Chàng Ngốc - Chương 22: Chị... khát (H)
Đại Sơn xoay người Vãn Phong lại rồi kéo nàng vào lòng. Giây phút anh mạnh mẽ thâm nhập, Vãn Phong theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh. Nàng bị giày vò đến mức ý thức chẳng còn tỉnh táo, khoái cảm triền miên khiến nàng bắt đầu vô thức phối hợp theo từng nhịp động tác của anh.
Người đàn ông ôm chặt nàng, nhịp độ đưa đẩy càng lúc càng nhanh. Đôi gò bồng đảo của Vãn Phong không ngừng cọ xát vào lồng ngực vững chãi của anh, cảm giác tê ngứa cùng khoái cảm đan xen làm các ngón chân nàng đều co quắp lại. Nàng nức nở tựa đầu vào vai anh: “Ưm… Đại Sơn…”
Đại Sơn cúi xuống hôn nàng, không dám cắn mạnh mà chỉ nhẹ nhàng nhấm nháp. Vãn Phong vô thức hé môi, đầu lưỡi nhỏ nhắn khẽ đảo qua làn môi anh. Như phát hiện ra điều gì mới mẻ, Đại Sơn lập tức quấn quýt lấy đầu lưỡi nàng. Vãn Phong sợ bị anh cắn đau nên định rụt lại, nhưng Đại Sơn đã nhanh chóng tiến sâu vào khoang miệng nàng để tìm kiếm. Kỹ thuật hôn vụng về nhưng đầy bản năng này khiến nơi tư mật của nàng lại một lần nữa tuôn trào xuân thủy. Nàng rên rỉ, đầu lưỡi không tự chủ được mà đáp lại sự nhiệt tình của anh. Anh ngậm lấy nó, khẽ liếm láp rồi mới luyến tiếc rời đi để chuyển sang cắn nhẹ lên đôi môi mọng của nàng.
Lực đạo của anh lúc nặng lúc nhẹ, sau khi rời môi lại cúi xuống cắn lấy đỉnh hồng trên ngực nàng. Vãn Phong run rẩy toàn thân, khoái cảm tê dại khiến nàng không tự chủ được mà ưỡn người, giúp anh dễ dàng ngậm mút hơn.
“Ô… hức…” Vãn Phong rùng mình liên hồi trước luồng khoái cảm làm da đầu tê dại. Cơ thể nàng co giật, bụng dưới căng cứng rồi một đợt xuân thủy nữa lại trào ra. Nàng gắt gao ôm cổ Đại Sơn, nức nở không thành tiếng.
“Chị ơi… muốn đi tiểu…” Đại Sơn ôm mông nàng, thúc mạnh thêm vài cái cuối cùng. Vì sợ nàng giận, anh vội vã rút ra, cơ thể run lên bần bật rồi bắn đầy những dấu vết nóng hổi lên người nàng.
Vãn Phong vừa được buông ra đã đổ ập xuống giường như một sợi bún nhũn. Thân thể nàng vẫn không ngừng run rẩy, vùng bụng dưới thắt lại từng cơn. Nơi tư mật bị giày vò đến sưng đỏ, thỉnh thoảng vẫn còn dòng xuân thủy rỉ ra bên ngoài. Trong không gian nồng đậm hơi thở tình ái cùng mùi hương tanh nồng đặc trưng.
Vãn Phong thở dốc, ngón tay run rẩy lau đi những giọt nước mắt sinh lý nơi khóe mắt. Lúc này nàng mới đưa mắt nhìn Đại Sơn. Người đàn ông vừa xong việc đang vụng về vớ lấy nắm khăn giấy để lau chùi cho chính mình. Lau xong, anh lại mò mẫm bò đến ôm lấy Vãn Phong, bộ dạng đáng thương kêu lên: “Chị ơi… khát…”
Vãn Phong mệt đến mức chẳng muốn thốt ra lời nào. Nàng gượng dậy khoác tạm chiếc áo, đi rót cho anh chén nước. Chờ anh uống xong, nàng lại lúi húi thay bộ ga trải giường mới. Đại Sơn lúc này đã thấm mệt, đứng bên cạnh mà mắt cứ nhắm nghiền, ngủ gật liên hồi. Nàng ấn anh nằm xuống giường rồi đắp chăn cẩn thận, chỉ chớp mắt anh đã ngủ say sưa.
Vãn Phong nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng. Nàng mệt mỏi vào nhà vệ sinh lau rửa sơ qua, xác định nơi đó không bị chảy máu mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi trở về, nàng không dám nằm chung giường với Đại Sơn nữa mà lẻn sang giường của Trình Vũ bên cạnh. Nàng cứ ngỡ mình sẽ trằn trọc không ngủ được, nào ngờ vừa đặt lưng xuống vài phút đã chìm sâu vào giấc ngủ vì quá kiệt sức.
Trong giấc mơ, nàng thấy mình bị Đại Sơn lăn qua lộn lại, bị anh xâm nhập mạnh mẽ đến mức nàng phải hét lên vì khoái cảm. Cho đến khi Trình Vũ đánh thức, Vãn Phong vẫn còn ngơ ngác nửa tỉnh nửa mơ.
Trình Vũ dụi mắt hỏi: “Chị ơi, chị kêu gì thế? Chị gặp ác mộng ạ?”
Cả người Vãn Phong nóng bừng, nàng nhớ lại cảnh tượng hoang đường và đầy ám muội trong mơ, mặt đỏ bừng đáp: “Ừm, chị gặp ác mộng thôi.”
Nàng nhanh chóng rời giường, ôm bộ ga trải giường vấy bẩn từ đêm qua ra ngoài. Lúc này, mấy người hàng xóm như Lục thẩm cũng đã dậy sớm đi giặt đồ. Thấy nàng ôm ga giường ra, bà hỏi: “Cái thằng ngốc kia lại đái dầm đấy à?”
Vãn Phong không dám nhìn thẳng vào mắt mọi người, chỉ biết lúng túng gật đầu. Nàng thả ga giường vào chậu nước, đổ thật nhiều bột giặt. Sau khi giặt kỹ, nàng mới đưa lên mũi ngửi nhẹ. Mùi vị tanh nồng kia cuối cùng đã hoàn toàn tan biến.