Chàng Ngốc - Chương 57: ( H ) Gọi anh là Cảnh Duệ được không?
Tiêu Cảnh Duệ bế thốc Vãn Phong lên giường. Cơ thể nàng run rẩy, cố gắng bò về phía đầu giường để chạy trốn nhưng ngay lập tức bị bàn tay rắn chắc của người nam nhân tóm chặt lấy chân kéo ngược trở lại.
“Không… đừng mà… A!” Vãn Phong hét lên khi bị anh từ phía sau hung hăng thâm nhập. Vật cứng cáp nóng hổi ấy tựa như muốn chẻ đôi cơ thể nàng, khiến từ gân cốt đến da thịt nàng đều không ngừng run rẩy. Nàng ngưỡng cao cổ phát ra một tiếng kêu nghẹn ngào, rồi nhanh chóng bị cuốn đi bởi tốc độ đưa đẩy điên cuồng của anh, nhanh đến mức nàng chẳng thể ngẩng đầu lên nổi.
“Chậm… chậm lại… A… Đại Sơn… ưm… cầu xin anh… chậm lại một chút…” Khoái cảm mãnh liệt ập đến như thủy triều, từng đợt sóng tình gột rửa linh hồn và ý thức của nàng. Vãn Phong bị giày vò đến rùng mình liên hồi, nàng vừa khóc vừa rên rỉ, nước mắt và cả nước miếng đều giàn giụa khắp mặt. Sự sung sướng quá độ khiến nàng như nổi điên mà thét lên, nơi tư mật không thể kiểm soát được mà phun trào xuân thủy.
Tiêu Cảnh Duệ nắm lấy hai cánh tay nàng, kéo thốc nửa người trên của nàng dậy rồi điên cuồng thúc đẩy. Anh liên tục rút ra hết cỡ rồi lại đâm sầm vào thật sâu, đầu lưỡi thì tham lam liếm lấy hình xăm cánh bướm trên lưng nàng, rồi trượt dọc theo bờ vai tinh tế mà mút mát.
Vãn Phong bị anh liếm đến mức như có luồng điện xẹt qua người, nàng cố nhoài về phía trước để né tránh cái lưỡi nóng bỏng ấy, nhưng đôi tay đã bị bàn tay như gông cùm của anh khóa chặt phía sau lưng. Nàng bất lực ưỡn ngực, toàn thân không ngừng nức nở: “Ô ô… Đại Sơn… cầu xin anh… chậm một chút… ha…”
Mỗi cú thúc của Tiêu Cảnh Duệ đều va mạnh vào mông nàng, tiếng “bạch bạch” vang lên rõ mồn một bên tai, vừa dâm mĩ vừa đầy xấu hổ. Âm thanh ấy khiến Vãn Phong hoảng hốt nhớ lại cảnh tượng nàng bị gã ngốc đè trong sơn động mà mãnh liệt làm đến cao trào. Sự kích thích cùng khoái cảm tội lỗi làm nàng không chịu nổi mà thất thanh hét lên, bụng dưới co thắt, xuân thủy lại một lần nữa phun trào.
Người nam nhân bóp chặt vòng eo nhỏ của nàng, hung hăng thúc thêm mấy chục cái thật mạnh rồi mới đột ngột rút ra, bắn hết những dòng tinh túy nóng hổi lên lưng nàng. Vãn Phong nằm bẹp trên ga giường thở dốc, cơ thể vẫn còn run rẩy trong dư vị của cơn hưng phấn cực độ.
Tiêu Cảnh Duệ lật người nàng lại, ôm chặt vào lòng rồi hôn lên gương mặt đẫm mồ hôi của nàng. Vãn Phong cố gắng kháng cự nhưng không thể thắng nổi sức mạnh của anh. Anh cạy mở môi nàng, quấn quýt lấy đầu lưỡi nàng mà mút cắn, len lỏi vào từng ngóc ngách trong khoang miệng, tay thì giữ chặt gáy không cho nàng giãy dụa.
Vãn Phong nức nở: “Ưm… khó thở…”
Tiêu Cảnh Duệ buông môi nàng ra, nụ hôn nóng bỏng chuyển dời xuống cổ, xuống ngực, rồi ngậm lấy đỉnh hồng đang dựng đứng mà liếm mút đủ kiểu cho đến khi nó hồng rực lên mới chịu dùng răng cắn nhẹ.
Vãn Phong hét lên: “A… đau… hỏng mất…”
Anh cười khẽ, há miệng ngậm trọn bầu ngực mềm mại của nàng mà mạnh mẽ mút mát. Vãn Phong bất lực ngưỡng đầu, miệng không ngừng rên rỉ: “Ha… Đại Sơn… không cần… đừng liếm ở đó…”
Tiêu Cảnh Duệ tách rộng hai chân nàng, mặt đối mặt thâm nhập vào nơi tư mật. Anh nằm xuống giường, bế nàng ngồi lên người mình, bóp chặt eo nàng mà hung ác thúc từ dưới lên. Vãn Phong cảm thấy như mình sắp bị đánh bay lên không trung, nhưng lại bị bàn tay anh giữ chặt kéo về. Nàng khóc đến khản cả giọng: “A… a… chậm lại… Đại… Sơn… a…”
Người đàn ông vừa điên cuồng đâm lộng, vừa khàn giọng ra lệnh: “Gọi anh là Cảnh Duệ, anh là Tiêu Cảnh Duệ!”
Vãn Phong bị hưng phấn làm cho nước mắt giàn giụa, nàng lắc đầu trong cơn mê loạn, giọng nói đứt quãng vì khóc nức nở: “Không… ô ô… không cần… cầu xin anh… Đại Sơn… cầu xin anh…”
“Anh nói!” Tiêu Cảnh Duệ đột ngột ngồi dậy đè nghiến nàng dưới thân, bóp chặt vai nàng mà thúc vào vừa hung hãn vừa ngang tàng: “Anh là Tiêu Cảnh Duệ!”
Vãn Phong bị thúc đến mức bụng nhỏ nhô lên rồi run rẩy, nơi giao hợp phun trào dòng dịch ấm nóng. Ý thức nàng hoàn toàn trống rỗng, đôi mắt thất thần mất đi tiêu cự, nhìn vô định vào khoảng không. Nước mắt không ngừng chảy xuống khóe mắt, đôi môi đỏ mọng chỉ còn biết mấp máy trong yếu ớt: “Đại Sơn… cầu anh… đừng…”
Tiêu Cảnh Duệ nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi đau xót vô hạn. Anh cúi đầu liếm đi những giọt nước mắt trên mặt nàng, giọng nói giữa không trung khàn đặc như đang van xin:
“Vãn Phong, hãy quên gã ngốc đó đi.”
“Chỉ thích anh thôi, được không?”