Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên - Phần 2: Những Lời Đồn Và Sự Thật Bị Che Giấu
- Trang chủ
- Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên
- Phần 2: Những Lời Đồn Và Sự Thật Bị Che Giấu
Sáng hôm sau ngày tôi về nhà và nghe bố mẹ kể về cô gái lạ mặt tự nhận là con ruột, tôi gần như không ngủ được. Ký ức năm sáu tuổi cứ lặp đi lặp lại trong đầu: tiếng cửa phòng bệnh khẽ mở, bóng dáng người phụ nữ mặc đồng phục y tá, và cảm giác run rẩy khi tôi bế em gái trở về nôi. Tôi chắc chắn một điều: Lan Chi chính là em gái ruột của tôi. Nhưng ký ức ấy đã quá mờ nhạt sau mười tám năm, chi tiết không còn sắc nét, và tôi – một đứa trẻ sáu tuổi lúc ấy – liệu có thể nhớ chính xác mọi thứ không? Chỉ có xét nghiệm ADN mới là bằng chứng không thể chối cãi.
Tôi quyết định giữ im lặng về ký ức ấy. Nói ra lúc này chỉ khiến bố mẹ thêm hoang mang, nhất là khi họ đã dao động vì chiếc vòng tay bạc và những chi tiết cô gái kia kể quá khớp. Tôi cần thời gian để quan sát, để chắc chắn rằng mọi thứ không phải là một màn kịch được dàn dựng tinh vi.
Buổi trưa hôm đó, tôi lái xe đến căn hộ ở quận Bình Thạnh mà bố mẹ đã sắp xếp cho cô gái tên Hương Ly tạm trú. Đó là một căn penthouse nhỏ nhưng sang trọng nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà mới, view nhìn ra sông Sài Gòn lấp lánh. Gia đình tôi có vài căn như thế để dành cho khách quý hoặc đối tác nước ngoài. Việc bố mẹ để một người lạ ở đây cho thấy họ đã phần nào tin tưởng cô ấy.
Khi tôi nhấn chuông, cửa mở ra ngay lập tức. Hương Ly đứng đó, mặc một chiếc váy trắng đơn giản, tóc buộc đuôi gà cao, khuôn mặt không trang điểm nhưng vẫn rất xinh xắn. Cô ấy có đôi mắt to tròn, sống mũi cao – những nét mà nếu nhìn thoáng qua, có thể nhầm là giống mẹ tôi thời trẻ. Nhưng tôi để ý ngay: ánh mắt cô ấy không có sự ngây thơ của Lan Chi, mà thay vào đó là một sự sắc sảo, tính toán khó giấu.
“Chị… chị là chị Minh Anh phải không ạ?” Hương Ly cúi đầu, giọng run run, mắt đỏ hoe như vừa khóc xong. “Em… em chờ chị lâu rồi.”
Tôi mỉm cười lịch sự, bước vào. Căn hộ sạch sẽ, không có dấu hiệu của một người vừa chuyển đến vội vã. Trên bàn đã bày sẵn trà và bánh ngọt – rõ ràng cô ấy đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc gặp này.
“Ngồi đi em. Chị muốn nghe em kể rõ hơn.” Tôi nói thẳng, không vòng vo.
Hương Ly ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đan chặt vào nhau. Cô ấy bắt đầu kể, giọng đều đều nhưng đầy cảm xúc được diễn xuất khéo léo:
“Mẹ nuôi của em – bà Dương Thị – từng là y tá ở bệnh viện Pháp Việt năm đó. Bà ấy nói rằng khi khám thai, bà vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chị, biết nhà mình rất giàu có. Bà ấy… bà ấy nảy sinh lòng tham. Bà sinh em cùng ngày với Lan Chi, và lợi dụng lúc đêm khuya, bà đã tráo em với Lan Chi. Bà ấy giữ chiếc vòng tay bạc mà bà nội tặng để làm bằng chứng sau này.”
