Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm - Phần 1: Mở đầu - Sự Trở Về Và Xung Đột Ban Đầu
- Trang chủ
- Bạch Liên Hoa Đen Tối: Tôi Trở Về Cướp Lại Cuộc Đời Bị Đánh Cắp Sau 20 Năm
- Phần 1: Mở đầu - Sự Trở Về Và Xung Đột Ban Đầu
Lê Minh Châu đứng trước cổng sắt đồ sộ của biệt thự nhà họ Lê, tay siết chặt chiếc vali cũ kỹ đã theo cô suốt những năm tháng lang bạt kỳ hồ. Chiếc vali ấy, với lớp da nâu sờn cũ, những vết xước chi chít như những vết sẹo của thời gian, là người bạn đồng hành duy nhất của cô từ cô nhi viện Bình Dương đến những con phố bụi bặm của Sài Gòn. Tay kia của cô đang cầm một tờ giấy nhàu nát – kết quả xét nghiệm ADN – thứ đã thay đổi cuộc đời cô chỉ trong chớp mắt. Biệt thự nằm ở ngoại ô Sài Gòn, nơi mà những con đường nhựa bóng loáng dẫn đến những khu đất rộng mênh mông, bao quanh bởi vườn cây xanh mướt và hồ nước nhân tạo lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. Không khí nơi đây mang mùi của sự giàu có: hương hoa hồng Pháp nhập khẩu hòa quyện với mùi cỏ mới cắt, và xa xa là tiếng nước phun từ đài phun nước nghệ thuật. Đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy nơi này – qua những bức ảnh trên mạng xã hội, qua những bài báo ca ngợi gia tộc Lê như một đế chế công nghệ hàng đầu Việt Nam, với Lê Group chuyên về phần mềm an ninh mạng và ứng dụng di động. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, cô bước vào với tư cách là con gái ruột thịt, không phải một kẻ xa lạ đang ngắm nhìn từ xa.
Cô nhớ rõ ngày mà mọi thứ thay đổi. Đó là một buổi chiều mưa tầm tã ở cô nhi viện cũ kỹ ở Bình Dương, nơi cô lớn lên giữa những đứa trẻ mồ côi khác, những đứa trẻ với đôi mắt luôn hướng về cánh cổng sắt rỉ sét chờ đợi một phép màu. Mưa rơi lộp độp trên mái tôn, tiếng sấm vang vọng như lời thì thầm của định mệnh. Minh Châu, khi ấy đang ngồi trong phòng máy tính cũ kỹ của viện – một góc nhỏ với vài chiếc PC Pentium cổ lỗ sĩ – đang lướt web để tìm kiếm thông tin về nhóm máu hiếm của mình. Cô đã hack vào hệ thống dữ liệu bệnh viện từ lâu, một kỹ năng cô học được từ một anh chàng lớn tuổi hơn ở viện, người từng là hacker nghiệp dư trước khi bị bắt và cải tạo. Với vài lệnh Python đơn giản, cô so sánh ADN của mình với hồ sơ công khai của các gia đình giàu có. Và rồi, kết quả hiện ra: khớp 99.9% với nhà họ Lê. Tim cô đập thình thịch, nhưng cô không vội. Cô chờ đợi, kiên nhẫn lập kế hoạch. Cô “vô tình” đăng một bài trên Facebook về hành trình tìm cha mẹ, kèm theo chi tiết nhóm máu, và chỉ vài tuần sau, người của nhà họ Lê liên lạc. Bây giờ, cô ở đây, sẵn sàng cho ván cờ lớn nhất đời mình.
