Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên - Phần 3: Hậu Quả Của Lòng Tham
- Trang chủ
- Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên
- Phần 3: Hậu Quả Của Lòng Tham
Ba ngày sau vụ việc hỗn loạn ở trường Lan Chi, chúng tôi nhận được kết quả xét nghiệm ADN từ trung tâm giám định pháp y uy tín nhất thành phố. Bố tôi đích thân lái xe chở cả nhà đến lấy báo cáo, không khí trong xe nặng nề đến mức không ai nói một lời nào suốt dọc đường từ Thảo Điền đến quận 3. Lan Chi ngồi sát bên tôi, tay nắm chặt tay tôi như sợ buông ra là sẽ mất nhau mãi mãi. Mẹ tôi liên tục nhìn ra cửa sổ, mắt đỏ hoe. Còn tôi – dù đã chắc chắn trong lòng – vẫn cảm thấy một nỗi lo mơ hồ: nếu ký ức năm sáu tuổi của mình sai lệch thì sao?
Chúng tôi hẹn gặp Hương Ly và Tuấn Kiệt tại chính trung tâm giám định để công bố kết quả công khai, tránh mọi nghi ngờ về tính minh bạch. Tôi muốn kết thúc chuyện này một lần cho mãi mãi.
Khi cả đoàn có mặt trong phòng chờ lạnh lẽo, Hương Ly ngồi nép bên Tuấn Kiệt, vẻ mặt lo lắng xen lẫn hy vọng. Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị, tóc buộc thấp, trông càng giống một cô gái nhà lành đáng thương. Tuấn Kiệt thì ngược lại – vest chỉn chu, ánh mắt liên tục liếc về phía bố mẹ tôi như đang tính toán điều gì đó.
Nhân viên trung tâm đưa ra hai bản báo cáo dày cộp, niêm phong cẩn thận. Tôi là người nhận lấy, mở ra trước mặt mọi người. Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Tôi lật đến trang kết quả cuối cùng.
Dòng chữ đen trắng rõ ràng:
“Không có quan hệ huyết thống cha/con hoặc mẹ/con giữa mẫu xét nghiệm của cô Nguyễn Hương Ly và ông Nguyễn Văn Khôi/bà Trần Ngọc Lan.”
Và dòng tiếp theo:
“Có quan hệ huyết thống cha/con và mẹ/con đầy đủ giữa mẫu xét nghiệm của cô Nguyễn Lan Chi và ông Nguyễn Văn Khôi/bà Trần Ngọc Lan.”
Tôi đưa bản báo cáo cho bố mẹ xem trước. Mẹ tôi bật khóc ngay lập tức, ôm chầm lấy Lan Chi: “Con ơi… mẹ xin lỗi… mẹ đã nghi ngờ con…” Lan Chi cũng khóc, nhưng là khóc vì vui mừng, em nhảy cẫng lên ôm tôi: “Chị ơi! Em là con nhà mình thật rồi! Em biết mà!”
Bên kia, Hương Ly mặt cắt không còn giọt máu. Cô ấy lật đi lật lại bản báo cáo như không tin vào mắt mình, rồi đột nhiên hét lên: “Không thể nào! Chị cố tình làm giả kết quả phải không? Chị sợ em về nhà lấy hết tài sản của chị đúng không?”
Tuấn Kiệt cũng sững sờ, giọng lắp bắp: “Sao… sao lại thế được? Cô ấy có vòng tay bạc… có biết giờ sinh chính xác…”
Đúng lúc ấy, cửa phòng giám định bật mở. Một người phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi, tóc tai bù xù, quần áo cũ kỹ, lao vào như cơn lốc. Bà ấy quét mắt một lượt rồi lao thẳng về phía Hương Ly, giáng một cái tát nảy lửa: “Đồ khốn nạn! Mày làm loạn đủ chưa? Mày là con tao đây! Đừng có mơ làm phượng hoàng nữa mà về với tao!”
Hương Ly ôm mặt hét lên, Tuấn Kiệt vội vàng chắn trước: “Bà là ai? Dám đánh người à?”
Người phụ nữ ấy chính là bà Dương Thị – mẹ nuôi, hay đúng hơn, mẹ ruột của Hương Ly. Bà ấy cười khẩy, giọng the thé: “Tao là mẹ nó! Con tao sinh ra, tao nuôi lớn, giờ nó hám giàu sang bỏ tao để nhận bố mẹ khác à?”