Cô ấy lấy từ túi xách ra chiếc vòng bạc đã hơi xỉn màu, đặt lên bàn. Tôi cầm lên xem. Đúng là giống hệt chiếc của Lan Chi, khắc chữ “Lan Chi” nhỏ xíu bên trong. Nhưng tôi nhớ rõ: năm xưa chiếc vòng gốc đã biến mất ngay sau đêm ấy, và bà nội phải đặt làm lại một chiếc mới cho Lan Chi.
“Sau khi tráo đổi, bà ấy nghỉ việc ở bệnh viện, đưa em về quê ở Long An nuôi. Cuộc sống của em… rất khổ sở.” Hương Ly cúi đầu, giọng nghẹn ngào. “Bố nuôi nghiện rượu, thường đánh đập. Mẹ nuôi thì bắt em làm hết việc nhà từ nhỏ. Em phải học giỏi để thi đỗ đại học, thoát khỏi nơi đó. Năm ngoái, em tình cờ thấy trong điện thoại mẹ nuôi một album ảnh chụp Lan Chi từ nhỏ đến lớn, bà ấy ghi chú là ‘con gái ngoan của mẹ’. Khi bà ấy say, bà ấy vừa khóc vừa kể hết mọi chuyện. Em… em không tin nổi. Em tìm đến đây, chỉ mong được gặp bố mẹ ruột thịt.”
Câu chuyện nghe quá tròn trịa, quá đáng thương. Nếu không có ký ức năm xưa, có lẽ tôi cũng sẽ mềm lòng. Nhưng tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
“Vậy em đã làm xét nghiệm ADN với mẹ nuôi chưa? Để chắc chắn em không phải con ruột của bà ấy?”
Hương Ly khựng lại một giây, rồi lắc đầu: “Em… em chưa nghĩ đến chuyện đó. Em chỉ muốn gặp bố mẹ chị thôi.”
Tôi gật đầu, đặt chiếc vòng xuống. “Chị hiểu. Bố mẹ cũng đang rất bối rối. Chúng ta sẽ làm xét nghiệm ADN càng sớm càng tốt. Trước khi có kết quả, chị mong em đừng nói chuyện này với ai khác, đặc biệt là Lan Chi. Em ấy đang học năm nhất, rất nhạy cảm.”
Hương Ly gật đầu lia lịa: “Dạ, em không nói với ai đâu chị. Em chỉ muốn về với gia đình thôi.”
Khi tôi rời khỏi căn hộ, lòng đầy nghi ngờ. Cô ấy diễn quá tốt, nhưng có gì đó không đúng. Và tôi sắp phát hiện ra điều đó nhanh hơn dự tính.
Chiều hôm sau, một biến cố lớn xảy ra.
Tôi đang ở công ty xử lý hợp đồng thì nhận cuộc gọi từ trường Lan Chi. Giáo viên chủ nhiệm giọng hoảng hốt: “Chị Minh Anh ơi, Lan Chi đánh nhau với bạn ở căng tin, giờ đang ở phòng bảo vệ. Em nó khóc lắm, chị đến gấp đi.”
Tôi bỏ hết việc, lái xe như bay đến trường Đại học Kinh tế. Khi đến nơi, cảnh tượng hỗn loạn: đám đông sinh viên xúm xít, vài bảo vệ đang giữ hai bên. Lan Chi ngồi một góc, mắt đỏ hoe, tóc rối bù, trên má có vết xước nhẹ. Đối diện là một cô gái lạ mặt – chính là Hương Ly – và bên cạnh cô ta, bất ngờ thay, là Tuấn Kiệt, vị hôn phu của tôi.
Tuấn Kiệt xuất thân nhà họ Trần ở quận 7, gia đình làm về logistics và cảng biển. Hôn ước của chúng tôi được hai bên gia đình sắp đặt từ hai năm trước nhằm hợp tác một dự án khu đô thị mới ở Thủ Thiêm. Anh ta cao ráo, điển trai, nhưng tôi chưa từng yêu. Quan hệ của chúng tôi chỉ dừng ở mức đối tác, lịch sự và lạnh nhạt.
Thấy tôi, Lan Chi lập tức chạy đến ôm chặt, khóc nức nở: “Chị ơi… em… em không cố ý…”
Tôi ôm em, vuốt lưng trấn an, rồi quay sang Tuấn Kiệt: “Chuyện gì đang xảy ra đây?”