Cánh cổng mở ra với tiếng kêu ken két nhẹ, như một lời chào đón muộn màng. Người đàn ông trung niên mặc vest đen – quản gia Trần – bước ra, khuôn mặt nghiêm nghị với mái tóc chải chuốt và cặp kính gọng vàng. “Chào nhị tiểu thư, lão gia và phu nhân đang chờ cô bên trong.” Giọng ông ta lịch sự nhưng lạnh lùng, ánh mắt lướt qua bộ đồ jeans cũ kỹ, đôi giày sneaker mòn vẹt và áo hoodie phai màu của cô với vẻ khinh miệt thoáng qua. Minh Châu mỉm cười nhẹ, đôi mắt long lanh như một cô gái ngây thơ lần đầu bước vào thế giới xa hoa. “Cảm ơn chú Trần. Cháu… cháu hơi hồi hộp.” Cô nói, giọng run run, nhưng trong lòng, cô đang cười thầm. Nhị tiểu thư? Ông ta đã gọi cô như vậy, ngầm khẳng định vị trí của cô là thứ hai, sau “đại tiểu thư” – kẻ đã chiếm chỗ của cô suốt hai thập kỷ. Cô biết rõ trò này: những kẻ hầu cận luôn nhìn gió chiều nào che chiều ấy, và Ánh Dương đã là “tiểu thư” ở đây quá lâu rồi.
Bước vào sảnh chính, Minh Châu bị choáng ngợp bởi sự lộng lẫy. Trần nhà cao vút với đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý, mỗi viên pha lê lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian, phản chiếu ánh sáng từ những ô cửa kính lớn nhìn ra vườn. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu hình ảnh cô như một tấm gương khổng lồ, khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé giữa không gian rộng lớn này. Trên tường treo những bức tranh trừu tượng đắt giá của các họa sĩ Việt Nam nổi tiếng, như Lê Công Thành hay Nguyễn Tư Nghiêm, xen lẫn với những bức ảnh gia đình – những bức ảnh mà Ánh Dương luôn xuất hiện ở vị trí trung tâm, cười rạng rỡ bên ông bà Lê. Không khí thoang thoảng mùi hương hoa lily tươi – loài hoa yêu thích của bà Lan, theo những gì cô đã tìm hiểu qua các bài báo và mạng xã hội. Ông Hải và bà Lan đang chờ ở phòng khách, khuôn mặt họ lộ rõ sự xúc động. Bà Lan, với mái tóc búi cao thanh lịch, bộ váy lụa sang trọng màu ngọc lam, lao đến ôm chặt lấy cô. “Con gái của mẹ! Bao năm nay con khổ sở rồi. Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi con…” Nước mắt bà lăn dài trên má, giọng run rẩy như lá thu rơi. Ông Hải, người đàn ông cao lớn với mái tóc bạc điểm, bộ vest cắt may tinh tế, vỗ vai cô nhẹ nhàng. “Từ nay về sau, ba mẹ sẽ bù đắp cho con tất cả. Lê Group sẽ là nhà của con, Minh Châu ạ. Ba sẽ dạy con về kinh doanh, về công nghệ – con có tiềm năng lắm.”
Minh Châu ôm lại bà Lan, mắt cô cũng đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má. “Ba mẹ… con không sao đâu ạ. Con chỉ vui vì cuối cùng cũng được về nhà.” Giọng cô nghẹn ngào, thân thể run rẩy như một đứa trẻ lạc lối cuối cùng tìm thấy vòng tay ấm áp. Nhưng trong đầu, cô đang tính toán từng bước một. Họ không biết rằng cô đã biết về sự thật này từ lâu. Hai năm trước, khi còn là sinh viên công nghệ thông tin ở một trường đại học nhỏ ở Sài Gòn, Minh Châu đã hack vào hệ thống dữ liệu bệnh viện cũ, so sánh ADN của mình với hồ sơ của nhà họ Lê. Cô chờ đợi, kiên nhẫn lập kế hoạch, và “vô tình” để lộ manh mối qua một bài đăng trên mạng xã hội về nhóm máu hiếm của mình. Bây giờ, cô ở đây, và ván cờ đã bắt đầu. Cô nhìn quanh phòng khách: chiếc sofa da Ý mềm mại, bàn trà gỗ lim khảm ngọc, và kệ sách đầy những cuốn sách về kinh doanh và công nghệ – từ “The Lean Startup” đến “Zero to One” của Peter Thiel. Đây sẽ là sân chơi của cô.
