Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm - Phần 6: Hạnh Phúc Và Twist Tình Yêu
- Trang chủ
- Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm
- Phần 6: Hạnh Phúc Và Twist Tình Yêu
Sau đêm tiệc định mệnh tại khách sạn Grand Saigon, cuộc sống của Lê Minh Châu bước sang một trang hoàn toàn mới. Ánh Dương bị đuổi khỏi nhà họ Lê chỉ trong vòng chưa đầy hai ngày. Ông Lê Văn Hải, với tư cách gia chủ, đã đích thân ra lệnh cho quản gia Trần thu dọn toàn bộ đồ đạc của cô ta – những vali Louis Vuitton, túi Hermes, trang sức kim cương mà cô ta từng khoe khoang – và đưa ra khỏi cổng biệt thự mà không một lời từ biệt. Ánh Dương khóc lóc thảm thiết, tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch, lao về phía Minh Châu như muốn liều mạng: “Lê Minh Châu, con tiện nhân này, tao với mày không đội trời chung!” Nhưng Minh Châu chỉ nhẹ nhàng xoay người, dùng một cú đẩy judo cơ bản (kỹ năng tự vệ cô học lén từ YouTube thời cô nhi viện) quật ngã cô ta xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.
“Chát chát!” Hai cái tát giòn giã vang lên – Minh Châu tát trả lại đúng hai cái mà Ánh Dương từng ban cho cô ở góc khuất buổi tiệc. “Tát này trả lại chị. Còn ly rượu thì… em không thèm đổ nữa, uổng rượu ngon.” Minh Châu mỉm cười, vẻ ngoài vẫn yếu ớt ngoan hiền, nhưng đáy mắt là sự lạnh lùng khiến Ánh Dương kinh hãi lần đầu tiên. Hai má cô ta sưng đỏ như đầu heo, giãy giụa nhưng không thoát nổi. Lúc này Ánh Dương mới run rẩy nhận ra: đóa hoa trắng yếu đuối trong tưởng tượng của mình hóa ra là một đóa hoa hồng đầy gai, vừa âm hiểm vừa đáng sợ.
Quản gia Trần và người làm đứng xa xa nhìn bằng ánh mắt lạnh tanh – không còn ai thương xót. Họ đã chứng kiến toàn bộ drama qua camera an ninh mà Minh Châu “vô tình” gợi ý ông Hải lắp thêm sau vụ Ánh Dương ngã cầu thang. Ánh Dương gào khóc ầm ĩ làm loạn khắp nhà, nhưng ông bà Lê thậm chí không buồn ra mặt. Chỉ có lệnh ngắn gọn từ ông Hải: “Đưa ra ngoài. Từ nay nhà họ Lê không còn người này.”
Không còn nơi nào để đi, Ánh Dương đành chạy đến nhà họ Trần – nơi từng bị cô ta coi thường như “nhà quê sa sút”. Nhưng vì trước đó đã dùng nhà họ Trần làm tấm chắn, giờ cha mẹ Trần Hoàng chán ghét cô ta đến tận xương tủy, sống chết không cho bước chân vào cổng. Nếu không phải Trần Hoàng còn chút tình xưa nghĩa cũ, chắc cô ta đã bị tống ra đường ngay lập tức. Hoàng bao che cho Ánh Dương ở lại một căn hộ nhỏ ngoại ô mà anh ta thuê riêng, nhưng từ đó, bệnh cũ của cô ta lại tái phát – tham vọng leo cao.