Mẹ tôi tiến lên, giọng nghiêm nghị: “Thưa bà, vậy miếng vòng tay bạc của con bé thì sao?”
Bà Dương Thị cười nhạt: “Tôi nhặt được ở bệnh viện ngày xưa, tưởng đồ rẻ tiền nên vứt trong ngăn kéo. Ai ngờ nó lục lọi lấy đi làm bằng chứng!”
Hương Ly lúc này mới gào lên: “Bà nói dối! Tôi nghe bà say rượu kể rõ ràng bà đã tráo tôi với đứa bé nhà giàu! Bà bảo bà làm thế để con bà được sung sướng!”
Bà Dương Thị quay phắt lại, mắt long sòng sọc: “Tao nói đùa thôi! Mày là con tao sinh ra, tao cần gì phải tráo! Nếu mày không phải con tao thì tao nuôi mày làm gì? Tao có thể bỏ mày ở cô nhi viện bất cứ lúc nào!”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta. Hóa ra kẻ định tráo đổi con năm xưa chính là bà ấy – một y tá cũ của bệnh viện Pháp Việt. Nhưng bà ấy không biết rằng kế hoạch đã thất bại ngay từ trong trứng nước, vì một đứa trẻ sáu tuổi đã lặng lẽ sửa sai.
Tôi bước lên, giọng bình tĩnh nhưng đủ để mọi người nghe rõ: “Mọi người đang thắc mắc tại sao bà ấy trót lọt vào phòng mẹ tôi năm xưa, tráo đứa bé, mà giờ kết quả lại chứng minh Hương Ly không phải con nhà họ Nguyễn, đúng không?”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về tôi. Bà Dương Thị nhìn tôi chằm chằm, vẻ nghi ngờ.
Tôi mỉm cười nhẹ: “Vì năm đó, khi bà bước vào phòng bệnh, bà không biết rằng trong phòng còn có một đứa trẻ sáu tuổi đang ngủ bên nôi. Và chính đứa trẻ ấy đã lén theo bà, bế em gái tôi về lại vị trí cũ, rồi đặt đứa bé bà mang đến vào nôi của bà.”
Mọi người chết lặng.
Bố tôi lắp bắp: “Con… con nói gì?”
Tôi nhìn thẳng vào bà Dương Thị: “Tôi chính là đứa trẻ ấy. Tôi đã tráo lại ngay đêm đó. Suốt mười tám năm qua, bà ôm ấp oán hận đứa con nhà giàu, trút hết lên chính con ruột của mình.”
Bà Dương Thị mặt tái mét, lùi lại vài bước như không tin nổi. Hương Ly thì ngồi phịch xuống ghế, nước mắt rơi lã chả, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào… vậy tất cả những năm tháng khổ sở của tôi… là vì cái gì?”
Tuấn Kiệt lúc này mới lộ rõ bản chất. Anh ta nhìn Hương Ly với ánh mắt lạnh lẽo, rồi quay sang tôi: “Minh Anh, chuyện này… anh không biết gì cả. Anh chỉ muốn giúp Hương Ly thôi.”
Tôi cười nhạt: “Giúp? Anh giúp bằng cách ngoại tình công khai, kích động lời đồn ở trường Lan Chi, và mơ tưởng đến tài sản nhà họ Nguyễn nếu Hương Ly thành công đúng không?”
Anh ta tái mặt, không nói được lời nào.
Tôi quay sang nhân viên bảo vệ: “Mời bà Dương Thị và cô Hương Ly ra ngoài. Còn anh Tuấn Kiệt – hôn ước của chúng ta kết thúc từ hôm nay.”
Trên đường về nhà, mẹ tôi vừa lái xe vừa khóc: “Hạ hạ… sao con không kể cho bố mẹ từ đầu? Con làm mẹ sợ chết đi được…”
Bố tôi ngồi bên cạnh, giọng nghẹn ngào nhưng đầy tự hào: “Sáu tuổi mà đã làm được chuyện ấy… Đúng là con gái bố.”
Lan Chi thì ôm chặt tôi từ ghế sau, cười qua nước mắt: “Chị là siêu anh hùng của em!”
