Chàng Ngốc - Chương 42: (H) Trong phòng tắm
Ánh mắt Vãn Phong vô tình chạm phải vật cứng cáp đỏ rực của Đại Sơn, nàng ngượng ngùng vội dời tầm mắt đi chỗ khác, lúng túng nói: “Tự anh… lau một chút đi, sau đó…”
Chưa kịp nói hết câu, Đại Sơn đã cầm thùng nước dội thẳng từ đỉnh đầu xuống. Vãn Phong bị nước văng trúng, vội nhích sang bên cạnh tránh né, khẽ kêu lên: “Ai nha!”
Đại Sơn đứng sừng sững trước mặt nàng, dõng dạc nói: “Chị ơi, em tắm xong rồi.”
Vãn Phong trừng mắt nhìn anh một cái, gương mặt nóng bừng lên vì xấu hổ: “Anh… cái kia vẫn chưa tắm sạch mà.”
Đại Sơn ngơ ngác hỏi lại: “Cái kia là cái gì ạ?”
Vãn Phong đỏ mặt nhìn vật đang căng cứng giữa hai chân anh. Nàng đành vắt khô chiếc khăn lông, nhẹ nhàng lau chùi cho anh. Khăn lông hơi thô ráp, trong khi ngón tay nàng lại vô cùng mềm mại, lơ đãng quét qua phần đùi trong khiến Đại Sơn như phát hỏa. Anh nhìn chằm chằm vào bờ vai trắng ngần của Vãn Phong, vô thức nuốt nước miếng.
Sau khi lau sạch cho anh, Vãn Phong ấn anh ngồi xuống ghế để kỳ cọ lưng bằng xà phòng thơm một lần nữa. Vì động tác quá mạnh, chiếc khăn tắm quấn trên người nàng bất ngờ tuột xuống. Theo bản năng, nàng vội vươn tay chụp lấy khăn, không ngờ cả bầu ngực căng tròn lại dán chặt lên tấm lưng rộng lớn của Đại Sơn.
Chiếc khăn cuối cùng vẫn rơi xuống đất. Đại Sơn bị cảm giác mềm mại, trơn trượt kích thích đến mức nhịn không được mà quay đầu lại. Thấy Vãn Phong đang trần trụi áp sát vào lưng mình, anh đột nhiên đứng bật dậy, bế bổng nàng lên rồi nồng nhiệt hôn lấy môi nàng.
“A…” Vãn Phong bị anh cắn nhẹ, khẽ kêu lên: “Nhẹ chút thôi…”
Đại Sơn nới lỏng sức lực ở đôi môi, nhưng vòng tay ôm nàng vẫn không hề giảm đi nửa phần sức mạnh. Anh nâng nàng lên cao hơn một chút, cúi đầu ngậm lấy đỉnh hồng trên ngực nàng mà liếm mút, cắn nhẹ. Vãn Phong cắn chặt ngón tay, run rẩy rên rỉ: “Đại Sơn… nhẹ một chút… ha… ưm…”
Hơi thở của Đại Sơn nóng hổi, môi lưỡi anh chạm đến đâu là nơi đó như bốc cháy. Anh đặc biệt thích thú với bầu ngực của nàng, đôi môi tham lam ngậm lấy đỉnh hồng đỏ rực mà mút mẻ, dùng đầu lưỡi quét lộng không ngừng. Vãn Phong bị anh giày vò đến mức toàn thân run rẩy, nàng ôm chặt lấy đầu anh mà rùng mình: “Đại Sơn… đừng… đừng liếm ở đó nữa…”
Xung quanh không có chỗ nào để nằm, Đại Sơn trực tiếp giữ chặt hông Vãn Phong, đưa vật cứng rắn của mình thâm nhập vào bên trong. Vãn Phong bị cú thúc bất ngờ làm cho run lên như điện giật. Nàng vội vịt miệng mình lại, nhưng vẫn bị những cú thúc mãnh liệt của anh làm cho nức nở không thôi.
“Ha… chậm một chút… a… Đại Sơn…” Nàng gắt gao ôm cổ anh, cơ thể co giật theo từng nhịp đưa đẩy. Khoái cảm ngập đầu xâm chiếm toàn bộ tâm trí, khiến nàng không thể kiểm soát được tiếng rên rỉ của mình: “Ưm… a… Đại Sơn… ha…”
“Chị ơi… bên trong nóng quá…” Đại Sơn bóp chặt hông nàng, sức lực và tốc độ mỗi lúc một nhanh. Chỉ sau vài cú thúc mạnh, Vãn Phong đã bị anh đưa lên đỉnh cao trào, nàng thét khẽ: “A… a… sắp không chịu nổi nữa rồi…!”
Bụng dưới của nàng co thắt kịch liệt, từng dòng xuân thủy ấm nóng phun trào ra ngoài. Nơi tư mật siết chặt lấy Đại Sơn khiến anh cũng không thể kìm nén thêm được nữa. Anh nhanh chóng rút ra, run rẩy bắn những dòng tinh túy nóng hổi lên mặt đất.
“Vào phòng thôi, bên ngoài lạnh lắm…” Chân Vãn Phong mềm nhũn trượt xuống từ người anh. Nàng vội vã dội nước rửa sơ qua cho cả hai, xóa sạch dấu vết trên mặt đất rồi lôi kéo Đại Sơn về phòng.
Vừa vào đến phòng, Đại Sơn đã đè nàng xuống giường, nồng nàn mút mát đôi môi nàng. Kỹ thuật hôn của anh ngày càng tiến bộ, khiến Vãn Phong bị hôn đến mức nơi tư mật lại bắt đầu rỉ nước. Nàng vòng tay qua cổ anh, ngón tay luồn vào mái tóc anh, nức nở gọi tên: “Đại Sơn…”
Anh tách hai chân nàng ra, cúi đầu xuống nơi nhạy cảm nhất mà liếm mút dòng xuân thủy đang tuôn ra. Vãn Phong bị anh hút đến mức da đầu tê dại, nàng nắm chặt tấm ga giường, uốn cong người theo từng nhịp lưỡi của anh. Khoái cảm khiến nàng run rẩy liên hồi: “Đại Sơn… ha… chậm chút…”
Đại Sơn di chuyển lên phía trên, ngậm lấy bầu ngực đang sưng đỏ vì hưng phấn. Anh không dám dùng lực mạnh, chỉ nhẹ nhàng mút mẻ rồi lại buông ra, lặp đi lặp lại như một trò chơi thú vị. Chẳng mấy chốc, Vãn Phong đã bị anh đưa lên cao trào một lần nữa. Anh há miệng nuốt lấy tất cả những dòng mật ngọt ấy, tiếng mút mát vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.
Âm thanh ấy khiến Vãn Phong xấu hổ đến mức các ngón chân đều cuộn tròn lại. Nàng cắn chặt mu bàn tay, phát ra những tiếng khóc nức nở đầy thỏa mãn: “Ưm… a… Đại Sơn…”