Trong một buổi tiệc gia đình giữa nhà họ Trần và nhà họ Phạm (nhờ quan hệ họ hàng xa), Ánh Dương chuốc say Trần Hoàng bằng rượu mạnh, rồi canh đúng thời điểm chặn đường Phạm Dạ Thâm – nhị thiếu gia nhà họ Phạm mà cô ta từng gặp ở buổi tiệc định mệnh. Dạ Thâm cao lớn, lạnh lùng, khuôn mặt đẹp như tạc tượng với sống mũi cao, môi mỏng cấm dục, đôi mắt sâu thẳm và thân hình cân đối – eo thon chân dài, đẹp hơn cả người mẫu quốc tế. Quan trọng nhất, anh siêu giàu, siêu quyền lực, và là hacker thiên tài đứng sau hệ thống an ninh mạng khổng lồ của gia tộc Phạm. Ánh Dương nức nở kể lể bi thương, giả vờ si mê bày tỏ: “Anh Thâm… em từ lâu đã ngưỡng mộ anh. Em biết mình không xứng, nhưng em chỉ muốn ở bên anh thôi…”
Ai dè vừa quay đầu, Ánh Dương đã thấy Trần Hoàng – người lẽ ra say khướt không biết trời đất – đang đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt chứa đầy thất vọng và đau đớn. Hóa ra Hoàng chỉ giả say để thử lòng cô ta. Phạm Dạ Thâm vỗ vai Hoàng, giọng lạnh nhạt: “Đã nói với cậu rồi mà cậu không chịu tin.” Trần Hoàng không mềm lòng nữa. Anh ta lạnh lùng đuổi Ánh Dương ra khỏi nhà không chút do dự: “Cút đi. Tôi không muốn thấy cô nữa.”
Sau này, Trần Hoàng kể lại toàn bộ câu chuyện với Minh Châu trong một buổi cà phê “xin lỗi” mà anh ta tự sắp xếp. “Tôi biết chuyện này thế nào ư? Vì chính tôi khóc lóc với cô ấy như thằng ngốc suốt mấy ngày.” Hoàng cười khổ. Minh Châu nhún vai: “Không sao. Dù sao anh cũng chẳng chiếm được lợi gì từ em.” Hoàng tự dưng thấy như bị khinh thường, mặt đỏ lên: “Cô… cô nói vậy là sao?!” Minh Châu kéo ra một đống túi hàng hiệu – chính những món Ánh Dương từng bắt Hoàng mua trong buổi mua sắm drama – đặt trước mặt anh ta: “Tiền anh mua mấy thứ này là lỗi của em. Giờ em trả hết. Anh đem bán đồ cũ chắc cũng được chút đỉnh, dù mấy thứ xấu xí này chắc chẳng ai thèm mua.” Khóe mắt Hoàng giật mạnh, rồi anh ta hét lên đuổi theo Minh Châu suốt nửa con phố: “Lê Minh Châu!! Cô đứng lại đó!” Minh Châu quay đầu cười: “Thấy chưa? Đây mới đúng bản chất. Ủ rũ làm gì? Husky phải tung tăng mới đúng tinh thần chứ.”
Còn Ánh Dương, sau khi bị Trần Hoàng đoạn tuyệt, cuối cùng cũng tìm về gia đình ruột – những người mà nhà họ Lê từng lần theo hồ sơ bệnh viện để xác minh ADN. Cha mẹ ruột của cô ta từng là gia đình khá giả ở một tỉnh miền Trung, đủ khả năng sinh con ở bệnh viện cao cấp nơi Minh Châu bị trao nhầm. Nhưng sau này sa cơ lỡ vận: cha nghiện cờ bạc, mẹ bệnh tật, lại sinh thêm một thằng em trai nghiện game và lô đề. Căn nhà cấp bốn ẩm mốc ở ngoại ô Đà Nẵng trở thành “địa ngục” với Ánh Dương – một tiểu thư ngậm thìa vàng quen ăn sơn hào hải vị, giờ phải ăn cơm độn sắn, mặc đồ chợ.
Ban đầu, Ánh Dương vay tiền cha mẹ ruột để “trả nợ” (thực chất là mua sắm cá nhân), hứa hẹn sẽ đưa cả nhà lên thành phố sống sung sướng. Nhưng khi phát hiện cô ta chỉ là “cây ATM”, cha và em trai quay ra đánh đập, chửi mắng. Ánh Dương bỏ trốn, nhưng bị tìm được, ăn một trận đòn nhừ tử. Không chịu nổi, cô ta lại quay về cầu cứu Trần Hoàng lần cuối. Hoàng lúc này đã hoàn toàn tỉnh ngộ, không muốn dính líu đến “hố đen” ấy nữa, nhưng vẫn đưa cho cô ta một khoản tiền lớn coi như đoạn tuyệt nghĩa tình. Ai ngờ Ánh Dương lập tức đem tiền đi bao trai đẹp ở bar, bị lừa sạch chỉ trong một tuần.
