Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên - Phần 1: Bí Mật Từ Bệnh Viện
- Trang chủ
- Chị Sáu Tuổi Tráo Em Trong Đêm – Bí Mật 18 Năm Suốt Đời Không Quên
- Phần 1: Bí Mật Từ Bệnh Viện
Tôi tên là Nguyễn Minh Anh, chị cả của nhà họ Nguyễn – một dòng họ danh giá ở Sài Gòn với gia phả kéo dài hàng trăm năm, từ những thương nhân buôn gạo thời Pháp thuộc đến các tập đoàn bất động sản và công nghệ ngày nay. Bố tôi, ông Nguyễn Văn Khôi, là chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Khôi Minh, mẹ tôi, bà Trần Ngọc Lan, xuất thân từ gia tộc ngân hàng lớn nhất miền Nam. Từ nhỏ, tôi đã được dạy rằng trách nhiệm của người thừa kế không chỉ là giữ gìn tài sản, mà còn phải bảo vệ danh dự và máu mủ gia tộc.
Năm tôi lên sáu tuổi, một sự kiện xảy ra mà mãi đến mười tám năm sau tôi mới nhận ra tầm quan trọng của nó.
Hôm ấy là một buổi chiều tháng Năm oi bức. Mẹ tôi nhập viện sinh em gái ở bệnh viện Pháp Việt, một cơ sở tư nhân cao cấp nhất thành phố lúc bấy giờ. Tôi được nghỉ học để theo bố đến bệnh viện. Trong hành lang lát đá hoa lạnh lẽo, tôi ngồi trên ghế chờ, tay cầm hộp sữa ông thọ và nhìn những y tá đi lại. Bố tôi, thường ngày nghiêm nghị và bận rộn, hôm ấy lại ngồi bên cạnh, nắm tay tôi thật chặt.
“Con sắp có em gái rồi, Minh Anh. Con phải thương em nhiều nhé,” bố nói, giọng hiếm hoi dịu dàng.
Tôi gật đầu lia lịa. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ toàn hình dung về một cô em bé xíu sẽ gọi tôi là “chị ơi”, sẽ cùng tôi chơi búp bê, cùng vẽ tranh, cùng chạy nhảy trong khu vườn rộng thênh thang của biệt thự ở Thảo Điền.
Em gái tôi chào đời vào lúc 19 giờ 47 phút ngày 15 tháng 5. Bố đặt tên em là Nguyễn Lan Chi – lấy chữ “Lan” của mẹ, chữ “Chi” với ý nghĩa dịu dàng, tinh khiết như cành chi lan. Bà nội từ Hà Nội bay vào ngay trong đêm, mang theo một đôi vòng tay bạc chạm khắc tinh xảo. Một chiếc khắc tên tôi – Minh Anh, chiếc còn lại khắc tên em – Lan Chi. Bà nội nói đó là vật gia bảo, tượng trưng cho sự kết nối máu mủ giữa hai chị em, sẽ bảo vệ chúng tôi suốt đời.
Ngày đầu tiên được nhìn thấy em, tôi đứng bên nôi kính trong phòng VIP, mắt không rời khỏi đứa bé nhỏ xíu hồng hào đang ngủ say. Em có đôi mắt to giống tôi, mũi cao, môi mỏng – tất cả đều là phiên bản thu nhỏ của tôi. Tôi đưa tay vuốt nhẹ bàn tay em, cảm nhận làn da mềm mại như tơ. Lòng tôi tràn đầy một thứ cảm xúc lạ lùng – vừa tự hào, vừa muốn che chở.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài trọn vẹn.
Tối hôm đó, vì một dự án lớn ở Cần Thơ bị trục trặc, bố tôi phải rời bệnh viện gấp. Các cô chú họ hàng đến thăm ban ngày cũng về hết để mẹ nghỉ ngơi. Người giúp việc ở nhà bận chuẩn bị đồ về, nên chỉ còn mẹ và tôi ở lại phòng bệnh. Mẹ mệt lả sau ca sinh khó, bác sĩ cho thuốc giảm đau nên mẹ ngủ rất say. Tôi, đứa trẻ sáu tuổi chưa quen với không gian lạ, lấy chiếc áo khoác len mỏng của mẹ quấn quanh người, ngồi dựa bên nôi em hát ru khe khẽ.
Ánh đèn phòng bệnh mờ mờ vàng, tiếng máy lạnh đều đều. Tôi dần thiếp đi trong tư thế gập người bên thành nôi.
Rồi cửa phòng khẽ mở.
Tôi giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch. Theo bản năng, tôi nép người xuống ghế sofa nhỏ bên giường mẹ, kéo áo khoác che kín. Qua khe hở, tôi thấy một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi bước vào. Bà ta mặc đồng phục y tá nhưng không đeo biển tên, cử chỉ lén lút, mắt đảo quanh như sợ bị phát hiện. Bà ta tiến thẳng đến nôi em gái tôi.
Tôi nín thở.
Bà ta cúi xuống, thì thầm gì đó tôi không nghe rõ, rồi nhẹ nhàng bế em gái tôi lên. Em cựa quậy một chút nhưng không khóc. Bà ta đặt vào nôi một đứa bé khác – mặc cùng bộ đồ sơ sinh trắng viền hồng, đội cùng chiếc mũ len nhỏ. Tôi nhận ra ngay sự khác biệt: đứa bé kia tròn trịa hơn, tiếng thở khò khè khác hẳn em tôi. Và quan trọng nhất – tôi đã nhìn em mình suốt cả ngày, làm sao có thể nhầm được gương mặt ấy?
