Chàng Ngốc - Chương 56: (H) Anh không phải Đại Sơn
Vãn Phong bị nụ hôn của anh làm cho choáng váng, sửng sốt hồi lâu mới run rẩy ngồi dậy. Nàng dường như quên mất mình đang trần trụi, chỉ biết nhìn chằm chằm vào gương mặt người đàn ông trước mắt mà hỏi:
“Vì cái gì… Lâu như vậy không liên lạc với tôi, đến tận hôm nay mới tìm tôi?”
Tiêu Cảnh Duệ thấp giọng đáp: “Anh sợ em gặp nguy hiểm.”
“Nguy hiểm gì cơ?” Vãn Phong truy hỏi.
“Anh sợ anh trai mình sẽ làm gì đó tổn thương đến em.” Tiêu Cảnh Duệ đưa tay vuốt ve gương mặt nàng. Nhìn nàng gầy đi thấy rõ, chiếc cằm trở nên nhọn hoắt, lòng anh dâng lên một nỗi chua xót khó tả: “Vì thế anh mới không dám liên lạc.”
“Anh trai của anh?” Vãn Phong nghiêng đầu né tránh cái chạm của anh, nàng cười mà nước mắt rơi lã chã: “Anh gạt người đúng không? Đó chỉ là cái cớ thôi phải không?”
Ngón tay Tiêu Cảnh Duệ khựng lại giữa không trung. Vãn Phong không còn tin anh nữa.
“Anh trai anh tại sao lại muốn hại tôi? Nếu anh ta muốn làm gì đó, tại sao anh vẫn có thể cùng anh ta nói cười vui vẻ? Đã không dám liên hệ, vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện?” Vãn Phong lau nước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đào hoa xinh đẹp của anh mà chất vấn: “Người phụ nữ kia đâu? Đó cũng là lý do anh biến mất sao? Cô ta là vị hôn thê, là vợ, hay là… anh đã ngủ cùng cô ta rồi?”
“Anh thừa nhận trước đây mình rất trăng hoa, từng có nhiều người phụ nữ. Nhưng bây giờ… anh chỉ thích mình em thôi, Vãn Phong. Những ngày qua anh luôn nhớ về em.” Tiêu Cảnh Duệ siết nhẹ đôi vai gầy của nàng.
Vãn Phong quyết liệt đẩy anh ra, định bước xuống giường.
“Em muốn đi đâu?” Tiêu Cảnh Duệ giữ chặt cánh tay nàng.
“Tôi phải về nhà.” Vãn Phong cúi mặt, khẽ sụt sịt mũi.
Tiêu Cảnh Duệ nhíu mày: “Em vẫn không tin anh sao?”
“Tôi dựa vào cái gì mà tin anh chứ?!” Vãn Phong quay lại trừng mắt nhìn anh, hốc mắt đỏ rực: “Anh căn bản không phải Đại Sơn. Anh ấy sẽ không dùng những lời hoa ngôn xảo ngữ này để lừa gạt tôi!”
“Vậy em nói xem, anh là ai?” Sắc mặt Tiêu Cảnh Duệ sa sầm xuống.
“Tôi mặc kệ anh là ai, dù sao anh cũng không phải là Đại Sơn!” Vãn Phong nói xong liền xoay người chạy đi.
Vừa tới cửa, nàng đã bị anh tóm lấy, xoay người đè chặt lên cánh cửa phía sau. Nàng vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng đôi tay nhỏ bé đã bị bàn tay to lớn như gông cùm của anh khóa chặt trên đỉnh đầu.
Trong đôi mắt đào hoa của Tiêu Cảnh Duệ thoáng hiện vẻ giận dữ. Anh cúi đầu nhìn nàng, phải mất một lúc lâu mới kiềm chế được ngọn lửa trong lòng, trầm giọng nói: “Anh đã giải thích rồi, nếu em không tin, ít nhất cũng phải cho anh cơ hội để chứng minh chứ?”
Vãn Phong nhận ra rồi, Đại Sơn của nàng đã biến mất. Người đàn ông này mang trong mình sự bá đạo đến cực đoan, không hề giống một Đại Sơn khờ ngốc, ngoan ngoãn và ôn nhu trước đây. Nàng thút thít: “Anh thả tôi đi đi.”
Tiêu Cảnh Duệ cố bình ổn cơn giận: “Tại sao?”