Tuấn Kiệt cau mày, giọng bực tức: “Lan Chi hiểu lầm thôi. Anh chỉ tình cờ gặp Hương Ly ở quán cà phê gần trường, nói chuyện vài câu. Lan Chi thấy thế liền lao vào đánh Hương Ly.”
Hương Ly đứng nép sau anh ta, mắt đỏ hoe, vai run run như nạn nhân đáng thương.
Lan Chi hét lên: “Tình cờ cái gì? Anh ôm vai bá cổ cô ta rõ ràng! Vị hôn phu của chị em mà đi tán tỉnh sinh viên năm nhất!”
Tôi nhìn Tuấn Kiệt, giọng lạnh như băng: “Anh giải thích đi.”
Tuấn Kiệt thở dài: “Minh Anh, em đừng nghe Lan Chi nói bậy. Hương Ly đang gặp khó khăn, anh chỉ giúp đỡ thôi. Với lại… em cũng biết rồi đấy, bố mẹ em đã nói rõ, Lan Chi có thể không phải em gái ruột của em. Hương Ly mới là…”
Cả đám đông im bặt. Lan Chi quay phắt sang nhìn tôi, mắt tròn xoe đầy kinh ngạc và đau đớn: “Chị… anh ấy nói thật sao?”
Tôi im lặng một giây – chỉ một giây thôi – nhưng đủ để Lan Chi hiểu. Em buông tay khỏi tôi, lùi lại, nước mắt rơi lã chã.
Tuấn Kiệt tiếp tục, giọng đắc ý: “Lan Chi, em nên chấp nhận sự thật. Mẹ ruột của em đã tráo đổi em với Hương Ly ngay từ trong bệnh viện. Em không phải người nhà họ Nguyễn.”
Hương Ly lúc này mới lên tiếng, giọng yếu ớt nhưng đủ để mọi người nghe rõ: “Chị Minh Anh… em không muốn thế này đâu. Em chỉ tình cờ gặp anh Tuấn Kiệt, anh ấy tốt bụng giúp em thôi…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn Kiệt: “Anh đang xen vào chuyện không phải của mình.”
Anh ta cười nhạt: “Anh chỉ nói sự thật. Em lạnh lùng quá rồi đấy Minh Anh. Ngay cả em gái ruột cũng không nhận, chỉ bênh vực một đứa giả mạo.”
Lan Chi lúc này không khóc nữa. Em nhìn tôi, giọng run run nhưng kiên định: “Chị… chị cũng nghi ngờ em sao?”
Tôi nắm tay em: “Không. Chị không nghi ngờ. Nhưng chúng ta cần bằng chứng rõ ràng. Đi về nhà thôi.”
Tôi kéo Lan Chi rời khỏi đó, bỏ lại Tuấn Kiệt và Hương Ly giữa đám đông đang xì xào. Trên đường về, Lan Chi im lặng hoàn toàn, chỉ ngồi co ro ở ghế phụ, nhìn ra cửa sổ. Tôi biết em đang nghĩ gì: suốt mười tám năm được yêu thương, giờ đột nhiên bị đặt dấu hỏi về huyết thống.
Tối đó, Lan Chi ôm con gấu bông tôi tặng từ nhỏ, đứng ngoài cửa phòng tôi: “Chị ơi… tối nay em ngủ với chị được không?”
Tôi mở cửa, kéo em vào lòng. Em nằm bên cạnh, không nói gì, chỉ nắm chặt tay tôi. Lâu lắm rồi chúng tôi mới ngủ chung như thế này – từ hồi em còn học cấp hai, hay sợ ma mỗi khi xem phim kinh dị.
Khi đèn tắt, trong bóng tối, Lan Chi thì thầm: “Nếu… nếu em thật sự không phải con bố mẹ… chị còn thương em nữa không?”
Tôi siết chặt tay em: “Ngốc. Em là em gái chị từ ngày em sinh ra. Không có nếu nào hết.”
Nhưng tôi biết, những ngày tiếp theo sẽ không dễ dàng. Lời đồn đã lan ra, và Hương Ly cùng Tuấn Kiệt rõ ràng đang có kế hoạch riêng.