Người phụ nữ ôm em gái tôi rời khỏi phòng, khép cửa rất khẽ.
Tôi run rẩy lay mẹ, nhưng mẹ ngủ say như chết, không tài nào tỉnh. Tôi muốn khóc, muốn hét lên, nhưng sợ hãi khiến cổ họng nghẹn lại. Rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu đứa trẻ sáu tuổi: phải lấy lại em.
Tôi lén mở cửa, chạy chân trần dọc hành lang tối om. Người phụ nữ vừa rẽ vào một góc khuất. Tôi núp sau trụ tường, thấy bà ta bước vào một phòng bệnh thường ở cuối dãy. Qua khe cửa hé mở, tôi nghe bà ta nói với ai đó giọng gấp gáp:
“Mày thấy chưa? Nhà kia giàu có thế, con mình sẽ được hưởng hết. Tao làm y tá ở đây bao năm, biết rõ gia cảnh chúng nó…”
Một người đàn ông đáp giọng cáu gắt: “Mày điên à? Lỡ bị phát hiện thì sao?”
“Không ai biết đâu. Tao đã tính hết rồi.”
Người đàn ông giật lấy gì đó – có lẽ là tiền – rồi bỏ đi. Bà ta đuổi theo một đoạn, cãi vã khe khẽ ngoài hành lang.
Lợi dụng lúc ấy, tôi lẻn vào phòng. Em gái tôi nằm trên chiếc giường nhỏ dành cho trẻ sơ sinh, mắt nhắm nghiền, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt. Tôi run rẩy bế em lên – lần đầu tiên trong đời bế một đứa bé sơ sinh. Em nặng hơn tôi tưởng, nhưng tôi ôm chặt, lặng lẽ trở về phòng mẹ. Dọc đường, em khóc oe oe vài tiếng, tôi vội hát ru, dỗ dành như mẹ thường làm. May mắn thay, không ai gặp.
Về đến phòng, tôi đặt em lại vào nôi cũ. Em ngoan ngoãn ngủ tiếp. Tôi quay lại phòng kia, bế đứa bé lạ về đặt vào chỗ của em. Xong xuôi, tôi ngồi bên nôi, tim vẫn đập thình thịch, chờ người giúp việc trở lại.
Khi chị giúp việc bước vào, thấy tôi ngồi đó với vẻ mặt lạ, chị hoảng hốt: “Trời ơi cô chủ nhỏ, sao cô lại bế bé con thế này?”
Tôi lắp bắp: “Em khóc… nên con bế chơi thôi…”
Bố về sau, nghe chuyện thì mắng tôi một trận vì nghịch ngợm, dọa lần sau không cho đến bệnh viện nữa. Mẹ tỉnh dậy, không hề hay biết gì. Mọi thứ trở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi giữ bí mật ấy suốt mười tám năm. Lúc nhỏ, tôi nghĩ đó chỉ là một giấc mơ kỳ lạ. Lớn lên, tôi dần quên mất, cho rằng trí tưởng tượng của trẻ con đã phóng đại mọi thứ.
Cho đến một ngày mùa đông năm tôi hai mươi tư tuổi.
Tôi vừa từ chuyến công tác Hà Nội về, tay xách vali đầy quà cho gia đình. Bình thường, mỗi lần tôi về, Lan Chi – giờ đã là sinh viên năm nhất Đại học Kinh tế – sẽ chạy ùa ra cửa, giật lấy vali, ôm chặt tôi và reo lên: “Chị ơi cuối cùng chị cũng về rồi!”
Nhưng hôm ấy, nhà im lặng khác thường.
Bố mẹ ngồi ở phòng khách, gương mặt phức tạp. Không khí nặng nề đến mức tôi buột miệng: “Lan Chi đâu rồi ạ? Nghỉ lễ mà sao em không về?”
Bố tôi nhìn tôi, ánh mắt trĩu nặng, ra hiệu: “Minh Anh, ngồi xuống đây. Bố mẹ có chuyện rất quan trọng cần nói với con.”
Tôi đặt vali xuống, lòng thoáng lo. “Có chuyện gì ạ? Công ty gặp vấn đề sao?”
Mẹ tôi lắc đầu, giọng run run: “Không phải công ty… Là về Lan Chi.”
Tim tôi thắt lại. “Em ấy bị làm sao?”
Bố thở dài: “Vài ngày trước, khi con đi vắng, có một cô gái khoảng mười tám tuổi đến nhà. Cô ấy khóc lóc, nói rằng… mình mới là con gái ruột của bố mẹ. Rằng năm xưa, mẹ ruột của cô ấy đã tráo đổi cô ấy với Lan Chi ngay tại bệnh viện.”
Tôi sững người. Ký ức năm sáu tuổi đột ngột ùa về như một cơn sóng dữ, rõ ràng đến mức tôi có thể nghe lại tiếng cửa phòng bệnh khẽ mở năm xưa.
“Con gái đó… đang ở đâu?” tôi hỏi, giọng khẽ đến mức chính mình còn ngạc nhiên.
Mẹ tôi cúi đầu: “Bố mẹ cho cô ấy tạm ở căn hộ bên quận Bình Thạnh… Chúng ta cần làm xét nghiệm ADN để chắc chắn.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng đã chắc chắn một điều: Lan Chi chính là em gái ruột của tôi. Bởi vì mười tám năm trước, chính tay tôi đã mang em về.
Nhưng tôi chọn im lặng.
Câu chuyện chỉ mới bắt đầu.