Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên - Phần 4: Những Bí Mật Mới Và Cơn Bão Lặng Lẽ
- Trang chủ
- Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên
- Phần 4: Những Bí Mật Mới Và Cơn Bão Lặng Lẽ
Hai năm trôi qua kể từ ngày kết quả xét nghiệm ADN được công bố. Cuộc sống gia đình tôi dần trở lại quỹ đạo cũ, nhưng không còn hoàn toàn như trước. Lan Chi giờ đã là sinh viên năm ba, xinh đẹp và tự tin hơn, nhưng thỉnh thoảng em vẫn giật mình nửa đêm vì những cơn ác mộng cũ. Tôi thì bận rộn hơn bao giờ hết với dự án bất động sản lớn bố thưởng, đồng thời quản lý mối quan hệ ngày càng sâu đậm với Hoàng Nam – người đàn ông đã kiên trì ở bên tôi suốt những ngày hỗn loạn.
Chúng tôi chưa chính thức kết hôn, nhưng Hoàng Nam đã dọn hẳn về biệt thự Thảo Điền của tôi. Anh ấy nói đùa rằng: “Anh không muốn để cơ hội cho bất kỳ Tuấn Kiệt thứ hai nào chen chân.” Lan Chi từ ghét chuyển sang chấp nhận, thậm chí còn gọi anh là “anh rể tương lai” mỗi khi cần tiền tiêu vặt. Hoàng Nam chiều em vô điều kiện, từ việc tài trợ chuyến du lịch Phuket đến mua chiếc xe tay ga mới chỉ vì em than mệt khi đi xe buýt.
Tôi tưởng rằng mọi chuyện với Hương Ly và bà Dương Thị đã khép lại. Họ biến mất khỏi tầm mắt chúng tôi như chưa từng tồn tại. Nhưng cuộc sống đôi khi thích đào bới những thứ đã chôn sâu.
Một buổi chiều tháng Mười năm 2025, tôi đang ở công ty xem báo cáo tài chính quý thì nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Người đầu dây là một người phụ nữ giọng khàn khàn, nghe quen quen:
“A lô… chị Minh Anh phải không? Em là… Hương Ly đây.”
Tôi im lặng vài giây, rồi lạnh lùng đáp: “Có chuyện gì?”
“Em… em muốn gặp chị một lần thôi. Em không làm phiền gia đình chị nữa đâu. Em chỉ muốn xin lỗi… và kể chị nghe một chuyện.”
Tôi định cúp máy, nhưng giọng cô ta run rẩy đến mức khiến tôi dừng lại. “Chuyện gì?”
“Là… về mẹ em. Bà ấy… bà ấy sắp không qua khỏi rồi. Ung thư phổi giai đoạn cuối. Bà ấy muốn gặp chị trước khi đi.”
Tôi cau mày. Bà Dương Thị – kẻ từng suýt phá hủy gia đình tôi – giờ sắp chết? Một phần trong tôi không muốn dính dáng. Nhưng phần khác – phần tò mò và muốn kết thúc triệt để – khiến tôi đồng ý gặp Hương Ly vào cuối tuần ở một quán cà phê nhỏ ven sông quận 2.
Hương Ly đến muộn nửa giờ, gầy rộc đi, tóc cắt ngắn rối bù, mắt thâm quầng. Cô ấy không còn vẻ xinh xắn sắc sảo ngày nào, thay vào đó là sự tiều tụy của một người đã trải qua quá nhiều biến cố. Trên tay cô ấy cầm một phong bì cũ kỹ.
“Chị… em xin lỗi vì tất cả những gì đã gây ra cho Lan Chi và gia đình chị.” Cô ấy cúi đầu, giọng nghẹn ngào thật sự. “Em từng hận mẹ em, hận cả thế giới vì những năm tháng khổ sở. Khi biết chuyện tráo đổi – dù chỉ là kế hoạch thất bại – em đã nghĩ đó là cơ hội để thay đổi cuộc đời. Em đã sai.”
Tôi không đáp, chỉ chờ cô ấy tiếp tục.
“Mẹ em… trước khi bệnh nặng, bà ấy kể hết. Không phải bà ấy chỉ đơn giản tham giàu mà tráo con. Có một người đứng sau giật dây.”
Tôi nhíu mày: “Ai?”
Hương Ly đẩy phong bì qua bàn. Bên trong là một xấp thư tay cũ, giấy đã ố vàng, nét chữ sắc nét của một người đàn ông. Tôi mở ra đọc lướt.
Những lá thư dated từ năm 2006-2007, gửi từ một người ký tên “K”. Nội dung là chỉ đạo chi tiết: theo dõi lịch sinh của mẹ tôi, chọn ngày sinh trùng khớp, chuẩn bị tiền nong, và hứa hẹn sau khi thành công sẽ chia một phần tài sản lớn từ “gia tộc họ Nguyễn”. Người này còn cung cấp thông tin nội bộ về lịch trực của bảo vệ bệnh viện, giờ giấc bố mẹ tôi ra vào.
Tim tôi đập mạnh. Đây không phải hành động cá nhân của một y tá tham lam. Đây là một âm mưu có tổ chức.
“Người này là ai?” Tôi hỏi, giọng thấp xuống.