Về đến nhà, bố mẹ lập tức bù đắp cho Lan Chi. Họ mua vô số quà, từ túi xách hàng hiệu đến chuyến du lịch châu Âu chỉ dành riêng cho hai chị em. Bố tôi còn thưởng cho tôi một dự án bất động sản lớn ở quận 2 mà ông định để dành đến khi tôi lập gia đình.
Nhưng tôi biết, chuyện chưa kết thúc. Những kẻ gây tổn thương cho em gái tôi phải trả giá.
Tôi bắt đầu hành động.
Đầu tiên là Hương Ly. Tôi cho người thu dọn toàn bộ đồ đạc của cô ta ở căn hộ Bình Thạnh, gửi về địa chỉ bà Dương Thị ở Long An. Tôi chặn hết liên lạc từ số điện thoại của cô ta với cả nhà.
Tiếp theo là lời đồn ở trường Lan Chi. Tôi thuê đội ngũ kỹ thuật số truy vết từng tài khoản đã đăng bài bôi nhọ, chia sẻ ảnh Lan Chi kèm bình luận ác ý. Hầu hết là sinh viên cùng trường, một phần bị Hương Ly kích động, một phần vì ghen tị với “tiểu thư nhà giàu”. Tôi báo cáo lên trường và cơ quan công an về hành vi vu khống, bắt nạt mạng.
Chỉ trong một tuần, trường Đại học Kinh tế phải mở cuộc họp khẩn. Tài khoản chính thức của trường đăng thông báo đính chính: “Thông tin về việc sinh viên Nguyễn Lan Chi bị tráo đổi là hoàn toàn bịa đặt. Nhà trường đã xử lý kỷ luật các cá nhân lan truyền tin giả và bắt nạt bạn học.”
Hơn ba mươi sinh viên phải quay video xin lỗi công khai, viết bản kiểm điểm gửi về trường và gia đình tôi. Một số trường hợp nghiêm trọng bị đình chỉ học tập. Những tài khoản mạng xã hội ngoài trường cũng bị đội luật sư nhà tôi kiện tụng đến cùng.
Lan Chi ban đầu lo lắng: “Chị ơi, làm lớn chuyện thế em sợ bạn bè ghét em thêm…”
Tôi xoa đầu em: “Ai ghét em thì không xứng làm bạn em. Chị chỉ muốn em hiểu: không ai được phép bắt nạt em mà không trả giá.”
Còn Tuấn Kiệt – anh ta cố gọi điện xin lỗi, thậm chí đến công ty quỳ xin tôi làm lành để cứu vãn hôn ước và dự án hợp tác. Nhưng tôi để Hoàng Nam – người yêu cũ vừa về nước – nghe máy giúp.
Hoàng Nam bật loa ngoài, giọng lạnh tanh: “Xin lỗi nhé, vị trí bên cạnh đại tiểu thư nhà họ Nguyễn rất cạnh tranh. Không thích hợp thì khối người muốn thế chỗ cậu đấy.”
Rồi anh tắt máy, chặn số luôn.
Hoàng Nam lúc này đã dọn đến ở cùng tôi mà không cần hỏi ý kiến. Anh nói: “Anh về nước lần này là để lấy lại những gì thuộc về anh.” Tôi đẩy anh ra khỏi lòng nhưng không đuổi về nhà riêng của anh ấy ở quận 1.
Lan Chi ban đầu phản đối kịch liệt: “Chị ơi, anh ta từng làm chị buồn mà!”
Nhưng dần dần, em cũng chấp nhận khi thấy Hoàng Nam ngày nào cũng mang hoa đến công ty, nấu ăn tối, và chuyển khoản tiền tiêu vặt cho em mà không cần lý do.
Cuộc sống dần trở lại bình yên. Nhưng tôi biết, sâu thẳm trong lòng, vết thương của Lan Chi chưa lành hẳn. Em vẫn hay giật mình nửa đêm vì ác mộng bị bỏ rơi. Và tôi – vẫn thỉnh thoảng mơ thấy đêm năm xưa, tỉnh dậy với mồ hôi lạnh.
Hoàng Nam luôn ở bên, ôm tôi vỗ về: “Ngủ đi, chỉ là mơ thôi. Em gái em vẫn ở đây, và anh cũng thế.”