Bữa tiệc chào đón được chuẩn bị chu đáo, như một buổi lễ long trọng để xóa nhòa những năm tháng xa cách. Bàn ăn dài phủ khăn trắng tinh khiết, với những món ăn cao cấp được đầu bếp riêng của nhà họ Lê chuẩn bị: tôm hùm nướng phô mai Gruyère tan chảy, bò Wagyu nhập khẩu từ Nhật Bản được nướng vừa chín tới, salad rau hữu cơ từ vườn nhà, và rượu vang Pháp Chateau Lafite Rothschild từ hầm rượu riêng của ông Hải. Đèn hoa rực rỡ với những bóng đèn LED thông minh thay đổi màu sắc theo nhịp nhạc, nhạc nhẹ du dương từ hệ thống âm thanh Bose cao cấp, chơi bản “Clair de Lune” của Debussy để tạo không khí ấm cúng. Người làm xúng xính trong đồng phục mới, quản gia Trần chỉ huy mọi thứ với vẻ mặt nghiêm túc. Minh Châu ngồi giữa ông bà Lê, tay cầm ly rượu, lắng nghe họ kể về những năm tháng tìm kiếm con gái. “Ba mẹ đã kiểm tra nhóm máu từ lâu, nhưng hồ sơ bệnh viện bị thất lạc. May mà con đăng bài trên Facebook, ba mẹ mới tìm thấy,” ông Hải nói, giọng ấm áp.
Nhưng rồi, đúng lúc mọi người chuẩn bị nâng ly chúc mừng, một tiếng kêu thất thanh vang lên từ cầu thang gỗ bóng loáng dẫn lên tầng hai. “Aaa! Đau quá!” Lê Ánh Dương, cô gái được nuôi dưỡng như con ruột suốt hai mươi năm, ngã nhào từ tầng hai xuống, thân thể lăn vài vòng trên thảm lông cừu nhập khẩu. Cô ta ôm chân, mặt tái mét, nước mắt giàn giụa như mưa, khuôn mặt thanh tú扭曲 vì đau đớn. “Ba mẹ ơi, con trượt chân… chân con gãy rồi! Hu hu…” Tiếng khóc của cô ta vang vọng khắp sảnh, khiến mọi người giật mình. Cả nhà nháo nhào lên. Ông Hải lao đến bế Ánh Dương lên, tay ông run run kiểm tra vết thương. Bà Lan cuống cuồng gọi xe cứu thương qua điện thoại di động, giọng lạc đi: “Alo, bệnh viện Việt Pháp? Làm ơn gửi xe nhanh lên!” Quản gia Trần và người làm xúm xít quanh cô ta, ai nấy đều lo lắng, quên bẫng sự tồn tại của Minh Châu đang ngồi lẻ loi bên bàn ăn. Bữa tiệc phút chốc tan vỡ, đèn tắt ngúm theo lệnh của ông Hải để tránh chói mắt, thức ăn nguội lạnh trên bàn, hương thơm bay hết, chỉ còn lại không khí căng thẳng và tiếng khóc của Ánh Dương.
