Chàng Ngốc - Chương 29: (H) Nó lại khó chịu
Đại Sơn ngồi trên bồn cầu, hai tay giữ chặt lấy hông Vãn Phong, hướng vòng mông đẫy đà của nàng về phía mình. Vòng eo rắn chắc của anh dùng sức nhịp nhàng, liên tục thúc mạnh vật nóng bỏng vào sâu bên trong.
Vãn Phong bị những cú thúc mạnh mẽ làm cho run rẩy toàn thân. Khoái cảm ngập đầu như sóng trào gột rửa linh hồn, khiến nàng mất đi sự tự chủ mà thét lên thành tiếng: “Ưm… Đại Sơn… đừng mà… sâu quá… a… anh chạm vào cái gì rồi… ưm… chậm lại một chút… cầu xin anh…”
Khi cơn cao trào ập đến, cả cơ thể nàng đổ rạp trong lòng Đại Sơn, không ngừng co rút và run rẩy. Từng dòng xuân thủy ấm nóng tuôn ra liên hồi. Bụng dưới co thắt lại, nàng yếu ớt dựa vào lồng ngực anh, hơi thở dồn dập như một chú cá bị sóng đánh dạt lên bờ, cố sức hớp lấy từng ngụm không khí.
Đại Sơn cúi đầu ngậm lấy bầu ngực nàng, vừa mút mát vừa cắn nhẹ đầy tham lam. Bàn tay anh vẫn giữ chặt eo nàng, hạ bộ lại một lần nữa dùng sức đẩy đưa, dường như muốn khảm chặt vật cứng rắn của mình vào sâu trong cơ thể nàng, mãi mãi không tách rời.
“Chị ơi…” Anh thấp giọng gọi, hơi thở nóng hổi phả bên tai nàng: “Bên trong chị ấm quá… thật thoải mái…”
Lời nói trắng trợn của anh khiến Vãn Phong vừa xấu hổ vừa kích thích, nơi tư mật lại một lần nữa tràn lan dòng dịch ngọt ngào. Nàng ôm chặt lấy cổ Đại Sơn, cả người thỉnh thoảng lại bị anh nhấc bổng lên trong những cú va chạm mãnh liệt. Nàng ngưỡng cao cổ, vô thức ưỡn ngực về phía môi anh để tìm kiếm sự vỗ về. Từng đợt điện giật từ những lần mút cắn lan tỏa khắp da thịt, khiến nàng nức nở không ngừng: “Đại Sơn… ưm… ha… nhẹ thôi…”
Giây phút cao trào tiếp theo khiến nàng gần như phát điên, nước mắt sinh lý trào ra, đôi tay bấu chặt lấy vai Đại Sơn mà thét lên: “A… a…!”
Đại Sơn bị nơi khít khao kia siết chặt, không kiềm chế được mà thúc thêm mười mấy cái thật mạnh. Đến khi không thể nhịn được nữa, anh nhanh chóng rút ra, run rẩy bắn hết những dòng tinh túy nóng hổi lên bụng nàng.
Cơ thể Vãn Phong vẫn còn run rẩy vì dư vị, nàng kiệt sức hoàn toàn, mồ hôi vã ra như tắm. Nàng gục đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Đại Sơn định cúi xuống hôn nàng, nhưng nàng khẽ né tránh, giọng khàn đặc: “… Tắm rửa.”
Nàng không còn chút sức lực nào, đành nhỏ giọng sai bảo anh: “… Ôm tôi đi tắm.”
Người đàn ông ngoan ngoãn nghe lời bế nàng đứng dưới vòi hoa sen. Anh học theo dáng vẻ của nàng lúc trước, vụng về bôi sữa tắm lên khắp cơ thể trắng ngần của nàng. Vãn Phong rất muốn tự mình làm nhưng chân tay mềm nhũn, chỉ đành phó mặc cho anh muốn tắm rửa, giày vò thế nào tùy ý.
Sau khi tắm xong, nàng mới khẽ bảo: “Ra ngoài đi, lên giường nằm.”
Đại Sơn bế nàng đặt lên giường, sau đó cũng nhanh chóng leo lên nằm cạnh bên. Cơ thể Vãn Phong vẫn thỉnh thoảng co giật nhẹ theo bản năng. Nàng mở mắt ra, lẳng lặng nhìn gương mặt Đại Sơn, thấy anh cũng đang chăm chú nhìn mình. Cặp mắt đào hoa kia dưới ánh đèn mờ ảo tỏa sáng liễm diễm, đẹp đến lạ kỳ.
“Đại Sơn.” Vãn Phong nhẹ giọng gọi.
“Ân, em là Đại Sơn.” Anh đáp lời.
“Chuyện chúng ta vừa làm trong nhà vệ sinh… không được để ai biết, nhớ chưa?” Vãn Phong dặn dò.
Đại Sơn gật đầu, vẻ mặt ngây ngô: “Em biết rồi.”
“Sau này không được đòi làm chuyện này trước mặt người khác. Ở nhà… cũng không được.” Nàng tiếp tục nhấn mạnh.
Vẻ mặt Đại Sơn lập tức trở nên ủy khuất, anh im lặng không đáp lời. Vãn Phong do dự hồi lâu mới đưa tay xoa nhẹ mặt anh, thanh âm dịu lại: “… Khi nào chỉ có hai người chúng ta, không có ai khác… mới có thể làm.”
Ánh mắt Đại Sơn đột nhiên sáng rực lên. Anh nhìn quanh phòng một lượt rồi hào hứng hỏi: “Chị, hiện tại chỉ có hai chúng ta, có thể làm luôn chứ?”
Vãn Phong ngẩn người, khó hiểu hỏi lại: “Chúng ta chẳng phải vừa làm xong sao?”
Đại Sơn cúi đầu nhìn xuống vật cứng rắn giữa hai chân đang một lần nữa dựng đứng lên, vẻ mặt cũng đầy hoang mang: “Nhưng mà… nó lại khó chịu rồi…”
Vãn Phong nhìn theo tầm mắt anh, chỉ cảm thấy khí huyết trong người cuồn cuộn.
Trời ạ! Tại sao cái thứ kia lại có thể dựng đứng lên thêm một lần nữa cơ chứ?!