Chàng Ngốc - Chương 43: (H) Cầu xin anh
Khoái cảm dâng trào như thủy triều, từng đợt sóng tình liên tiếp xô đẩy từ đỉnh đầu lan xuống tận lòng bàn chân Vãn Phong. Nàng cắn chặt mu bàn tay, nước mắt giàn giụa khắp mặt. Trong cơn nóng bỏng rẫy, bụng dưới nàng co thắt kịch liệt, một dòng xuân thủy nữa lại phun trào, để rồi tiếp tục bị Đại Sơn tham lam nuốt trọn.
Không để nàng kịp nghỉ ngơi trong dư vị cao trào, Đại Sơn đã đỡ lấy vật cứng cáp đỏ rực lần nữa đâm sâu vào bên trong. Vãn Phong bị thúc mạnh đến mức ngưỡng cao cổ, đôi tay bấu chặt lấy tấm ga giường, toàn thân run rẩy dữ dội: “Ha… a…”
Đại Sơn ghì chặt hai chân nàng, áp sát thân hình hộ pháp lên người nàng rồi bắt đầu mãnh liệt đưa đẩy. Vãn Phong nức nở không ngừng: “A… ưm… Đại Sơn… sâu quá… chỗ đó trướng quá… hức…”
Cảm giác tê dại xen lẫn căng trướng nơi bụng dưới khiến nàng không chịu nổi. Chỉ một lát sau, Vãn Phong lại thét khẽ rồi đạt tới đỉnh điểm. Khi Đại Sơn rút ra, nơi tư mật của nàng vẫn còn co rút, không ngừng rỉ ra dòng mật ngọt. Anh cúi đầu, nồng nhiệt ngậm lấy nơi đó mà hớp lấy từng giọt xuân thủy ấy.
“Đại Sơn…” Vãn Phong gần như bị anh bức đến phát điên. Nàng khóc không thành tiếng, định vươn tay kéo anh lên nhưng tứ chi đã sớm rụng rời. Nàng chỉ biết bịt miệng, mặc cho nước mắt tuôn rơi vì sự sung sướng quá mức: “A… Đại Sơn… cầu xin anh… đừng liếm ở đó… a…”
Trong giây phút cực hạn của sự thỏa mãn, cơ thể nàng lại một lần nữa bị vật khổng lồ của người đàn ông lấp đầy. Có khoảnh khắc nàng hoảng hốt nhận ra Đại Sơn dường như không phải một kẻ ngốc, bởi trong chuyện này, anh quả thực mang một thiên phú bẩm sinh đầy kinh nghiệm.
Anh bế bổng nàng lên, bóp chặt vòng eo nhỏ nhắn mà điên cuồng thúc đẩy. Tiếng va chạm xác thịt vang lên “òm ọp” đầy ám muội đan xen với tiếng kẽo kẹt của ván giường đang rung chuyển dữ dội. Vãn Phong bị anh ôm gọn trong lòng, ý thức dần trở nên mơ hồ, chỉ biết hé môi phát ra những tiếng rên rỉ kiều mị.
Không biết bao lâu sau, Đại Sơn khàn giọng nói muốn “đi tiểu”. Anh nhanh chóng rút ra, bắn hết những dòng tinh túy nóng hổi lên bụng nàng.
Vãn Phong chân tay bủn rủn, nàng cố gắng bò dậy để tìm khăn giấy ở đầu giường. Thế nhưng khi nàng vừa nhoài người tới, nam nhân phía sau đã thình lình bóp lấy eo nàng, từ phía sau đột ngột đâm xuyên vào lần nữa. Vãn Phong khóc không ra nước mắt, ngoảnh đầu lại nhìn anh đầy bất lực: “Sao anh… nhanh thế… a…”
Lời chưa nói hết, nàng đã bị anh thúc đến mức đổ rạp xuống giường. Cánh tay nàng không còn sức chống đỡ, đôi gò bồng đảo thỉnh thoảng lại cọ sát vào lớp vải ga giường. Cảm giác tê ngứa nhỏ nhặt cùng sự va chạm mạnh mẽ bên trong khiến nàng điên cuồng thét khẽ. Nàng cắn môi, bịt chặt miệng, nhưng cuối cùng vẫn vỡ òa dưới sự giày vò mãnh liệt của Đại Sơn.
“A…!”
Khoái cảm ngập đầu đánh úp lại khiến cơ thể nàng bị đẩy về phía trước. Nàng nức nở véo vào cánh tay anh để đòi anh chậm lại, nhưng Đại Sơn lại túm lấy đôi tay nàng, thúc mạnh đến mức nửa người trên của nàng bị nhấc bổng lên. Đỉnh hồng rùng mình đứng thẳng trong không trung, vòng eo tinh tế uốn cong thành một tư thái cực kỳ gợi cảm.
Đại Sơn rên rỉ: “Chị ơi, em muốn…”
Tốc độ đưa đẩy phía sau ngày một nhanh, lực đạo vừa hung hãn vừa sâu hoắm. Vãn Phong bị cắm đến mức khóc khàn cả giọng: “A… Đại Sơn…!”
Anh đột ngột dồn lực đâm mạnh thêm vài cái cuối cùng rồi mới rút ra, run rẩy bắn hết lên đùi nàng. Vãn Phong nằm bẹp trên giường, há miệng thở dốc. Nước mắt vẫn còn đọng trên gương mặt đỏ bừng, hốc mắt hồng rực, yết hầu khô khốc vì đã kêu rên quá nhiều.
“Chị ơi…” Đại Sơn lại thò mặt tới định hôn nàng.
“Tránh ra.” Vãn Phong nức nở: “Không làm nữa đâu.”
Đại Sơn nhìn nàng đầy ủy khuất, nhưng đôi bàn tay vẫn không nhịn được mà cúi xuống đùa nghịch vật cứng rắn đang ngẩng cao đầu của mình. Người ngốc này sao lại có thể bền bỉ đến mức này cơ chứ? Vãn Phong thật sự vừa giận vừa bất lực.
Nàng chỉ mới nằm nghỉ chưa đầy hai phút đã lại bị anh kéo vào lòng, nơi tư mật một lần nữa bị lấp đầy bởi vật nóng bỏng kia.
“Đại Sơn, anh…” Vãn Phong tức giận định đẩy anh ra. Nhưng chỉ cần anh cúi xuống ngậm lấy đỉnh hồng rồi mút nhẹ vài cái, nàng đã mềm nhũn chẳng thốt nên lời, chỉ biết cắn môi rên rỉ.
“… Lần cuối…” Vãn Phong bị anh thúc đến mức túm chặt lấy tóc anh, giọng nói đứt quãng vì hưng phấn: “… Đây là… lần cuối cùng đấy… a…”