Minh Châu đứng một mình giữa sảnh, tay run run cầm ly nước lọc, nhìn cảnh tượng trước mắt. Người làm liếc nhìn cô với ánh mắt thương hại, một cô giúp việc trẻ thì thầm: “Nhị tiểu thư, cô đừng buồn. Đại tiểu thư chỉ bị thương thôi mà, chắc tại hồi hộp vì cô về.” Nhưng họ không biết, cô run không phải vì sợ hay buồn, mà vì phấn khích dâng trào trong lồng ngực. Tim cô đập thình thịch, adrenaline chảy qua từng mạch máu như dòng điện. “Ồ, hóa ra là vậy,” cô nghĩ thầm. “Kẻ giả mạo này cũng biết diễn kịch. Đồng nghiệp rồi đấy. Ngã từ cầu thang đúng lúc mình về? Trùng hợp quá nhỉ.” Ánh Dương, với khuôn mặt thanh tú như búp bê, mái tóc dài óng ả uốn lọn, đôi mắt to tròn long lanh nước, trông như một bông hoa mong manh dễ vỡ. Nhưng Minh Châu nhận ra ngay sự thách thức ẩn trong ánh nhìn của cô ta khi được bế đi, qua lớp nước mắt giả tạo. “Chị… chị về rồi à? Em… đau quá…” Ánh Dương thì thầm, nhưng nụ cười méo xẹo trên môi cô ta nói lên điều khác – một lời thách thức im lặng. Minh Châu mỉm cười đáp lại, giọng ngọt ngào như mật: “Chị ổn mà em. Em mau khỏe nhé.” Trong lòng, cô đã lập kế hoạch chi tiết. Hai mươi năm bị cướp mất, giờ là lúc lấy lại từng chút một.
Khi cả nhà đưa Ánh Dương đến bệnh viện Việt Pháp – bệnh viện cao cấp nhất Sài Gòn với thiết bị hiện đại và bác sĩ nước ngoài – Minh Châu ở lại một mình trong biệt thự rộng lớn. Không gian giờ trở nên lạnh lẽo, tiếng gió vi vu qua cửa sổ lớn như tiếng thì thầm của quá khứ đau buồn. Cô nhớ lại những ngày ở cô nhi viện: những bữa ăn đạm bạc với cơm nguội và canh rau, những đêm dài nằm trên giường gỗ cứng, nghe tiếng khóc của các em nhỏ. Cô bị bắt nạt vì “không có cha mẹ”, bị gọi là “đồ mồ côi”. Nhưng chính những khó khăn ấy rèn luyện cô. Cô học hack từ anh chàng kia, bắt đầu với những lệnh đơn giản trên Python, rồi tiến đến cracking mật khẩu, thậm chí kiếm tiền lẻ qua freelance trên các diễn đàn dark web. Cô dùng tiền đó để học đại học, để tự nuôi mình. Bây giờ, kỹ năng ấy sẽ giúp cô “hack” lại cuộc đời mình, bắt đầu từ ngôi nhà này.
Cô ngồi xuống bàn ăn, tự rót cho mình một ly rượu vang, nhấm nháp từng miếng tôm hùm nướng phô mai tan chảy trong miệng. “Ngon thật,” cô nghĩ. “Đây là bữa tiệc của mình mà. Sao phải chờ ai?” Cô ăn chậm rãi, thưởng thức từng món: miếng bò Wagyu mềm mại, vị umami lan tỏa, salad tươi giòn với dressing balsamic nhập khẩu. Biệt thự im lìm, chỉ có tiếng đồng hồ quả lắc tick tack từ phòng khách. Cô đứng dậy, lang thang khám phá nhà: phòng gym với máy chạy bộ Technogym hiện đại, thư viện với hàng ngàn cuốn sách, và phòng máy tính của ông Hải – nơi cô sẽ “vô tình” truy cập sau. Cô cười thầm, lập kế hoạch cho ngày mai.
Quản gia Trần trở về trước, thấy cô ngồi ăn một mình, ông ta nhướn mày với vẻ ngạc nhiên xen lẫn khinh thường. “Nhị tiểu thư, cô không lo cho đại tiểu thư sao? Cô ấy bị gãy chân thật đấy, bác sĩ nói phải bó bột ít nhất một tháng.” Minh Châu ngẩng đầu, mắt long lanh nước mắt giả tạo. “Cháu… cháu lo chứ chú. Nhưng cháu đói quá, và… cháu không biết phải làm gì bây giờ.” Giọng cô yếu ớt, thân thể run run như lá non trước gió. Ánh mắt lén lút quan sát phản ứng của ông ta – ông ta gật đầu, nhưng trong bụng nghĩ cô là kẻ quê mùa, không xứng với nhà họ Lê. Ông ta đã phục vụ Ánh Dương từ nhỏ, coi cô ta như tiểu thư thật sự, và giờ đang thiên vị rõ rệt. Minh Châu biết rõ, những kẻ như ông ta luôn nhìn sắc mặt chủ nhân mà hành xử.
