Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm - Phần 3: Đối Đầu Với Tình Địch Và Mua Sắm Drama
- Trang chủ
- Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm
- Phần 3: Đối Đầu Với Tình Địch Và Mua Sắm Drama
Buổi sáng thứ ba sau khi Lê Minh Châu chính thức trở về nhà họ Lê, không khí trong biệt thự vẫn còn vương vấn sự căng thẳng từ những ngày trước. Ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua những ô cửa kính lớn của hành lang tầng hai, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ óc chó bóng loáng. Minh Châu thức dậy sớm như thường lệ, thói quen được rèn luyện từ những năm tháng ở cô nhi viện – nơi mà ai dậy muộn là phải nhịn đói hoặc bị phạt làm việc nhà nặng nhọc hơn. Cô mặc một bộ đồ ngủ đơn giản mà bà Lan đã chuẩn bị sẵn: áo phông cotton màu trắng in họa tiết hoa nhỏ và quần short lụa mềm mại, kiểu đồ quê mùa một chút, mang đậm hơi thở của những cô gái vùng quê Đông Nam Bộ mà cô từng thấy trên mạng. Tóc cô rối bù như tổ quạ, không chải chuốt, khuôn mặt không trang điểm, chỉ có đôi mắt long lanh và làn da trắng hồng tự nhiên. Cô cầm một chai sữa tươi Vinamilk lạnh từ tủ lạnh tầng dưới, đi bộ lững thững trong hành lang dài hun hút, giả vờ như đang mơ màng sau giấc ngủ.
Cô đã tính toán kỹ: hôm nay là ngày Trần Hoàng – bạn trai của Ánh Dương – sẽ đến thăm. Qua những thông tin cô thu thập từ mạng xã hội và lời thì thầm của người làm, cô biết rõ về anh ta: Trần Hoàng, thiếu gia nhà họ Trần, một gia tộc từng giàu có ở Sài Gòn với bất động sản và khách sạn, nhưng mấy năm nay sa sút thảm hại vì cha anh ta nghiện cờ bạc và đầu tư thất bại. Nhà họ Trần giờ chỉ còn bám víu vào mối quan hệ thân thiết với nhà họ Lê, đặc biệt là hôn ước cũ giữa hai nhà từ thời ông bà. Hoàng si tình Ánh Dương mù quáng, coi cô ta như nữ thần, dù Ánh Dương chỉ lợi dụng anh ta để tiếp cận những mối quan hệ cao cấp hơn. Minh Châu cười thầm: “Hôm nay sẽ là ngày vui đây. Một con husky si tình sắp sủa vang biệt thự rồi.”
Bất ngờ, khi cô vừa rẽ qua góc hành lang gần cầu thang chính, một bóng người cao lớn đột ngột lao ra từ phòng khách phụ, đè sát cô vào tường. Trần Hoàng, với chiều cao gần mét tám, thân hình lực lưỡng từ phòng gym, khuôn mặt điển trai nhưng lúc này đỏ phừng phừng vì giận dữ, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Anh ta mặc áo sơ mi trắng phanh ngực, quần jeans rách nghệ thuật, trông như một thiếu gia hư hỏng điển hình trong phim truyền hình. “Nghe nói cô là con ruột mà nhà họ Lê mới tìm lại được. Đừng có mơ mộng hão huyền! Tôi tuyệt đối sẽ không cưới cô đâu!” Giọng anh ta gầm gừ, ngữ điệu kiêu ngạo đến mức ngứa tai, như thể chỉ thiếu nước giương cờ tuyên chiến. “Tôi yêu Ánh Dương, dù cô ấy là con nuôi cũng không sao. Người tôi muốn cưới chỉ có mình cô ấy thôi!”
Minh Châu ngơ ngác nhìn anh ta, đôi mắt mở to như một cô gái quê mùa lần đầu gặp “quái vật thành phố”. “Ủa… anh là ai vậy ạ?” Cô hỏi, giọng ngái ngủ, tay vẫn cầm chai sữa lắc lư. Bộ đồ ngủ “quê mùa” của cô – áo phông rộng thùng thình và quần short in hoa văn dân dã – khiến cô trông càng thêm lạc lõng, như một cô gái nhà quê lạc vào biệt thự sang trọng. Trần Hoàng liếc nhìn từ đầu đến chân cô, ánh mắt tràn đầy khinh thường và ghê tởm. “Đừng ảo tưởng nữa! Tôi thà chết cũng không bao giờ cưới loại con gái kém gu như cô!” Anh ta gằn giọng, tay chống tường sát bên đầu cô, tạo thế “kabedon” điển hình trong phim ngôn tình – nam chính ép nữ chính vào tường.
