Chàng Ngốc - Chương 13: Nóng quá... khó chịu
Cuối cùng Vãn Phong cũng quyết định không giúp hắn nữa. Thế nhưng suốt nửa đêm, người đàn ông cứ cách lớp chăn mà cọ sát vào người nàng không thôi.
Đến cuối cùng, khi nàng đã ngủ đến mơ mơ màng màng, hắn liền kéo nàng vào lòng. Vật nóng bỏng như lửa kia cứ thế tì sát vào eo nàng. Vãn Phong khó chịu muốn chết, gã đàn ông này cứ húc tới một cách vô định, khiến nàng bị lăn qua lăn lại đến mức mệt nhoài.
Vãn Phong thực sự không còn sức lực, nàng vươn tay ra giúp hắn nắm lấy, nhưng chỉ được vài giây nàng lại thiếp đi vì quá mệt. Đại Sơn liền giữ chặt lấy bàn tay nàng, mượn lòng bàn tay nàng mà nhanh chóng chuyển động. Chẳng bao lâu sau, hắn lại bắt đầu rên rỉ “muốn đi tiểu”. Vãn Phong mê muội giữa cơn buồn ngủ, chỉ kịp vớ lấy nắm khăn giấy nhét vào phía trước cho hắn.
Sau khi “xả” xong, Đại Sơn mới chịu ôm lấy Vãn Phong nằm yên. Nhớ lại chuyện lúc tối, hắn cúi đầu định cắn vào môi nàng, nhưng chợt nhớ đến dáng vẻ tức giận của Vãn Phong, hắn lén thu răng lại, chỉ dám dán môi mình lên môi nàng.
Vãn Phong đang ngủ say, cứ ngỡ môi mình chạm phải thứ gì đó ngon lành, nàng không suy nghĩ mà ngậm lấy cắn một cái. Cảm nhận được chút ẩm ướt, nàng còn ngây ngô đưa đầu lưỡi ra liếm láp. Đại Sơn bị kích thích đến mức run rẩy, hắn lại thấy vô cùng bứt rứt, liền túm lấy tay Vãn Phong đặt lên vật cứng rắn của mình.
Sáng hôm sau khi Vãn Phong tỉnh dậy, đập vào mắt nàng là đống khăn giấy vứt vãi đầy trên giường. Đôi môi nàng sưng đỏ, đau rát vì bị gặm nhấm, nhìn xuống eo lại thấy dính đầy loại chất lỏng khô khốc, bốc lên mùi tanh nồng đặc trưng.
Quay sang nhìn Đại Sơn, hắn vẫn đang ngủ say sưa với vẻ mặt đầy thỏa mãn, khóe miệng thậm chí còn vương chút ý cười. Có điều, khóe môi hắn dường như bị ai đó cắn rách. Vãn Phong ngẩn người, bất giác đưa tay chạm lên môi mình.
“Cái đồ ngốc này!” Nàng lập tức túm lấy cổ áo Đại Sơn quát lớn: “Anh! Tối qua anh làm cái gì thế hả?”
Trình Vũ bị đánh thức, dụi mắt ngồi dậy: “Chị? Có chuyện gì vậy ạ?”
Vãn Phong giật mình buông tay, vội che miệng ho khẽ một tiếng: “Không… không có gì, chị nằm mơ thôi.”
“Vâng ạ.” Trình Vũ nghe xong lại lăn ra ngủ tiếp.
Thấy Đại Sơn vẫn đang ngủ như chết, Vãn Phong hậm hực định bụng chờ hắn tỉnh hẳn mới tính sổ. Nàng rời giường đi giặt giũ, quét dọn vệ sinh, sau đó ra vườn hái rau rồi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Lúc Đại Sơn tỉnh dậy, hắn liền chân đất chạy đi tìm nàng. Vãn Phong đang bận rộn xào nấu, thấy hắn không đi giày liền nổi giận quát: “Vào đi giày ngay!”
Đại Sơn ủy khuất, lủi thủi nghe lời. Khi trở lại, hắn bày ra bộ dạng như đứa trẻ làm sai, sợ hãi nhìn nàng.
Vãn Phong tức đến mức nghẹn họng: “Anh! Tối qua anh đã làm cái trò gì!”
Đại Sơn ngơ ngác nhìn nàng: “Làm gì ạ?”
“Tôi đang hỏi anh đấy!” Vãn Phong chỉ tay vào hắn: “Đại Sơn! Từ giờ trở đi anh…”
Nàng định chỉ vào chỗ nhạy cảm của hắn nhưng lại không thốt nên lời, cuối cùng đành bỏ cuộc: “Thôi bỏ đi, đi gọi Trình Vũ dậy ăn cơm.”
Nàng hối hận thật rồi. Biết thế này, ngay từ đầu nàng đã không giúp hắn “xoa xoa” làm gì. Giờ thì hay rồi, mọi chuyện càng lúc càng đi quá xa.
Bố mẹ Vãn Phong hai ngày nay không về nhà, họ vào thành phố làm thuê, nếu việc chưa xong thì sẽ ở lại đó luôn. Sau bữa sáng, Vãn Phong bảo em trai ở nhà làm bài tập, còn mình thì dắt Đại Sơn ra ngoài, định tìm bác sĩ để hỏi xem có thuốc gì trị được “bệnh” cho hắn không.
Hai người đi theo lối mòn nhỏ. Vừa đi đến đoạn sườn núi có mấy căn nhà nằm san sát, Đại Sơn đột nhiên dừng lại. Hắn lại nghe thấy những âm thanh kỳ lạ giống như hôm trước.
Hắn tò mò lần theo âm thanh đó, ghé mắt qua khung cửa sổ và chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bên trong. Trên chiếc giường gỗ, một người phụ nữ đang nằm dưới thân người đàn ông. Cả hai đều trần trụi không một mảnh vải. Người đàn ông cúi đầu hôn khắp người, miệng ngậm lấy bầu ngực người phụ nữ mà mút mát.
Bên dưới, thứ cứng rắn kia đang không ngừng thọc vào rút ra. Người phụ nữ nhắm nghiền mắt, rên rỉ không thành tiếng: “Ưm… sướng chết mất… lão công… dùng sức nữa đi… a… mạnh lên…”
Người đàn ông hì hục một hồi rồi lại hôn môi, sau đó đổi tư thế cho người phụ nữ. Hắn điều chỉnh “vật kia”, từng chút một tiến vào bên trong nàng ta.
Đại Sơn chăm chú nhìn không sót một chi tiết nào, vật trong quần hắn cũng theo đó mà cương cứng lên.
Vãn Phong đi được một đoạn dài mới nhận ra Đại Sơn đang đứng ghé vào cửa sổ nhà người ta.
“Này! Đại Sơn!” Nàng vẫy tay gọi lớn: “Lại đây nhanh! Không được nhìn trộm nhà người khác như thế!”
Đôi mắt Đại Sơn lúc này mới dời về phía Vãn Phong. Khi nàng giơ tay vẫy, vạt áo hơi kéo lên để lộ một mảng da thịt trắng ngần nơi vòng eo.
Hắn vô thức nuốt nước miếng.
Nóng quá. Thật sự khó chịu quá đi mất.