Đêm đó, Minh Châu chọn phòng lớn nhất ở tầng hai – phòng mà Ánh Dương từng ở, với giường kingsize êm ái, rèm cửa lụa Thái Lan, và ban công nhìn ra hồ nước. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà với những họa tiết chạm khắc tinh xảo bằng vàng lá. “Ván cờ này mình đã chờ lâu rồi,” cô nghĩ. “Ánh Dương, mày nghĩ mày là trà xanh? Chị đây là bạch liên hoa level max, ngoài trắng trong đen. Mày ngã để thu hút chú ý? Được, chị sẽ dùng chính chiêu ấy để lật ngược.” Cô cười khẽ, ngủ một giấc ngon lành, mơ về những mưu kế sắp tới.
Sáng hôm sau, Minh Châu dậy sớm, mặc bộ đồ ngủ đơn giản mà bà Lan đã chuẩn bị, tóc rối bù như một cô gái quê mùa, cầm chai sữa đi lang thang trong hành lang dài hun hút của biệt thự. Biệt thự rộng như mê cung, với hàng chục phòng, mỗi phòng đều được trang trí theo phong cách châu Âu cổ điển: tường ốp gỗ óc chó, sàn lát gạch mosaic, và đồ nội thất từ các thương hiệu cao cấp như Roche Bobois. Cô “vô tình” gặp bà Lan ở bếp hiện đại với tủ lạnh Sub-Zero và bếp gas Viking. “Mẹ ơi… con không quen phòng rộng quá, tối qua con sợ lắm.” Bà Lan ôm cô, nước mắt lại rơi: “Con khổ quá, mẹ xin lỗi. Từ nay mẹ sẽ chăm con thật tốt, sẽ ngủ cùng con nếu con muốn.” Ông Hải cũng xuất hiện từ phòng làm việc, giọng dịu dàng hiếm có: “Ba sẽ dạy con về công ty. Con thông minh lắm, ba thấy qua hồ sơ học vấn của con rồi – sinh viên CNTT xuất sắc.”
Ánh Dương được đưa về nhà vào buổi chiều, chân bó bột trắng toát, mặt mày xanh xao như lá úa. Cô ta được đặt trên sofa phòng khách, xung quanh là hoa tươi và quà thăm bệnh từ bạn bè – những món quà đắt tiền từ Chanel và Louis Vuitton. Cô ta nhìn Minh Châu với ánh mắt ghen tị pha lẫn thù địch. “Chị… chị về rồi. Em vui lắm.” Nhưng Minh Châu thấy rõ sự giả tạo trong giọng nói ấy, thấy cách cô ta liếc nhìn ông bà Lê để kiểm tra phản ứng. Khi cả nhà quây quần quanh Ánh Dương, cô ta bắt đầu kể lể với giọng yếu ớt: “Ba mẹ, em không cố ý ngã đâu. Chắc tại em hồi hộp vì chị về, nên trượt chân.” Bà Lan vuốt tóc cô ta: “Con ngoan lắm, Dung Dung. Mẹ thương con.” Minh Châu ngồi im lặng ở góc phòng, quan sát mọi thứ, nhưng khi Ánh Dương “vô tình” gọi cô là “em gái”, cô đáp lại với giọng chân thành: “Em gọi chị là chị mới đúng chứ. Chị là con ruột mà.” Ông Hải nhíu mày, quay sang quản gia Trần: “Phải rồi. Quản gia gọi sai rồi à? Từ nay Minh Châu là đại tiểu thư.” Trần lắp bắp: “Dạ… thói quen thôi ạ, thưa lão gia.”