Minh Châu chớp mắt, cố tình làm bộ nhớ ra: “À… hóa ra là anh Hoàng. Mẹ từng nhắc, nhà mình có hôn ước cũ với nhà họ Trần nhỉ?” Cô nghĩ thầm về những gì đã tìm hiểu: nhà họ Trần sa sút, chỉ còn dựa vào Lê Group để duy trì vị thế trong giới thượng lưu. Hoàng bị cha mẹ ép thực hiện hôn ước, nhưng anh ta một mực muốn cưới Ánh Dương – giờ là “con nuôi” – để giữ thể diện. Thấy cô không phản ứng mạnh, Hoàng lại gào to: “Cô nghe rõ chưa? Lê Minh Châu, tôi chỉ yêu Ánh Dương! Dù cô là con ruột thì cũng vô ích, tôi tuyệt đối sẽ không yêu cô!”
Minh Châu đưa tay móc tai, giọng nhàn nhạt như đang nói chuyện thời tiết: “Ồn ào quá anh ơi. Sáng sớm mà đã gâu gâu như chó thế.” Trần Hoàng sững người, mặt đỏ phừng phừng như sắp nổ tung: “Cô… cô nói gì cơ? Cô dám chửi tôi là chó?!” Minh Châu hấp một ngụm sữa, lười biếng đáp: “Anh còn nói thêm câu nào nữa là tôi hét lên tố anh quấy rối tình dục đấy. Sáng sớm đè con gái nhà người ta vào tường, anh nghĩ mình là nam chính phim Hàn à?” Bầu không khí căng như dây đàn, Hoàng nắm chặt tay, mạch máu nổi rõ trên trán.
Đúng lúc ấy, một giọng nói trong trẻo vang lên từ đầu cầu thang: “Anh Hoàng, hai người đang làm gì thế?” Lê Ánh Dương xuất hiện, ngồi trên xe lăn điện, khuôn mặt thanh tú lộ vẻ kinh ngạc và đau lòng. Từ góc nhìn của cô ta, cảnh tượng đúng chuẩn “kabedon” ngôn tình: Hoàng ép Minh Châu sát tường, tay chống hai bên. Hoàng giật bắn mình, quay đầu lắp bắp: “Dương Dương, không phải như em nghĩ đâu! Anh chỉ… chỉ đến cảnh cáo cô ta thôi!” Ánh Dương nước mắt lưng tròng: “Anh… anh với chị ấy…”
Minh Châu chen ngang ngay lập tức, giọng ngọt ngào nhưng đầy “dao”: “Chị ơi, anh ấy đến tìm em đấy. Anh ấy nói muốn cưới em, nói anh chỉ yêu con gái ruột nhà họ Lê. Người anh muốn cưới chỉ có em thôi.” Cô tiếp tục “vung dao”: “Anh ấy còn nói chị là người không có gu, đừng mơ tưởng được anh ấy cưới nữa.” Ánh Dương “oa” một tiếng khóc nức nở, đẩy xe lăn bỏ chạy về phòng, tiếng khóc lan khắp biệt thự. Trần Hoàng gào lên như phát cuồng: “Cô điên à? Bao giờ anh nói mấy câu đó hả?!” Minh Châu nhếch môi: “Biết tôi điên mà còn tới kiếm chuyện. Tôi thấy anh không chỉ là chó mà còn là chó husky – sủa to nhưng ngu ngốc.”
Hoàng tức đến nghẹn họng, mặt đỏ bừng, cao gần mét tám mà run rẩy như sắp khóc. Anh ta cắm đầu đuổi theo Ánh Dương, khom lưng năn nỉ suốt ba tiếng đồng hồ trong phòng cô ta: “Dương Dương, anh thề những câu đó không phải anh nói! Là con nhỏ kia vu oan!” Ánh Dương miễn cưỡng “ngồi giận”, nhưng trong lòng chắc đang cười thầm vì drama này sẽ khiến Minh Châu bị ghét. Minh Châu đứng ngoài cửa nghe lén một lúc, lắc đầu: “Tình yêu mù quáng đúng là buồn cười. Chỉ tiếc, anh chàng này chưa chắc đã được đáp lại.”
