Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm - Phần 2: Xây Dựng Mối Quan Hệ Và Mưu Kế Nhỏ
- Trang chủ
- Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm
- Phần 2: Xây Dựng Mối Quan Hệ Và Mưu Kế Nhỏ
Sáng hôm sau ngày trở về, Lê Minh Châu thức dậy trong căn phòng lớn nhất tầng hai của biệt thự nhà họ Lê, nơi mà trước đây vốn là lãnh địa riêng của Lê Ánh Dương. Ánh nắng sớm mai len qua rèm cửa lụa mỏng, chiếu lên tấm thảm lông cừu trắng muốt nhập khẩu từ New Zealand, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như kim cương rơi vãi. Căn phòng rộng mênh mông, với giường kingsize bọc nệm memory foam cao cấp, tủ quần áo gỗ óc chó khảm ngọc trai, và một bàn trang điểm với gương soi toàn thân viền vàng – tất cả đều toát lên vẻ xa hoa mà Minh Châu chưa từng mơ tới trong những năm tháng ở cô nhi viện. Cô duỗi người, cảm nhận sự êm ái của lớp chăn lông ngỗng, và mỉm cười thầm. “Đây mới là bắt đầu,” cô nghĩ. “Hôm nay, mình sẽ diễn vai con gái ngoan hiền, khiến ba mẹ áy náy đến mức không thể rời mắt khỏi mình.” Cô đã lập kế hoạch chi tiết từ đêm qua: xây dựng mối quan hệ với ông bà Lê bằng những cử chỉ nhỏ, tinh tế, đồng thời khơi gợi sự áy náy về những năm tháng cô bị bỏ lỡ, để họ dần dần nghi ngờ và xa lánh Ánh Dương – kẻ giả mạo đã chiếm chỗ của cô suốt hai thập kỷ.
Minh Châu chọn một bộ đồ đơn giản từ tủ quần áo mà bà Lan đã chuẩn bị sẵn: chiếc áo sơ mi trắng cotton mềm mại và quần jeans slim fit, không quá cầu kỳ để tránh bị cho là cố tình khoe mẽ, nhưng đủ thanh lịch để thể hiện sự khiêm tốn. Cô chải mái tóc dài đen nhánh, để xõa tự nhiên, và chỉ thoa một lớp son dưỡng nhẹ để khuôn mặt trông tươi tắn, ngây thơ. Nhìn mình trong gương, cô luyện tập nụ cười: đôi mắt long lanh, môi mỉm nhẹ, vẻ mặt như một bông hoa sen trắng vừa hé nở sau cơn mưa – biểu tượng của sự trong sáng, nhưng ẩn sâu bên trong là lớp bùn đen tối của những mưu tính. “Hoàn hảo,” cô thì thầm. “Bạch liên hoa phải như vậy: ngoài trắng trong đen, khiến người ta thương mà không nghi ngờ.”
Cô bước xuống lầu, tiếng giày sneaker cũ kỹ vang nhẹ trên cầu thang gỗ bóng loáng. Biệt thự nhà họ Lê vào buổi sáng tràn ngập mùi hương cà phê Arabica mới pha từ máy Nespresso cao cấp, hòa quyện với hương bánh mì nướng và trứng ốp la từ bếp. Phòng bếp rộng lớn, với đảo bếp đá granite đen bóng, tủ lạnh Sub-Zero chứa đầy nguyên liệu nhập khẩu, và đầu bếp riêng – một người đàn ông trung niên tên Bảy – đang tất bật chuẩn bị bữa sáng. Quản gia Trần đứng giám sát, khuôn mặt nghiêm nghị như mọi khi. Khi thấy Minh Châu, ông ta chỉ gật đầu nhẹ: “Nhị tiểu thư dậy rồi ạ. Bữa sáng sắp sẵn.” Lại là “nhị tiểu thư” – từ ngữ ngầm khẳng định vị trí thứ yếu của cô. Minh Châu mỉm cười ngọt ngào: “Cảm ơn chú Trần. Cháu… cháu có thể giúp gì không ạ?” Ông ta ngạc nhiên, vì Ánh Dương chưa bao giờ đụng tay vào việc nhà, nhưng rồi lắc đầu: “Không cần đâu, thưa tiểu thư. Đại tiểu thư thích ăn trứng lòng đào, nên chúng tôi ưu tiên chuẩn bị cho cô ấy trước.”