Không tiền, về nhà ruột lại bị đánh đập chửi mắng, ngày nào cũng cãi vã như chợ vỡ. Ánh Dương rơi vào trầm cảm, tóc rụng từng mảng, mặt nổi đầy mụn, thân hình gầy guộc vì ăn uống thất thường. Cô ta từng là đóa hoa kiêu sa giữa giới thượng lưu, giờ chỉ là cái bóng vật vờ giữa những con nợ và tiếng la hét. Có lần cô ta nhắn tin cầu cứu Minh Châu: “Chị… em sai rồi. Cho em về đi…” Minh Châu chỉ trả lời ngắn gọn: “Nhà họ Lê không có chỗ cho người lạ.” Và block luôn.
Trong khi Ánh Dương chìm sâu vào địa ngục, cuộc sống của Minh Châu lại bước sang chương đẹp nhất. Cô chính thức trở thành đại tiểu thư nhà họ Lê, danh chính ngôn thuận thừa kế một phần Lê Group. Ông Hải dạy cô về kinh doanh công nghệ, bà Lan đưa cô tham gia quỹ từ thiện. Nhưng điều thay đổi lớn nhất là mối quan hệ với Phạm Dạ Thâm – người đàn ông lạnh lùng đã cứu cô ở buổi tiệc.
Họ bắt đầu hợp tác trong một dự án lớn: dùng AI nhận diện khuôn mặt để chống buôn người và tìm trẻ lạc – ý tưởng từ chính quá khứ của Minh Châu. Dạ Thâm, với tài năng hacker vượt xa tưởng tượng, đã tự phát triển một hệ thống AI đột phá, kết hợp dữ liệu từ camera công cộng, mạng xã hội và cơ sở dữ liệu quốc tế. Minh Châu đóng góp ý tưởng thực tế từ những năm tháng cô nhi viện và kỹ năng hack freelance ngày xưa. Những cuộc họp kéo dài thành những buổi trò chuyện thâu đêm, từ code phức tạp đến câu chuyện đời thường.
Ngày nào cũng đối diện một trai đẹp cấp vũ trụ, Minh Châu chỉ muốn ngửa mặt hét lên: “Anh không phải là anh trai mà là dòng sông xuân bên bờ sen! Anh không phải có tấm lưng mà là đóa hồng nở rộ giữa trời đông Bulgari! Anh không phải có vòng eo mà là thanh đao cong nhẹ của sát thủ đoạt hồn trong đêm!” Cô hay ngồi ngẩn ngơ nhìn Dạ Thâm code, nước miếng suýt chảy. Một lần bị bắt quả tang, anh không ngẩng đầu khỏi bàn phím: “Thu nước miếng lại đi.” Minh Châu nghiêm mặt: “Không phải nước miếng, là nước mũi. Thời tiết lạnh quá mà.” Tai cô đỏ ửng.
Dạ Thâm trêu lại: “Con bé biết ngượng cơ đấy. Hôm ở buổi tiệc em dũng cảm lắm mà.” Minh Châu chớp mắt khó hiểu. Anh cười nhẹ: “Chiêu khích tướng, giả vờ đáng thương, lợi dụng cả em trai tôi để ép nhà họ Phạm ra tay thay em. Vậy còn chưa tính là dũng cảm?” Minh Châu kinh ngạc: “Hóa ra anh biết hết từ đầu?!” Dạ Thâm gật đầu: “Nhưng cô ta đánh em là thật, lăng nhục em là thật, dám giơ tay định đánh Tiểu Vũ cũng là thật. Tôi chỉ đứng nhìn em diễn cho vui thôi.”