Hương Ly lắc đầu: “Mẹ em không nói tên đầy đủ. Chỉ bảo đó là một người trong họ hàng xa của nhà chị, từng bị bố chị cắt quyền thừa kế vì làm ăn thất bát. Ông ta hận gia đình chị, muốn trả thù bằng cách làm loạn dòng máu thừa kế. Nếu đứa con giả được đưa vào, lớn lên ông ta sẽ thao túng từ xa, chờ ngày chia tài sản.”
Tôi cầm chặt phong bì, đầu óc quay cuồng. Trong dòng họ Nguyễn rộng lớn, có không ít chi nhánh từng bất mãn với bố tôi vì ông quá nghiêm khắc trong chuyện thừa kế. Nhưng ai đủ độc ác để làm chuyện này với một đứa trẻ sơ sinh?
Tôi mang phong bì về nhà, đưa cho bố xem. Ông đọc xong, mặt tái mét, tay run run. Mẹ tôi ngồi bên cạnh, nước mắt rơi lã chả.
“Là chú Ba… Nguyễn Văn Kỳ.” Bố tôi thì thầm. “Em trai út của ông nội con. Năm xưa nó làm ăn thua lỗ, vay nợ khắp nơi, bố đã cắt hết phần thừa kế để cứu danh dự gia tộc. Nó từng thề sẽ khiến nhà mình tan cửa nát nhà.”
Chú Ba Kỳ giờ sống ở Đà Lạt, mở một trang trại nhỏ, ít liên lạc với gia đình chính tuyến. Không ai ngờ ông ta vẫn ôm hận suốt gần hai mươi năm.
Hoàng Nam, sau khi nghe tôi kể, lập tức hành động. Anh ấy có mối quan hệ rộng trong giới kinh doanh và cả… một số cơ quan điều tra tư nhân. Chỉ trong một tuần, chúng tôi có thêm bằng chứng: chuyển khoản cũ từ tài khoản của chú Ba Kỳ đến bà Dương Thị (dù đã xóa dấu vết nhưng vẫn truy được qua ngân hàng), và cả email lưu trữ từ một tài khoản cũ mà ông ta quên xóa.
Đối mặt với bằng chứng, chú Ba Kỳ không chối cãi. Ông ta gặp bố tôi ở một nhà hàng kín đáo tại quận 1, già nua và tiều tụy hơn nhiều so với hình ảnh trong trí nhớ tuổi thơ của tôi.
“Tao không hối hận.” Ông ta cười khẩy. “Nhà mày quá kiêu ngạo, coi thường anh em họ hàng. Tao chỉ muốn xem máu mủ nhà mày có còn thuần khiết không thôi.”
Bố tôi không nói nhiều. Ông chỉ đặt xấp tài liệu lên bàn: “Từ hôm nay, chú không còn là người nhà họ Nguyễn nữa. Tài sản trang trại ở Đà Lạt sẽ bị tịch thu để trả nợ cũ mà chú từng vay dưới danh nghĩa gia tộc. Và nếu còn một lần động đến con cháu tôi, tôi sẽ khiến chú ngồi tù đến chết.”
Chú Ba Kỳ bị cắt hết liên hệ, tài sản bị siết nợ hợp pháp. Ông ta sống cô độc những ngày cuối đời ở một căn nhà nhỏ thuê tại ngoại ô.
Còn bà Dương Thị, trước khi mất ba tháng, đã gửi một lá thư tay cho tôi qua Hương Ly. Trong thư, bà ấy xin lỗi vì lòng tham năm xưa, và kể rằng chính chú Ba Kỳ đã dụ dỗ bà bằng tiền và lời hứa “con bà sẽ được làm tiểu thư”. Bà ấy chết trong bệnh viện huyện, không ai bên cạnh ngoài Hương Ly.
Hương Ly sau đó biến mất thêm một lần nữa. Có tin đồn cô ấy theo một người đàn ông lớn tuổi ra nước ngoài, cũng có tin nói cô ấy về quê làm giáo viên mầm non. Tôi không tìm nữa. Cô ấy đã chọn con đường của mình.
Cơn bão lặng lẽ ấy kết thúc, nhưng để lại trong tôi một bài học sâu sắc: lòng tham không chỉ đến từ người ngoài, mà đôi khi ẩn náu ngay trong máu mủ.
Lan Chi sau khi biết toàn bộ sự thật, càng gắn bó với tôi hơn. Em bắt đầu tham gia quản lý một phần nhỏ công ty gia đình – một chuỗi cà phê cao cấp mà bố giao cho em thử sức. Em làm tốt đến mức khiến bố mẹ bất ngờ.
Còn tôi và Hoàng Nam, chúng tôi quyết định tổ chức lễ đính hôn chính thức vào cuối năm đó. Không xa hoa, chỉ mời người thân và bạn bè gần gũi. Lan Chi làm phù dâu, mắt lấp lánh hạnh phúc khi thấy tôi mặc váy trắng.
Đêm trước lễ đính hôn, Lan Chi lại ôm gấu bông cũ đến ngủ cùng tôi như ngày xưa.
“Chị ơi, em sợ lắm. Sợ một ngày nào đó lại có người đến nói em không phải em gái chị.”
Tôi ôm chặt em: “Không ai làm được nữa đâu. Vì chị sẽ không để bất kỳ bí mật nào chen vào giữa chúng ta lần nữa.”