Minh Châu tiếp tục diễn vai bạch liên hoa: “Em hiểu mà chị. Chị ở đây lâu rồi, em về đột ngột, chị sợ mất tình cảm ba mẹ là điều dễ hiểu. Nhưng em sẽ nhường chị hết, em chỉ muốn ba mẹ vui.” Câu nói khiến bà Lan áy náy, quay sang ôm Minh Châu chặt hơn, thì thầm: “Con mới là con gái ruột của mẹ. Mẹ sẽ bù đắp cho con.” Ánh Dương cắn môi dưới, ánh mắt lóe lên sự thù địch rõ rệt hơn. Minh Châu cười thầm trong lòng: “Bắt đầu rồi đấy. Ván cờ này, chị sẽ chơi chậm rãi, để mày tự đào hố chôn mình.”
Cô bắt đầu xây dựng mối quan hệ với ông bà Lê bằng những cử chỉ nhỏ. Cô giúp bà Lan pha trà, lắng nghe bà kể về những năm tháng đau khổ khi mất con, về cách bà thành lập quỹ từ thiện tìm trẻ lạc. “Mẹ đã tìm con khắp nơi, từ Bắc vào Nam, thậm chí sang Campuchia. Giờ con về, mẹ như sống lại.” Minh Châu lau nước mắt, kể về cuộc sống ở cô nhi viện – những chi tiết thật nhưng được kể với giọng yếu ớt để khơi gợi lòng thương. Với ông Hải, cô “vô tình” đề cập đến kiến thức công nghệ: “Con từng học Python, ba ạ. Con có thể giúp ba với hệ thống an ninh mạng của công ty.” Ông Hải ngạc nhiên, mắt sáng lên: “Con gái ba giỏi quá. Mai ba dẫn con đến Lê Group.”
Trong khi đó, xung đột với Ánh Dương dần nóng lên. Cô ta cố tình khiêu khích bằng những lời bóng gió: “Chị mới về, chắc chưa quen với cuộc sống sang trọng. Em có thể dạy chị cách dùng dao nĩa đúng cách.” Minh Châu mỉm cười: “Cảm ơn em. Nhưng chị quen rồi, ở cô nhi viện chị học đủ thứ để sinh tồn.” Quản gia Trần và người làm thiên vị Ánh Dương rõ rệt, phục vụ cô ta trước, bỏ qua Minh Châu. Nhưng cô không nổi giận, chỉ ghi nhớ từng chi tiết để dùng sau.
Tối hôm ấy, Minh Châu giả vờ ngủ trên sofa phòng khách, cuộn tròn với vẻ uể oải đáng thương, chờ Ánh Dương về từ bệnh viện. Khi ông bà Lê và Ánh Dương trở về, họ thấy cô co ro dưới ánh đèn mờ. “Minh Châu, sao con ngủ đây?” Bà Lan xót xa. Minh Châu dụi mắt, giọng ngái ngủ: “Con sợ phòng rộng, một mình con đợi mọi người.” Tim ông bà Lê thắt lại, áy náy vì bỏ rơi con gái ruột. Ánh Dương kêu “á” một tiếng, kéo sự chú ý: “Chị ơi, em xin lỗi vì phá hỏng tiệc.” Nhưng Minh Châu diễn hay hơn: “Không, lỗi tại em. Em gọi chị là chị mới đúng. Quản gia gọi sai rồi.” Ông Hải chau mày: “Ai cho phép gọi vậy?” Minh Châu tiếp: “Em hiểu chị sợ mất ba mẹ, nhưng em sẽ báo đáp ba mẹ gấp bội.” Câu nói khiến ông bà Lê nghi ngờ Ánh Dương, vì sao ngã đúng lúc ấy?
Xung đột ban đầu kết thúc với Minh Châu chiếm lợi thế nhỏ. Cô biết, đây chỉ là mở đầu. Ván cờ còn dài, và cô sẽ chơi đến cùng.