Chàng Ngốc - Chương 64: (H) Làm trong toilet 2
Vãn Phong thở hổn hển, nơi tư mật vẫn còn rỉ ra từng dòng xuân thủy ấm nóng, tí tách rơi xuống mặt sàn. Nàng run rẩy không thôi, cả cơ thể vẫn còn đắm chìm trong dư vị của cơn cao trào vừa dứt.
Tiêu Cảnh Duệ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đem vật cứng cáp vẫn còn dính chút tinh túy nóng hổi đặt sát bờ môi nàng, khàn giọng nói: “… Chị ơi, liếm một chút đi.”
Vãn Phong tuy có chút ngượng ngùng, nhưng rốt cuộc nàng cũng đã từng làm chuyện này cho anh trước đây. Vì vậy, dù đỏ mặt tía tai, nàng vẫn đánh liều dùng đầu lưỡi mềm mại liếm nhẹ lên vật nóng bỏng của anh.
Trong nháy mắt, Tiêu Cảnh Duệ cảm thấy da đầu mình tê rần vì sung sướng. Vật đang hơi mềm đi ngay lập tức trở nên nóng rực, căng cứng và gắng gượng đầy kiêu hãnh. Anh thở dốc, đẩy nhẹ nó vào miệng nàng, thì thầm: “Chị ơi… ngậm lấy nó.”
Vãn Phong ngoan ngoãn hàm chứa vật khổng lồ của anh, nhưng vì nó quá lớn nên khoanh miệng nàng bị lấp đầy đến căng tức. Người đàn ông còn vô thức đè đầu nàng thâm nhập sâu hơn khiến nàng nức nở, hai tay đẩy bụng anh ra, phát ra những tiếng kêu nghẹn ngào trong cổ họng: “Ưm… ưm…”
Tiêu Cảnh Duệ lúc này mới hơi lùi ra một chút, ngón tay nâng cằm nàng lên, giọng khàn đặc: “… Liếm đi.”
Vãn Phong nhả ra, bắt đầu liếm dọc từ trên xuống dưới. Nàng tò mò quan sát nơi đỉnh đầu đang không ngừng tiết ra dòng dịch trong suốt, cảm thấy nó khá giống với cách nơi tư mật của mình chảy nước. Nàng nghĩ rằng nếu mình ra sức liếm láp điểm nhạy cảm đó, anh cũng sẽ giống như nàng mà “phun nước”, vì thế nàng càng thêm nỗ lực giày vò nơi ấy.
Tiêu Cảnh Duệ bị nàng liếm đến mức thở dốc liên hồi. Anh đĩnh đạc vòng eo, một tay giữ chặt gáy Vãn Phong, tay kia dịu dàng vuốt lại những lọn tóc hỗn độn ra sau bờ vai trắng ngần của nàng. Vãn Phong quá gầy, khi nàng khom lưng, tấm lưng hiện rõ đôi xương bướm mỏng manh, xinh đẹp như một tiểu yêu tinh đang mời gọi. Mái tóc đen dài mượt mà tương phản rực rỡ trên làn da trắng sứ, tạo nên một cảnh tượng khiến người ta phải nín thở.
Không kìm lòng được, anh vén một sợi tóc dài của nàng lên môi hôn nhẹ, rồi kéo Vãn Phong đứng dậy, bế nàng vào lòng. Anh nâng một chân nàng lên rồi dứt khoát thâm nhập vào bên trong.
Vãn Phong bị thúc mạnh, nhịn không được mà ôm chặt lấy cổ anh, rên rỉ một tiếng tinh tế và mềm mại như một sợi lông vũ khẽ lướt qua trái tim anh. Âm thanh ấy khiến vật của anh lại sưng to thêm một vòng. Anh bóp chặt eo nàng, điên cuồng thúc đẩy vừa sâu vừa mãnh liệt.
Vãn Phong khóc lóc, tiếng rên rỉ vỡ vụn thành từng mảnh: “Đại… Sơn… ưm… chậm lại… sâu quá… ô… thoải mái… Đại Sơn…”
Nghe nàng nói thoải mái, anh lại càng thao lộng hung ác hơn, ánh mắt đỏ rực đầy khao khát. Anh giữ chặt hông nàng, dồn sức thúc thêm mấy chục cái rồi đột ngột thay đổi tư thế, ép nàng vào tường, nhấc bổng đôi chân nàng lên để thâm nhập sâu tận cùng.
Vãn Phong run rẩy kịch liệt, nàng nức nở: “Dừng lại… a… nóng quá… như muốn cháy lên vậy…”
Tiêu Cảnh Duệ cúi đầu ngấu nghiến đôi môi nàng, nuốt trọn những tiếng khóc và rên rỉ vào trong. Một tay anh giữ eo, tay kia không ngừng trêu đùa đỉnh hồng đang dựng đứng trên ngực nàng. Sự kích thích dồn dập từ nhiều phía khiến Vãn Phong lại một lần nữa đạt đến cực hạn. Toàn thân nàng co giật, bấu chặt lấy cánh tay anh mà đón nhận đợt cao trào mãnh liệt.
Dư vị sung sướng kéo dài hàng chục giây khiến đôi mắt nàng thất thần, đầu óc trống rỗng, nước mắt sinh lý không ngừng trào ra. Tiêu Cảnh Duệ hôn lên môi nàng, sau đó nâng một chân nàng lên cao, ép nàng dựa sát vào tường trong tư thế gập người đầy táo bạo, rồi tiếp tục mãnh liệt thao làm.
Vãn Phong vừa đau vừa mỏi, nhưng lại bị những làn sóng khoái cảm gột rửa đến mức thỏa mãn vô cùng. Nàng cắn môi nức nở một hồi, rồi lại một lần nữa run rẩy trong cơn cao trào ngập đầu.