Chàng Ngốc - Chương 15: (H) Đại Sơn dừng lại
Không bao lâu sau, đầu ngón tay anh đã tìm thấy một nơi vừa ẩm ướt vừa nóng hổi.
“Đại Sơn!” Vãn Phong sợ hãi đến run bắn cả người, “Đại Sơn! Anh định làm gì thế?!”
Đại Sơn đè chặt lấy nàng, không cho nàng cử động, sau đó trực tiếp thúc vật cứng rắn của mình vào trong. Vì không có sự chuẩn bị hay bôi trơn nên việc tiến vào vô cùng gian nan. Vãn Phong bàng hoàng khi một vật lạ đột nhiên xâm nhập vào cơ thể, bả vai nàng bị bàn tay hộ pháp của nam nhân ghì chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Nàng định cất tiếng kêu cứu, nhưng chợt nhớ ra trong nhà chỉ còn em trai Trình Vũ. Nàng nức nở nghẹn ngào, vì sợ Trình Vũ nghe thấy nên chỉ biết cắn chặt môi, khóc lóc đẩy Đại Sơn ra: “Đại Sơn, tôi đau quá… Anh ra ngoài đi…”
“Khó chịu…” Đại Sơn đè nặng trên người nàng, vùi đầu vào hõm cổ nàng thở hổn hển, “Chị ơi… Khó chịu lắm…”
Vừa nói, vòng eo anh vừa dùng lực, vật kia luồn lách qua lối đi chật hẹp, cuối cùng cũng hoàn toàn tiến vào nơi ấm nóng và ướt át nhất. Một luồng khoái cảm chạy dọc từ lòng bàn chân lên khắp cơ thể, khiến anh thỏa mãn há miệng thở dốc: “… Chị ơi, thoải mái quá.”
Vãn Phong khóc không thành tiếng: “Tôi đau sắp chết rồi… Anh ra ngoài đi… Đại Sơn, nghe lời chị, đi ra ngoài có được không…”
Đại Sơn hơi rút ra một chút nhưng cảm thấy bứt rứt không chịu nổi, lại đâm sầm vào. Giọng anh khàn đặc, mang theo vài phần ủy khuất: “Không được… đi ra ngoài khó chịu lắm.”
Vãn Phong dùng hết sức đẩy anh, nước mắt giàn giụa trên mặt: “Anh mà không ra là tôi giận đấy… Anh ra đi, nhanh lên, tôi đau quá…”
Thế nhưng Đại Sơn đã bắt đầu bắt chước những động tác mà anh nhìn thấy ban ngày. Chiếc giường gỗ bắt đầu phát ra những tiếng “kẽo kẹt” liên hồi. Vãn Phong hốt hoảng sợ Trình Vũ thức giấc, nhưng bên ngoài sấm sét ầm ầm, mưa rơi tầm tã, em trai nàng vốn ngủ rất say nên chẳng có dấu hiệu gì là tỉnh lại.
Không bao lâu sau, cảm giác đau đớn ban đầu dần tan biến, thay thế vào đó là một thứ cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời. Vãn Phong cảm thấy cơ thể mình trở nên kỳ lạ, đầu óc nóng bừng. Nàng cố gắng ức chế không phát ra âm thanh, tay ôm chặt lấy vai Đại Sơn muốn cầu xin anh dừng lại, nhưng những lời thốt ra chỉ là tiếng rên rỉ vỡ vụn.
“Ô… Đại… Đại Sơn… Dừng lại… A… chậm một chút…”
Nàng vội che miệng lại, nhưng khoái cảm lại một lần nữa ập đến. Đại Sơn hoàn toàn không thể dừng lại, động tác thọc vào rút ra ngày càng sâu hơn. Vãn Phong run rẩy trong vòng tay anh, nức nở nhỏ giọng. Chẳng mấy chốc, bụng dưới nàng thắt lại, một dòng xuân thủy tuôn ra tưới ướt đẫm vật cứng cáp của anh.
Cơn cao trào ập đến khiến đầu óc Vãn Phong hoàn toàn trống rỗng, ý thức như đang lơ lửng trên chín tầng mây. Thế nhưng người đàn ông lại lật người nàng, thay đổi tư thế. Vãn Phong chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ xem tên ngốc này học được những chiêu trò này từ đâu.
Nàng bị anh xâm nhập từ phía sau, lực đạo mạnh đến mức nàng suýt đập mặt vào tường. Cánh tay nàng khó khăn lắm mới chống đỡ được vào vách, nhưng cả cơ thể vẫn bị từng cú thúc làm cho dán chặt vào tường. Khoái cảm khiến Vãn Phong không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh: “Đại… Sơn… Ưm… chậm… chậm một chút…”
Đại Sơn hành động quá mãnh liệt, Vãn Phong bị đẩy lên cao trào thêm hai lần nữa. Cuối cùng, khi người đàn ông rên lên nói muốn “đi tiểu”, nàng mới sực tỉnh táo lại, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra để chạy trốn.
Đại Sơn run rẩy, cứ thế phun trào hết những tinh túy nóng hổi lên trên mặt giường.