Minh Châu không nổi giận, chỉ gật đầu và ngồi vào bàn ăn nhỏ trong bếp, quan sát mọi thứ. Cô biết rõ: quản gia Trần và người làm đã quen với Ánh Dương, coi cô ta như tiểu thư thật sự, và giờ đang thiên vị rõ rệt. Một cô giúp việc trẻ tên Lan – khoảng mười tám tuổi, với khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt lanh lợi – mang đến cho cô một ly nước cam ép tươi: “Chị Minh Châu uống đi ạ. Em nghe nói chị mới về, chắc chưa quen.” Minh Châu cảm ơn, và bắt đầu trò chuyện nhẹ nhàng: “Em làm ở đây lâu chưa? Có mệt không?” Lan cười: “Em mới làm một năm, nhưng đại tiểu thư… à, chị Ánh Dương hay khó tính lắm. Chị ấy thích mọi thứ phải hoàn hảo.” Minh Châu gật đầu, ghi nhớ chi tiết này để dùng sau. Cô đang xây dựng đồng minh từ những người nhỏ nhất – một mưu kế nhỏ nhưng hiệu quả.
Ông Lê Văn Hải xuất hiện đầu tiên, từ phòng làm việc ở tầng một, nơi ông thường kiểm tra email và theo dõi thị trường chứng khoán qua màn hình LED lớn. Ông mặc vest xám cắt may tinh tế, mái tóc bạc điểm thêm vẻ uy nghiêm của một doanh nhân thành đạt – người sáng lập Lê Group, công ty công nghệ hàng đầu Việt Nam với doanh thu hàng tỷ đô la từ phần mềm an ninh mạng và ứng dụng di động. “Con gái, dậy sớm thế? Ba đang nghĩ hôm nay dẫn con đi công ty.” Ông cười, ngồi xuống bên cô. Minh Châu mỉm cười rụt rè: “Dạ, con quen dậy sớm từ nhỏ ạ. Ở cô nhi viện, con phải tự làm mọi thứ. Con… con muốn học hỏi từ ba.” Ông Hải áy náy, vỗ vai cô: “Con khổ quá. Ba hứa sẽ bù đắp. Kể ba nghe về cuộc sống trước đây đi.” Minh Châu kể, nhưng chọn lọc: về những ngày đói bụng, về việc học hack cơ bản để kiếm tiền freelance, nhưng kể với giọng yếu ớt, mắt đỏ hoe để khơi gợi lòng thương. “Con không trách ba mẹ đâu ạ. Con chỉ tiếc không được ở bên từ nhỏ.” Ông Hải nắm tay cô: “Từ nay con là đại tiểu thư nhà họ Lê. Ba sẽ dạy con mọi thứ về kinh doanh.”
Bà Nguyễn Thị Lan xuống sau, từ phòng ngủ chính ở tầng ba, nơi bà có một spa mini riêng với máy massage và bồn tắm jacuzzi. Bà mặc váy lụa màu ngọc lam, mái tóc búi cao thanh lịch, mùi nước hoa Chanel No.5 thoang thoảng. “Con yêu, mẹ ngủ dậy muộn quá. Con ăn gì chưa?” Bà ôm Minh Châu, giọng đầy yêu thương. Minh Châu ôm lại: “Con chờ mẹ ạ. Mẹ kể con nghe về quỹ từ thiện của mẹ đi.” Bà Lan mắt sáng: “Mẹ lập quỹ để tìm trẻ lạc, vì mẹ mất con. Giờ con về, mẹ sẽ để con tham gia.” Minh Châu gật đầu: “Con sẽ giúp mẹ, để không ai phải khổ như con.” Câu nói khiến bà Lan áy náy, ôm cô chặt hơn. Minh Châu đang diễn vai con gái ngoan hiền hoàn hảo: lắng nghe, chia sẻ, và khơi gợi cảm xúc để ông bà Lê yêu thương cô hơn mỗi ngày.
Lê Ánh Dương được đưa về từ bệnh viện vào buổi trưa, sau khi kiểm tra lại vết thương. Cô ta ngồi trên xe lăn điện cao cấp, chân phải bó bột trắng toát, khuôn mặt thanh tú tái mét nhưng vẫn cố giữ vẻ yếu ớt mong manh. Quản gia Trần và người làm xúm xít quanh cô ta, mang hoa tươi và quà thăm bệnh – những bó hồng nhập khẩu từ Hà Lan, hộp chocolate Godiva, và túi xách Hermes mini từ bạn bè. Ánh Dương nhìn Minh Châu với ánh mắt ghen tị pha lẫn thù địch, nhưng miệng vẫn ngọt ngào: “Chị về rồi ạ. Em vui lắm, dù… đau quá.” Bà Lan lao đến ôm cô ta: “Con gái mẹ, khổ thân con. Bác sĩ nói sao?” Ánh Dương kể lể: “Em gãy xương ống chân, phải nghỉ một tháng. Chắc tại em hồi hộp vì chị về, nên trượt chân.” Câu nói ngầm đổ lỗi cho Minh Châu, khiến ông Hải nhíu mày thoáng qua.
