Chàng Ngốc - Chương 12: Anh không được một tất lại tiến thêm một bước
Vãn Phong hoảng sợ kêu lên: “Anh làm gì thế!”
Nàng vội vã vớ lấy chiếc khăn tắm che chắn trước ngực, nhưng Đại Sơn đã ép tới, ấn sát mông nàng vào tường. Qua lớp vải mỏng, nàng cảm nhận rõ một vật cứng rắn đang chen giữa hai chân mình.
Thân thể Vãn Phong run lên bần bật. Trong nháy mắt, nàng dường như đã hiểu ra điều gì đó, cả khuôn mặt đỏ bừng tận mang tai, nàng hét lớn: “Đồ ngốc này!”
Đại Sơn còn định thúc tới, nhưng Vãn Phong đã nhanh chóng né tránh. Nàng vừa thẹn vừa giận, trừng mắt nhìn hắn: “Anh đi ra ngoài cho tôi!”
Đại Sơn không chịu đi, ủy khuất lẩm bẩm: “Chị… khó chịu…”
Đến lúc này, Vãn Phong mới lờ mờ nhận ra cái “khó chịu” mà hắn nói không phải là đau ốm, mà là… Nàng xấu hổ đến mức không chịu nổi, vội vã đẩy hắn: “Ra ngoài, anh mau ra ngoài đi!”
Thấy hắn vẫn chưa kéo quần lên, sợ hắn cứ thế đi ra sẽ làm Trình Vũ hoảng sợ, nàng đành kéo hắn lại, giúp hắn chỉnh đốn trang phục cho chỉnh tề. Nàng hung dữ dặn dò: “Đứng ở ngoài này cho tôi, không được vào trong!”
Đại Sơn lầm lũi nghe lời đi ra ngoài. Vãn Phong nhanh chóng tắm rửa rồi mặc đồ tử tế mới bước ra.
“Vật kia” của người đàn ông vẫn chưa chịu hạ xuống, nó dựng đứng lên như một túp lều nhỏ trong quần. Vừa thấy nàng, hắn lại mếu máo: “… Chị ơi, khó chịu.”
“Đi, vào tắm đi.” Vãn Phong cố lờ hắn đi. Nàng tự nhủ trong lòng, từ nay về sau tuyệt đối không giúp hắn “xoa xoa” gì nữa hết.
Vì Đại Sơn quá cao, nàng phải tìm một chiếc ghế nhỏ cho hắn ngồi xuống rồi mới giúp hắn cởi áo. Lúc cởi quần, người đàn ông tự tay vụng về đùa nghịch vật đang căng cứng của mình, gương mặt càng lúc càng lộ vẻ bí bách. Vãn Phong giả vờ như không thấy.
Đến lúc bôi xà phòng, không biết vì ngứa hay vì lý do gì, khi tay Vãn Phong chạm đến ngực hắn, Đại Sơn bắt đầu thở dốc, đôi mắt đào hoa đỏ rực lên.
“Sao thế? Không thoải mái à?” Vãn Phong nhẹ tay lại, tiếp tục thoa bọt xà phòng xuống phía dưới. Khi chạm đến vùng kín rậm rạp, nàng theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng Đại Sơn đã kịp giữ lấy tay nàng.
“Chị… khó chịu… lắm…”
Nhìn đôi mắt đào hoa ầng ậng nước đầy vẻ tội nghiệp kia, Vãn Phong lại thấy lòng mình mềm đi, như thể nếu nàng từ chối thì chính nàng mới là kẻ độc ác.
“… Được rồi, lần cuối cùng thôi đấy.” Vãn Phong đỏ mặt, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy vật nóng hổi kia.
Vì hắn đang ngồi trên ghế nên nàng phải hơi khom người, lồng ngực vô tình dán sát vào đầu gối hắn. Đại Sơn lập tức vòng tay ra sau lưng, ôm lấy đôi vai và tấm lưng mảnh khảnh của nàng.
“Đừng có sờ loạn!” Vãn Phong định gạt tay hắn ra, nhưng tay phải đang bận rộn giúp hắn “giải tỏa”, nàng chỉ còn biết dùng lời nói để răn đe. Tiếc thay, với gã ngốc này, những lời hung dữ của nàng chẳng có chút tác dụng nào.
“Muốn đi tiểu…” Đại Sơn bỗng nhiên túm chặt lấy vai nàng.
Vãn Phong nhìn hắn: “Được rồi, cứ… tiểu ra đất đi, ở đây không có giấy.”
Nàng vừa dứt lời, Đại Sơn đã nắm vai nàng đứng phắt dậy, vòng eo run rẩy dữ dội. Vãn Phong chưa kịp định thần thì một dòng chất lỏng trắng đục, nồng đậm đã bắn đầy lên mặt nàng.
“…”
Thấy mặt nàng dính bẩn, Đại Sơn không suy nghĩ gì nhiều, liền đưa ngón tay lên lau rồi đưa vào miệng mình nếm thử.
“Đồ ngốc này!” Vãn Phong đỏ bừng mặt, gạt tay hắn ra: “Cái đó không ăn được!”
Đại Sơn ngơ ngác hỏi: “Tại sao ạ?”
Vãn Phong cạn lời, ấn hắn ngồi xuống ghế: “Tắm tiếp đi!”
Nàng cúi đầu rửa mặt thật kỹ, nhưng mùi vị tanh nồng kia dường như vẫn lẩn khuất nơi đầu mũi không tan. Nàng nhanh chóng tắm rửa xong cho Đại Sơn rồi đưa hắn về phòng, sau đó lại quay lại phòng tắm để tự gột rửa mình một lần nữa.
Khi nàng trở về phòng, Trình Vũ đã ngủ say. Đại Sơn vẫn thức, đôi mắt thao láo đợi nàng. Vãn Phong nhẹ nhàng tắt đèn rồi leo lên giường.
Đêm nay trời hơi lạnh, nàng chui vào chăn rồi vô thức nhích lại gần Đại Sơn. Người hắn nóng hổi như một lò sưởi. Nàng dán sát vào, rồi theo thói quen ôm hắn như ôm Trình Vũ: “Đại Sơn, người anh ấm quá, cho tôi ké một chút nhé.”
Đại Sơn cũng học theo, vòng tay ôm nàng vào lòng. Nhưng chẳng được bao lâu, Vãn Phong cảm thấy có thứ gì đó cứng rắn đang thúc vào chân mình. Trong bóng tối, nàng không nhìn thấy gì, chỉ có thể đưa tay ra chạm thử. Vừa chạm vào lớp vải quần của Đại Sơn, nàng lập tức sững sờ, tai nóng bừng lên.
“Anh…”
Cái gã ngốc này bị sao vậy? Thứ đó một ngày định cứng lên bao nhiêu lần mới chịu thôi? Vãn Phong không hiểu nổi, nhưng cứ đà này thì không ổn chút nào.
Gã ngốc lại nắm lấy tay nàng, ấn vào trong quần mình: “Khó chịu lắm… Chị sờ sờ nó nữa được không?”
Vãn Phong thẹn quá hóa giận: “… Đồ ngốc! Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu nhé!”