Buổi tối, khi ông bà Lê về nhà, cả nhà ngồi vào bàn ăn tối hoành tráng: cá hồi Na Uy nướng bơ tỏi, salad tôm càng xanh, và rượu vang đỏ Bordeaux. Ánh Dương vẫn đỏ hoe mắt, tỏ vẻ uất ức chịu oan lớn lắm. Bà Lan nhìn cô ta, lòng mềm nhũn: “Dương Dương, có chuyện gì vậy? Lại bị thằng nhóc nhà họ Trần bắt nạt à?” Ánh Dương chưa kịp nói, Trần Hoàng – vẫn còn ở lại nhà – đã tức tối lườm Minh Châu rồi hăng hái kể lại từng câu từng chữ mà Minh Châu “vu oan” cho anh ta. Ông Hải nghe xong, chau mày: “Minh Châu, con như vậy là quá đáng rồi. Rõ ràng biết Dương Dương vẫn chưa khỏe mà còn cố ý làm tổn thương con bé.”
Minh Châu cắn môi, gương mặt như sắp khóc, giọng nhẹ nhàng: “Ba mẹ, là lỗi của con. Con không nên như vậy, chỉ là con… không kìm được.” Cô lấy điện thoại ra, bấm phát đoạn ghi âm mà cô đã bí mật thu từ sáng – một thói quen “tình cờ” từ việc học ngoại ngữ. Mọi lời lẽ cay nghiệt của Trần Hoàng vang lên rành rọt: từ “đừng mơ cưới cô” đến “loại con gái kém gu”. Mặt ông bà Lê tối sầm lại. Trần Hoàng giận đến mức dưới bàn giơ chân định đá cô, nhưng chưa kịp thì đã bị đôi giày cao gót ẩn dưới váy của Minh Châu đạp ngược lại một cú đau điếng, suýt chu lên.
Minh Châu điềm tĩnh giải thích: “Ba mẹ cũng biết mà, sáng nào con cũng tự học tiếng Anh bằng cách ghi âm lại để luyện nghe. Không hiểu sao lại tình cờ ghi được mấy lời của anh Hoàng. Con cũng không biết mình đắc tội chỗ nào mà lần đầu gặp đã bị đối xử như vậy. Nói cứ như con cố tình cướp hôn phu của chị gái, khiến tình cảm chị em sứt mẻ.” Cô cúi đầu, vẻ yếu đuối mong manh, thực ra đang giẫm nát uy tín của Hoàng. Anh ta muốn mắng không dám, muốn đánh không thể, mặt méo xệch. Bà Lan giận dữ đập bàn: “Trần Hoàng, cháu coi con gái bác là gì hả? Dù cháu yêu Dương Dương thì cũng không được quyền sỉ nhục Minh Châu như thế!” Ông Hải nghiêm khắc: “Nhà họ Trần với nhà họ Lê có quan hệ lâu năm, nhưng không có nghĩa cháu được phép vô lễ.”
Ánh Dương bối rối, cố chen: “Ba mẹ, chắc anh Hoàng chỉ hiểu lầm thôi…” Nhưng ông Hải quay sang cô ta: “Dương Dương à, con đang bị thương, cứ nghỉ ngơi đi. Tiệc rượu nhà họ Phạm hai hôm nữa, con đừng đi nữa.” Ánh Dương hoảng hốt: “Ba không được! Con không sao, con nhất định phải đi!” Trần Hoàng phụ họa: “Con cũng ở nhà với em.” Nhưng Ánh Dương liếc anh ta một cái rõ dài, sốt ruột năn nỉ ông Hải. Minh Châu suýt bật cười: tiệc nhà họ Phạm – một gia tộc quyền lực ở Sài Gòn với mối liên hệ chính trị và kinh doanh nhập khẩu – là cơ hội để Ánh Dương tiếp cận những “cá lớn” hơn. Cô ta đâu để mắt đến Hoàng, chỉ dùng anh ta làm bàn đạp.
Minh Châu nghiêng đầu làm nũng: “Ba ơi, con chưa từng đi tiệc lớn thế này, sợ lắm. Lỡ xấu hổ thì sao? Ba cho chị Dương Dương đi cùng con nha.” Ông Hải gật đầu ngay. Ánh Dương sầm mặt, không ngờ Minh Châu lại “giúp” mình. Nhưng drama mua sắm chuẩn bị tiệc mới là màn hay.