Minh Châu ngồi im, nhưng khi Ánh Dương “vô tình” gọi cô là “em gái”, cô đáp lại với giọng chân thành: “Em gọi chị là chị mới đúng chứ. Chị là con ruột mà.” Ánh Dương cắn môi: “Em quen miệng thôi. Chị đừng giận.” Nhưng Minh Châu tiếp tục: “Chị hiểu mà em. Em ở đây lâu rồi, chị về đột ngột, em sợ mất tình cảm ba mẹ là điều dễ hiểu. Nhưng chị sẽ nhường em hết.” Câu nói khiến bà Lan áy náy, quay sang Minh Châu: “Con mới là con ruột mẹ. Đừng nghĩ vậy.” Ánh Dương cố tình khiêu khích thêm: “Chị chưa quen nhà lớn, em có thể dạy chị cách cư xử ở giới thượng lưu.” Minh Châu mỉm cười: “Cảm ơn em. Nhưng chị quen rồi, ở cô nhi viện chị học đủ thứ để sinh tồn – kể cả cách đối phó với kẻ bắt nạt.” Lời nói mang ý bóng gió, khiến Ánh Dương tái mặt.
Quản gia Trần và người làm tiếp tục thiên vị Ánh Dương: phục vụ cô ta trước, mang trà nóng và bánh ngọt, trong khi Minh Châu phải tự rót nước. Lan thì thầm với cô: “Chị Ánh Dương hay mắng nếu không vừa ý. Chị Minh Châu hiền hơn.” Minh Châu gật đầu, bắt đầu thu phục lòng người. Cô giúp Lan dọn bàn, khiến bà Lan thấy: “Con gái mẹ ngoan quá.” Ánh Dương ghen tức, cố kể lể về những kỷ niệm cũ với ông bà Lê để kéo sự chú ý.
Buổi chiều, Minh Châu dùng mưu nhỏ đầu tiên. Cô giả vờ mệt, nằm ngủ trên sofa phòng khách – chiếc sofa da Ý mềm mại với gối lông vũ – cuộn tròn với vẻ uể oải đáng thương, đắp tạm một góc áo khoác cũ. Cô tính toán thời gian: ông bà Lê sẽ về từ công ty khoảng tối, và Ánh Dương sẽ cố tình kêu đau để thu hút. Khi họ về, đèn bật sáng, thấy Minh Châu co ro: “Minh Châu, sao con ngủ đây?” Bà Lan xót xa lao đến. Minh Châu dụi mắt, giọng ngái ngủ: “Con sợ phòng rộng, một mình con đợi mọi người. Con… con không muốn làm phiền.” Tim ông bà Lê thắt lại: “Con khổ quá. Ba mẹ xin lỗi.” Ánh Dương kêu “á” một tiếng từ xe lăn: “Chị ơi, em xin lỗi vì phá hỏng tiệc.” Nhưng Minh Châu diễn hay hơn, khóc lóc nghẹn ngào: “Không, lỗi tại em. Em gọi chị là chị mới đúng. Quản gia gọi sai rồi, nhưng em hiểu chị sợ mất ba mẹ.” Ông Hải chau mày: “Ai cho phép gọi vậy? Từ nay Minh Châu là đại tiểu thư.” Ánh Dương biến sắc, cố chen: “Em không cố ý.” Minh Châu tiếp: “Em hiểu chị. Chị ở đây 20 năm, em về đột ngột, chị lo là phải. Nhưng ba mẹ yêu chị thế nào, em cả đời không sánh được.” Câu nói khiến ông bà Lê nghi ngờ: sao Ánh Dương ngã đúng lúc?
Giới thiệu nhân vật phụ: Trần Hoàng, bạn trai Ánh Dương, con nhà sa sút nhưng si tình mù quáng. Anh ta đến thăm, cao ráo nhưng mặt đỏ gay vì giận: “Ánh Dương, anh lo quá.” Ánh Dương nũng nịu: “Anh Hoàng, em đau lắm.” Minh Châu quan sát, biết anh ta là thanh mai trúc mã, nhưng nhà Trần sa sút, chỉ bám víu hôn ước cũ với nhà Lê.