Chàng Ngốc - Chương 37: (H) Kích thích
Căn phòng vốn không có cửa gỗ, chỉ có một tấm vải bố thô sơ làm rèm che ngang.
Vãn Phong vừa bước vào liền nghiêm giọng dặn dò Đại Sơn: “Chỉ cho phép hôn một chút thôi, không được làm cái khác, hiểu chưa?”
Đại Sơn ngoan ngoãn gật đầu. Lúc này Vãn Phong mới chủ động đưa tay ôm lấy cổ anh, nhón chân lên đáp lại nụ hôn của người đàn ông. Đại Sơn cúi đầu mút lấy đôi môi nàng, đầu lưỡi thuần thục cạy mở hàm răng để tiến vào bên trong, tham lam quấn quýt lấy đầu lưỡi nàng mà mút mát.
Lực đạo của anh rất mạnh, Vãn Phong bị hôn đến mức da đầu tê rần, nửa thân dưới nhũn ra, nơi tư mật đã bắt đầu rỉ ra dòng xuân thủy ấm nóng. Nàng khẽ uốn éo thân thể vì khó nhịn: “Không… Đại Sơn… đừng mà…”
Vật cứng rắn của anh cách một lớp vải quần vẫn dựng đứng thẳng tắp, thúc vào giữa hai đùi nàng. Vãn Phong bị đâm trúng điểm nhạy cảm liền giật mình đẩy anh ra: “Không được… Trình Vũ sắp vào rồi…”
Đại Sơn biết lúc có người thì không thể làm chuyện này, nhưng anh đang khó chịu đến mức phát điên. Anh túm chặt lấy gấu quần, nhìn nàng đầy ủy khuất: “Chị ơi, khó chịu lắm…”
Vãn Phong chẳng còn cách nào khác, nàng thở dài dặn anh: “Chờ ở đây.”
Nàng đi ra ngoài tìm Trình Vũ, đưa lũ chim sẻ vừa săn được cho cậu em trai, bảo cậu mang sang bán cho Lưu Tráng Tráng. Trình Vũ phụng phịu không muốn đi, Vãn Phong phải dỗ dành: “Ngốc quá! Em cứ mang bán đi, ngày mai chị bảo Đại Sơn bắn thêm thật nhiều cho em ăn.” Sau một hồi ôn tồn khuyên bảo, nàng mới dụ được Trình Vũ đi khỏi.
Nàng nhanh chóng quay lại khóa trái cửa phòng. Khi vào trong, Đại Sơn đã tự cởi quần, đang dùng tay vụng về tự giải tỏa cho mình. Thấy Vãn Phong vào, anh vội bước tới ôm chầm lấy nàng, cúi đầu gặm nhấm đôi môi nàng: “Chị ơi… em nóng quá…”
Vãn Phong cũng vã mồ hôi hột. Đây là lần đầu nàng chủ động làm việc lén lút thế này nên tim đập loạn xạ vì sợ hãi. Nhưng khi môi Đại Sơn chạm vào, tâm trí nàng lại kỳ lạ mà bình tĩnh lại.
Đại Sơn bế nàng lên giường, nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo vướng víu rồi vùi đầu mút mát bầu ngực nàng. Vãn Phong không dám rên thành tiếng, chỉ biết vớ lấy chiếc áo cắn chặt trong miệng.
“Nhanh lên…” Nàng nhỏ giọng thúc giục.
Đại Sơn tách hai chân nàng ra, đỡ lấy vật đang căng cứng như khúc gỗ mà đâm thẳng vào bên trong. Vãn Phong bị thúc đến mức cong cả người, khoái cảm mãnh liệt làm nàng run rẩy toàn thân. Nàng bấu chặt lấy cánh tay Đại Sơn, mặc cho anh ghì chặt hông mình mà mãnh liệt thúc đẩy.
Chiếc giường gỗ kẽo kẹt rung động theo từng nhịp độ. Đại Sơn vừa nhanh vừa mạnh, Vãn Phong chịu không nổi, chỉ biết cắn chặt vạt áo mà nức nở. Khoái cảm dọc theo xương sống lan thẳng lên đại não, gột rửa cả linh hồn nàng. Nàng bị giày vò đến mức gần như phát điên, chỉ biết lắc đầu theo bản năng, nước mắt giàn giụa khắp mặt: “Đại Sơn… ô… tôi chết mất…”
Nghe thấy thế, Đại Sơn hốt hoảng dừng lại ngay lập tức: “Không được… chị không được chết…”
Vãn Phong khẽ hôn anh một cái, mắng yêu: “Đồ ngốc…” Nàng ngồi dậy, vòng tay ôm cổ anh, ngượng ngùng thì thầm bên tai: “Đừng dừng lại…”
Đại Sơn gật đầu như bổ củi, bóp chặt eo nàng tiếp tục hành động. Chẳng bao lâu sau, Vãn Phong đã bị thúc đến mức bụng dưới co thắt, đón nhận đợt cao trào đầu tiên.
Nàng há miệng thở dốc, nước mắt vì quá sung sướng mà trào ra. Nàng vừa lau nước mắt vừa ôm chặt lấy cổ anh, khóc không thành tiếng: “Đại Sơn… nóng quá… anh đâm trúng chỗ nào rồi…”
Đại Sơn cảm nhận được sự khít khao nơi đó, anh càng ra sức nhấn mạnh vào điểm ấy. Chỉ trong nháy mắt, Vãn Phong đã run bắn người, nàng cúi đầu cắn mạnh lên vai anh để kìm nén tiếng hét. Từng dòng xuân thủy ấm nóng theo nhịp đưa đẩy của anh mà chảy dọc xuống phía dưới.
Đúng lúc này, Trình Vũ đã đi bán chim trở về. Thấy cửa bị khóa trái, cậu đứng ngoài gọi lớn: “Chị ơi!”
Vãn Phong giật mình kinh hãi, cơ thể theo bản năng kẹp chặt lấy Đại Sơn. Anh bị nàng siết đến mức rên khẽ một tiếng, vội vàng rút ra rồi run rẩy bắn hết những dòng tinh túy nóng hổi lên mặt giường.