Hai ngày sau, theo yêu cầu của ông bà Lê để Minh Châu quen giới thượng lưu, Ánh Dương phải dẫn cô đi mua sắm ở Diamond Plaza – trung tâm thương mại cao cấp nhất Sài Gòn. Trước mặt ông bà Lê, Ánh Dương ngọt ngào: “Em sẽ giúp chị chọn đồ đẹp nhất, biến chị thành thiên kim lộng lẫy!” Nhưng vừa ra khỏi cửa, cô ta trở mặt ngay trên xe Rolls-Royce. “Ê! Cái vòng tay này tôi thích.” Ánh Dương chỉ vào chiếc vòng Bulgari trưng bày, giá 238 triệu đồng, ánh mắt khinh khỉnh liếc Minh Châu. Trên người cô ta là hàng hiệu đặt sẵn từ trước, còn Minh Châu chỉ mặc đồ thể thao cũ và sneaker mòn. Nhân viên bán hàng tưởng Minh Châu là “người theo hầu”, chạy đi nịnh Ánh Dương tận tình.
Minh Châu cười hiền: “Chị thích gì cứ chọn đi.” Ánh Dương mừng rỡ chọn thêm hoa tai và dây chuyền kim cương, tổng gần trăm triệu. Nhân viên nịnh: “Mẫu giới hạn, hợp với buổi tiệc sang trọng lắm ạ!” Ánh Dương nháy mắt ra hiệu thanh toán. Minh Châu giả ngu: “Chị sao thế? Bụi bay vào mắt à? Hay di chứng thẩm mỹ?” Ánh Dương tức điên: “Cô đi thanh toán đi!” Minh Châu nhướng mày: “Ơ, tôi là ai nhỉ? À, con gái cùng cha khác mẹ với chị. Nhưng chị nghĩ tôi giống kiểu bị bóc lột à?” Cô ngồi phịch xuống ghế, bật game PUBG chơi.
Ánh Dương tức run, nhưng không dám làm ầm vì nhân viên đang thì thầm: “Không có tiền mà bày đặt chơi hàng hiệu.” Cô ta túm áo Minh Châu kéo mạnh. Minh Châu dịu giọng diễn trà xanh: “Chị à, chị nghĩ em cướp tình thương ba mẹ sao? Em hiểu mà, người từng được yêu sẽ sợ mất. Chị chọn nhiều đồ chắc tiêu quá tiền, muốn mượn em cũng được. Nhưng nếu em tiêu hết, ba mẹ nghĩ chị ích kỷ thì sao?” Ánh Dương giật dây chuyền ném vào khay: “Không mua nữa!” Nhưng khi cô ta sắp đi, Minh Châu lên tiếng: “Khoan đã, thanh toán đây.” Ánh Dương quay lại hy vọng, nhưng Minh Châu cười ngọt: “Lần đầu dự tiệc, em chưa có kinh nghiệm. Cảm ơn chị chọn giúp em mấy món này nha.” Cô quẹt thẻ, cho hết vào túi mình.
Sắc mặt Ánh Dương như nuốt phải mắm tôm hâm nóng. Minh Châu hưởng dịch vụ VIP, xách túi lấp lánh ra ngoài. Ánh Dương tức học máu: “Đồ nhà quê đeo mấy thứ đó chỉ tổ phí!” Minh Châu đeo kính râm: “Biết đâu em lấp lánh đến mù mắt người ta thì sao?” Ánh Dương gọi ngay cho Trần Hoàng. Chỉ 20 phút sau, anh ta lái Porsche 911 đỏ chót đến, khí thế hùng hổ.
Trần Hoàng sủa vang: “Lê Minh Châu, cô đừng tưởng Ánh Dương không có người chống lưng!” Minh Châu thở dài: “Anh tránh ra được không? Em đang bận mua sắm.” Cô ung dung vào Tiffany, chỉ nhẫn: “Anh ơi, mua.” Hoàng xông ra thanh toán. Rồi vòng tay, đồng hồ – cứ thế lặp lại. Ánh Dương mặt rạng rỡ xách túi, Hoàng cười xuân. Họ cố tình cướp món Minh Châu nhìn, nhưng khi cô chỉ váy hoa nhí đỏ xanh Đông Bắc quê mùa, họ chết lặng. “Sao chị không mua nữa?” Minh Châu hồ hởi: “Chị nhường thì em xin nhé!” Hoàng run tay ví, đề nghị dừng. Ánh Dương đồng ý, thu hoạch lớn.
Nhưng Minh Châu quay lại từng shop, quét mã hoàn tiền 3%: “Chị ơi, quét mã giúp em.” Nhân viên mừng rỡ: “Chị đúng quý nhân, tồn kho cháy hàng!” Ánh Dương và Hoàng hét lên tức giận, nhưng Minh Châu đã đeo tai nghe. Drama mua sắm kết thúc với Minh Châu thắng lớn, Ánh Dương mất mặt, và Trần Hoàng “chảy máu” ví.