Minh Châu không giấu nữa, nhún vai: “Phải đấy. Có người cướp mất 20 năm cuộc đời em, còn dám bày trò chèn ép, hạ nhục – em phải ngoan ngoãn tha thứ để giữ hình tượng thiên kim mẫu mực à? Xin lỗi, em chưa từng là người tốt.” Dạ Thâm gật đầu, ánh mắt dịu dàng hiếm có: “Và cũng may, anh cũng chẳng phải loại thánh thiện gì.” Minh Châu nhìn anh, tim mềm như bún: “Chết thật, hình như em thích anh rồi.”
Gần đây, Trần Hoàng không hiểu phát điên cái gì mà cứ ngày chạy đến nhà họ Lê. Có hôm chỉ để đấu khẩu với Minh Châu vài câu, hôm khác lại đỏ mặt tía tai, lén lút mang quà tặng. Minh Châu hỏi mãi, cuối cùng anh ta khai thật: “Hồi đó hai nhà có hôn ước. Trước tôi một lòng muốn cưới Ánh Dương. Giờ cô ta bị đuổi, cha mẹ tôi lại ép tôi thực hiện cam kết… đối tượng mới là cô.” Minh Châu bật cười: “Không thể tin nổi cảm xúc anh tưởng là tình yêu hóa ra chỉ là bị người lớn đẩy qua đẩy lại như con lật đật.”
Nhưng trước khi Hoàng kịp “thăm dò lòng cô”, Phạm Dạ Thâm đã xuất hiện sau lưng Minh Châu, giọng lạnh nhạt: “Đừng tự hỏi nữa. Cô ấy là thím hai của cậu.” Trần Hoàng trợn mắt: “Cái gì cơ?!” Dạ Thâm nhìn Minh Châu, thản nhiên hỏi: “Vậy em có thích anh không?” Ngữ khí lạnh lùng như thường, nhưng tay anh siết chặt đến mức móng tay hằn vào da lòng bàn tay. Minh Châu cố nhịn cười trêu: “Chắc là không đâu nhỉ?” Dạ Thâm lườm: “Thu nước miếng lại rồi suy nghĩ cho kỹ.” Minh Châu bật cười, quay sang Hoàng gọi một tiếng: “Thím hai, nghe nào.” Câu nói vừa dứt, cả hai người đàn ông đều ngây ra. Dạ Thâm đỏ mặt – đỏ thật sự, từ cổ lên tận mang tai, như bị nướng trên lửa. Đây mà là nhị thiếu sát phạt quyết đoán, Diêm Vương mặt lạnh nổi tiếng sao? Minh Châu nghĩ thầm: “Chết mất, lại thấy thích anh thêm một chút rồi.”
Ba năm sau ngày trở về nhà họ Lê, Minh Châu kết hôn với Phạm Dạ Thâm trong một lễ cưới cổ tích tại resort riêng của nhà họ Phạm trên đảo Phú Quốc. Biển xanh cát trắng, hoa tươi ngập lối, dàn nhạc giao hưởng sống chơi bản “Canon in D”. Phạm Thiên Vũ – giờ đã mười tuổi, cao lớn thông minh – và Trần Hoàng cùng làm phù rể kiêm rể phụ tung hoa cưới. Hoàng miệng cằn nhằn không chịu, nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn nắm tay “cháu trai” tung hoa khắp lễ đường. Đến lúc trao nhẫn, anh ta khóc đến mất hết hình tượng: “Cô… cô hạnh phúc là được…”
Lần đầu tiên trong đời, Minh Châu không cần toan tính, không cần gồng mình đấu trí, không cần giả vờ mạnh mẽ. Bởi vì giờ đây đã có người tình nguyện đứng sau lưng chở che tất cả. Bên cạnh Phạm Dạ Thâm, cô có thể trở thành phiên bản bạch liên hoa xấu tính, điên rồ và bướng bỉnh nhất mà vẫn được yêu thương vô điều kiện. Thì ra được yêu thương thật lòng là cảm giác tuyệt vời đến thế.
Hành trình phía trước còn rất dài, với những dự án lớn lao chống buôn người, những đứa trẻ được cứu về, và những ngày tháng bình yên bên người mình yêu. Minh Châu nhìn ra biển, mỉm cười: “Cảm ơn vì đã chờ em, anh.” Dạ Thâm nắm tay cô: “Anh mới là người may mắn.”
Hết.