Chàng Ngốc - Chương 63: (H) Làm trong toilet
Gã ngốc cuối cùng lại trở về nơi này, trở về ngôi nhà của Vãn Phong.
Sự việc này khiến cả vùng núi xôn xao. Dịp Tết đến xuân về, người dân đi thăm hỏi người thân chẳng màng bàn chuyện gì khác, chỉ tập trung bàn tán về chàng ngốc ở nhà họ Trình. Mặc kệ những lời đồn thổi bay tán loạn bên ngoài, Vãn Phong chẳng mấy để tâm. Nàng vẫn chăm sóc, vỗ về anh như trước, một mặt cầu nguyện cho anh sớm bình phục, nhưng mặt khác lại âm thầm sợ hãi: Nếu anh tỉnh táo lại và trở thành một Tiêu Cảnh Duệ xa lạ, nàng biết phải làm sao?
Vợ chồng Trình Đại Thụ quyết định sau đợt Tết này sẽ đưa anh lên bệnh viện tỉnh để chữa trị. Họ cũng muốn tìm lại người thân của anh, nếu thực sự Đại Sơn không còn ai quản lý, họ sẽ lại đón anh về chăm nom. Vì đã có quyết định như vậy, Vãn Phong càng thêm trân trọng từng giây phút được ở bên cạnh anh. Mỗi ngày, nàng đều đưa anh lên núi săn chim sẻ, hay cùng anh đứng trên đỉnh núi ngắm hoàng hôn và bình minh.
Đại Sơn vẫn dính lấy nàng như trước, nhưng có một điểm khác biệt: số lần anh kêu “khó chịu” ngày càng nhiều hơn.
“Chị ơi, khó chịu…” Mỗi đêm trước khi đi ngủ, anh lại lén sang giường Trình Vũ, nhẹ nhàng nắm lấy tay Vãn Phong mà thủ thỉ.
Vì bố mẹ đang ngủ ở phòng bên cạnh, những ngày này Vãn Phong không dám nằm chung giường với anh. Nhưng mỗi khi thấy bộ dạng đáng thương của anh, nàng lại không đành lòng, đành dẫn anh vào nhà vệ sinh để giúp anh giải tỏa. Có những lúc, nàng bị người đàn ông ấy đè lên bồn cầu mà hôn đến quên cả trời đất.
Trong khoảng thời gian ăn Tết, vì bố mẹ đều ở nhà nên nàng tuyệt đối không dám có hành động quá giới hạn. Phần lớn thời gian, nàng chỉ có thể dùng tay giúp anh thỏa mãn.
“Chờ một chút…” Vãn Phong nhẹ nhàng rời giường, dắt Đại Sơn vào nhà vệ sinh vừa mới sửa sang. Nơi này cách âm rất tốt, lại có máy sưởi ấm áp, vô cùng kín đáo.
Nàng giúp anh cởi bỏ lớp quần vướng víu, để lộ vật cứng cáp đang trỗi dậy mạnh mẽ, rồi dùng bàn tay nhỏ nhắn thuần thục giúp anh xoa vuốt. Tiêu Cảnh Duệ cúi đầu nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng, nhịn không được mà nâng cằm nàng lên, trao cho nàng một nụ hôn nồng cháy.
“Ngô…” Vãn Phong khẽ rên rỉ: “Chờ… chờ một chút… Đại Sơn…”
Sự kiềm chế của Tiêu Cảnh Duệ đã chạm giới hạn. Anh lập tức cởi bỏ quần áo của nàng, ngón tay linh hoạt vân vê đôi gò bồng đảo mềm mại. Lòng bàn tay anh không ngừng trêu đùa đỉnh hồng nhạy cảm, rồi đôi môi nóng bỏng trượt xuống, ngậm lấy nơi đang run rẩy vì lạnh và hưng phấn ấy mà nhấm nháp, cắn nhẹ.
Vãn Phong vội bịt miệng mình lại, tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong lòng bàn tay: “Ưm… Đại Sơn…”
Anh bế nàng ngồi lên nắp bồn cầu, để nàng tựa vào khuôn ngực săn chắc, rồi bắt đầu đặt những nụ hôn vụn vặt lên khắp làn da trắng ngần của nàng. Vãn Phong bị hôn đến mức run rẩy, giọng nói cũng lạc đi: “Đại Sơn… đừng liếm ở đó… ngứa lắm… ha…”
Tiêu Cảnh Duệ nâng đôi chân thon dài của nàng đặt lên vai mình, cúi đầu xuống nơi tư mật đã sớm tràn lan xuân thủy mà mút mát.
“Ha…!” Hai chân Vãn Phong căng cứng, khoái cảm mãnh liệt khiến cả cơ thể nàng banh thẳng. Nàng bất lực bấu chặt vào mái tóc anh, giọng nói mang theo tiếng nức nở: “Đại Sơn…”
Đầu lưỡi nóng hổi của người đàn ông tách mở cánh hoa nhỏ xinh, thâm nhập vào bên trong theo nhịp độ sâu cạn như đang thực hiện một cuộc giao hoan thực sự. Anh trêu đùa hạt ngọc đang sưng đỏ của nàng, bao bọc lấy nó mà mút cắn đầy khao khát. Vãn Phong bị giày vò đến mức chân tay rụng rời, nàng nức nở kêu lên: “Đừng mà… Đại Sơn… ưm…”
Nhịp điệu dồn dập của anh khiến nàng không thể chịu đựng thêm nữa. Bụng dưới co thắt kịch liệt, một dòng xuân thủy tuôn trào và nhanh chóng bị anh nuốt trọn. Đôi mắt nàng đẫm lệ vì sung sướng, nàng cố bịt miệng để ngăn tiếng thét vang ra ngoài. Nhưng khi anh đột ngột thâm nhập hoàn toàn bằng thực thể nóng bỏng của mình, nàng vẫn không khống chế được mà bấu chặt lấy cánh tay anh, bật ra tiếng kêu khe khẽ: “A…!”
Nàng nửa ngồi trên nắp bồn cầu, bị anh đè chặt hai chân mà mãnh liệt thao lộng. Tầm mắt nàng nhìn xuống, thấy vật thô tráng kia đang hung hãn ra vào nơi chật hẹp của chính mình, dâm dịch bắn ra vương vãi cả lên đùi. Hình ảnh ám muội cùng khoái cảm dâng trào kích thích nàng đến mức phải ngưỡng đầu ra sau, cảm giác căng trướng nơi bụng dưới khiến nàng gần như phát điên: “Đại Sơn… chậm một chút… trướng quá… a… Đại Sơn… em muốn… đi tiểu… a…!”
Cơ thể nàng co giật liên hồi, từng đợt xuân thủy phun trào tưới đẫm lên quy đầu của người đàn ông. Nơi tư mật siết chặt lấy anh không rời. Tiêu Cảnh Duệ gầm nhẹ một tiếng, thúc mạnh thêm mười mấy cái cuối cùng rồi mới rút ra, bắn hết những dòng tinh túy nóng hổi lên bụng nàng.