Vãn Phong mở to đôi mắt đẫm lệ: “Vì anh không phải Đại… Ưm…”
Tiêu Cảnh Duệ không để nàng nói hết câu đã cúi xuống chiếm lấy đôi môi nàng bằng một nụ hôn nồng cháy. Bàn tay anh dứt khoát kéo phăng chiếc khăn tắm đang bao bọc cơ thể nàng, lòng bàn tay thô ráp áp lên xoa bóp bầu ngực mềm mại.
“A…” Vãn Phong bị nụ hôn bất ngờ cùng kỹ thuật điêu luyện của anh làm cho nhũn cả người. Nàng yếu ớt vùng vẫy trong khi đôi tay vẫn bị giam giữ phía trên. Sức lực dần cạn kiệt, nàng chỉ có thể nức nở: “Anh đi… ra đi… a…”
Tiêu Cảnh Duệ ngậm lấy vành tai nhạy cảm của nàng, khàn giọng thì thầm: “Anh sẽ khiến em quên hẳn tên ngốc đó. Từ nay về sau, em chỉ được phép nhớ rõ mình anh thôi.”
Anh bế bổng nàng lên, ngón tay thon dài thâm nhập vào nơi tư mật của nàng, vừa hôn sâu vừa trêu đùa những khối thịt mềm mại nhạy cảm nhất. Vãn Phong bị kỹ xảo cao siêu của anh giày vò, chẳng mấy chốc đã run rẩy đón nhận đợt cao trào đầu tiên. Dòng xuân thủy tuôn trào làm ướt đẫm tay anh. Tiêu Cảnh Duệ dùng chính dòng mật ngọt đó bôi lên vật nóng hổi của mình, rồi đối diện với nơi đang co rút kia mà đâm mạnh một cái lút cán.
Vãn Phong bị thúc đến mức ôm chặt cổ anh hét lên: “Ưm… a…!”
Tiêu Cảnh Duệ điên cuồng thao lộng, bàn tay to lớn ấn chặt mông nàng ép vào hạ bộ mình, giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm: “Tên ngốc đó có làm em thoải mái được như thế này không?”
“Không… a… anh… ha… ưm…” Vãn Phong muốn phản bác nhưng khoái cảm quá mãnh liệt khiến nàng không thốt nên lời. Nàng bị anh ấn eo thúc dồn dập mấy chục cái, bụng dưới co thắt kịch liệt, xuân thủy lại một lần nữa tuôn trào.
Tiêu Cảnh Duệ đột ngột rút ra, ngón tay anh thay thế thâm nhập vào bên trong, tay còn lại dùng tốc độ cực nhanh khảy nhẹ vào hạt ngọc đang sung huyết nhạy cảm của nàng. Vãn Phong run rẩy như bị điện giật, nàng nức nở lắc đầu: “Ô không… không muốn… a… chậm lại…”
Cơ thể nàng căng cứng, ngón tay nam nhân càng lúc càng nhanh khiến nàng thét lên thất thanh. Dòng xuân thủy phun ra tí tách như không thể kiểm soát. Anh dùng bàn tay dính đầy mật ngọt ấy bôi lên đỉnh hồng trên ngực nàng.
Anh bế nàng trở lại giường, tách rộng đôi chân nàng. Sau vài nhịp trêu đùa ngoài miệng huyệt, anh mới đâm sâu vào tận cùng, đồng thời cúi xuống cắn mút bầu ngực nàng một cách tàn nhẫn. Khoái cảm ngập đầu khiến Vãn Phong gần như suy sụp. Nàng khóc lóc đẩy anh ra nhưng chỉ khiến anh ép tới càng mạnh hơn.
“Ô… cầu xin anh… Đại Sơn… hức… đừng mà… cầu xin anh… a…” Nàng bị giày vò đến phát điên, cả cơ thể run rẩy liên hồi. Tiếng va chạm xác thịt vang vọng rõ mồn một trong căn phòng.
Qua chiếc gương lớn, nàng nhìn thấy hình ảnh một nam nhân cao lớn đang đè nghiến một nữ nhân nhỏ nhắn trên giường mà mãnh liệt thúc đẩy. Hình ảnh kích thích ấy cùng sự điên cuồng của Tiêu Cảnh Duệ khiến tâm trí nàng hoàn toàn hỗn loạn, nàng vừa khóc vừa kêu rên trong những đợt cao trào liên tiếp.