị ơi, em sai thật rồi.” Cô ấy bắt đầu, nước mắt rơi lã chả. “Sau khi mọi chuyện vỡ lở, em từng hận chị, hận Lan Chi, hận cả mẹ ruột em. Em nghĩ mình là nạn nhân lớn nhất. Em lao vào những mối quan hệ sai lầm, tiêu xài hoang phí số tiền ít ỏi còn lại, rồi suýt nữa sa ngã hoàn toàn. Nhưng càng ngày em càng nhận ra: chính em đã tự chọn con đường trả thù, thay vì buông bỏ.”
Tôi vẫn im lặng, chờ cô ấy nói hết.
“Em từng trách mẹ em vì những năm tháng bị đánh đập, bị bắt làm việc nhà, bị coi như công cụ kiếm tiền. Nhưng khi bà ấy bệnh nặng, nằm viện một mình, em mới hiểu bà ấy cũng là nạn nhân của lòng tham – tham của chính bà và của chú Ba Kỳ. Trước khi mất, bà ấy nắm tay em khóc: ‘Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên nghe lời ông ấy mà làm chuyện ngu xuẩn ấy. Mẹ chỉ muốn con được sung sướng…’ Em mới nhận ra, dù bà ấy sai đến đâu, bà ấy vẫn là mẹ đã sinh ra và nuôi em lớn khôn trong khả năng của mình.”
Hương Ly lau nước mắt: “Em không mong chị tha thứ. Em chỉ muốn nói với chị và Lan Chi rằng: em sẽ không bao giờ quay lại làm phiền gia đình chị nữa. Em sẽ bắt đầu lại ở một nơi mới, làm lại từ đầu, sống một cuộc đời bình thường.”
Tôi nhìn cô ấy hồi lâu. Hương Ly giờ đây không còn chút kiêu ngạo hay tham vọng nào của ngày xưa. Chỉ còn lại một người phụ nữ mệt mỏi, đã bị cuộc đời dạy cho những bài học quá đắt giá.
“Chị không tha thứ cho những gì em đã làm với Lan Chi,” tôi cuối cùng lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết. “Nhưng chị chấp nhận lời xin lỗi của em. Chị hy vọng em sẽ sống tốt ở nơi mới, và đừng bao giờ để lòng tham che mờ mắt lần nữa.”
Hương Ly gật đầu lia lịa, khóc nức nở. Tôi quay lưng rời đi trước khi nghi lễ bắt đầu. Trên đường về, tôi gọi cho Lan Chi kể lại mọi chuyện. Em ấy im lặng một lúc, rồi nói: “Chị ơi, em không muốn gặp cô ấy. Nhưng nếu cô ấy thực sự hối lỗi… thì em chúc cô ấy bình an.”
Cùng năm đó, một biến cố khác khiến cả gia đình tôi phải đối mặt trực tiếp với quá khứ: chú Ba Kỳ tự tử.
Ông ta để lại một lá thư dài gửi cho bố tôi, được luật sư chuyển đến sau tang lễ đơn sơ ở Đà Lạt. Trong thư, ông ta viết:
“Anh Khôi,
Tôi không biện minh cho những gì mình làm. Tôi hận anh vì đã cắt hết phần thừa kế, để tôi từ một công tử nhà họ Nguyễn rơi xuống cảnh nợ nần, bị bạn bè khinh rẻ. Tôi nghĩ rằng nếu làm loạn dòng máu nhà anh, rồi thao túng đứa con giả từ xa, tôi sẽ có ngày lấy lại những gì thuộc về mình.
Nhưng tôi đã sai. Kế hoạch thất bại ngay từ đầu vì một đứa trẻ sáu tuổi. Suốt bao năm, tôi vẫn theo dõi từ xa, chờ cơ hội. Khi Hương Ly tìm đến, tôi tưởng đó là dịp trời cho. Tôi đã sai lầm lần nữa.
Giờ đây, tài sản không còn, sức khỏe suy kiệt, tôi không còn lý do để sống. Tôi chỉ muốn nói một câu: anh thắng rồi. Nhà họ Nguyễn vẫn thuần khiết máu mủ, vẫn vững vàng như xưa.
Nguyễn Văn Kỳ”
Bố tôi đọc xong thư, ngồi lặng hồi lâu trong phòng làm việc. Mẹ tôi khóc. Lan Chi thì hỏi: “Bố ơi, mình có nên đến viếng ông ấy không?”
Bố tôi thở dài: “Dù sao cũng là anh em cùng dòng họ. Chúng ta sẽ đến thắp một nén hương, rồi khép lại mọi chuyện.”
Chúng tôi lên Đà Lạt vào một ngày đông se lạnh. Mộ chú Ba nằm trên một ngọn đồi nhìn ra hồ Xuân Hương, đơn sơ, không bia lớn. Bố tôi thắp hương, nói nhỏ: “Em đi thanh thản. Những oán hận để lại hết ở đây.”
Trên đường về, bố tôi đột ngột tuyên bố một quyết định lớn: ông sẽ sửa lại gia phả, chính thức xóa tên chi nhánh của chú Ba Kỳ khỏi dòng họ chính. Và ông giao toàn bộ quyền quản lý tập đoàn Khôi Minh cho tôi và Lan Chi chia đều – không chờ đến khi ông nghỉ hưu nữa.
“Các con đã đủ trưởng thành để gánh vác. Bố mẹ chỉ muốn sống thanh thản những năm cuối đời, du lịch cùng nhau, và nhìn các con hạnh phúc.”
Lan Chi nghe xong ôm chầm lấy bố mẹ khóc. Còn tôi chỉ gật đầu, lòng tràn đầy trách nhiệm.
Cùng lúc ấy, Hoàng Nam cầu hôn tôi lần thứ ba – lần này là chính thức, với một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế riêng theo hình cành lan chi – biểu tượng của em gái tôi. Anh quỳ một chân trong khu vườn biệt thự Thảo Điền, dưới mưa phùn lất phất, trước mặt cả bố mẹ và Lan Chi.
“Minh Anh, anh không hứa sẽ cho em cả thế giới, vì em đã có nó rồi. Anh chỉ hứa sẽ ở bên em, bảo vệ em và Lan Chi đến hơi thở cuối cùng. Em đồng ý làm vợ anh không?”
Tôi nhìn anh, nhìn em gái đang cười toe toét phía sau, nhìn bố mẹ mắt long lanh hạnh phúc. Tôi gật đầu.
Lan Chi reo lên: “Cuối cùng chị em cũng chịu rồi! Em làm phù dâu chính nhé!”
Đám cưới được tổ chức vào mùa xuân năm 2027, tại một resort ven biển Phan Thiết. Không quá đông khách, nhưng đầy ắp tiếng cười và những người thân yêu nhất. Lan Chi mặc váy phù dâu màu xanh ngọc, xinh đẹp rạng rỡ như một bông hoa mới nở. Em đọc lời chúc phúc mà chính em tự viết, khiến cả hội trường rơi nước mắt:
“Chị Minh Anh của em không chỉ là chị gái, mà còn là người mẹ thứ hai, là siêu anh hùng, là chỗ dựa vững chắc nhất suốt hai mươi năm qua. Em chúc chị và anh Hoàng Nam mãi mãi hạnh phúc, và em hứa sẽ luôn là cô em gái ngoan, không để chị phải lo lắng nữa.”
Hoàng Nam nắm tay tôi thật chặt khi trao nhẫn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: mọi biến cố, mọi đau thương của quá khứ đều dẫn tôi đến ngày hôm nay – một ngày mà gia đình tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết, vì chúng tôi đã cùng nhau vượt qua bóng tối.