Ánh Nhìn Ngàn Năm - Chương 75: Kết thúc hoàn mỹ
Hai người ấm áp rúc vào cùng nhau, giữa trận đấu truyền đến tiếng ồn ào, Eos nâng mắt lên nhìn, chỉ thấy Draco đỡ Harry, trong tay giơ cao Cốc Lửa đi ra.
“Quán quân của của Cuộc thi Tam Phép Thuật là cậu Draco Malfoy!” Thanh âm Bagman vang lên phía trên quảng trường, tiếng reo trò ồn ào lập tức bao phù toàn bộ Hogwarts.
Nhóm Gryffindor tuy rằng người đạt được quán quân không phải học viện của họ cũng có chút thất vọng, nhưng học viện Slytherin cũng không thuộc về Hogwarts mà? Cho nên bọn họ cũng ầm ĩ giúp sức.
Sắc mặt Dumbledore phức tạp nhận lấy Harry có chút hư thoát trong tay Draco, nhìn chằm chằm cái trán trơn bóng của Draco, thật lâu sau, thở dài một tiếng, dùng Bùa trôi nổi mang theo Harry đến lều chữa bệnh của bà Pomfrey trước.
Nhóm rắn vui vẻ vây quanh Draco, ném cậu lên cao trên không trung.
Đối với Hogwarts, đối với học viện Slytherin, đây là một buổi tối vui vẻ, đây là một đêm không ngủ.
Trong phòng ngủ, Eos rất khát vọng nhìn Salazar, cô thật sự rất muốn biết, hôm nay ở khu mộ xảu ra cái gì. Salazar chỉ nói tất cả kết thúc, nhwung quá trình thì cô hoàn toàn không biết.
Salazar cười khẽ, xuất ra một viên trí nhớ thủy tinh đưa cho Eos.
Eos nhận lấy, trực tiếp để thủy tinh phát lên, xem từ hình ảnh ghi lại hẳn nó mang trên người Draco.
Mặc dù có “Moody” làm một ít thủ đoạn, nhưng Draco bằng vào thực lực của chính mình vẫn rất nhanh liền đến được chỗ Cốc Lửa. Bởi vì máu Harry rất quan trọng với kế hoạch lần này, cho nên Draco tìm một địa phương tương đối an toàn trốn đi.
Chờ đợi tầm hai mươi phút sau, Harry thở hổn hển tới nơi này. Draco từ nơi ẩn nấp đi ra, hai người không sai biệt lắm đồng thời đứng trước Cốc Lửa.
Hai người đối diện ngắn ngủi, nói mấy câu đã đạt thành chung nhận thức, cùng nhau giơ lên Cốc Lửa.
Draco sớm có chuẩn bị, sau khi đạt được mục đích, lập tức nhảy dựng sang bên cạnh, vừa khéo tránh được một tia sáng đỏ tập kích tới, sau đó nhanh chóng phóng lên người “Bùa biến ảo”.
Kế tiếp, Harry bị bắt, sau đó dưới sự trợ giúp của ‘Moody’, Chúa tể Hắc ám sử dụng cốt cha, thịt của thuộc hạ và máu kẻ thù vào trong nồi nấu quặng.
Chúa tể Hắc ám đại độ tỏ vẻ muốn quyết đấu với Harry, Draco lúc này giải trừ ‘Bùa biến ảo’, hừ lạnh một tiếng: ” Chúa tể Hắc ám quyết đầu với phù thủy thành niên? Thật sự… quá dọa người.”
Rất nhanh nhẹn né tránh Bùa chết mà Chúa tể Hắc ám phóng ra, Draco lôi kéo Harry có chút suy yếu, hai người cùng nhau thối lui đến một bên.
Chúa tể Hắc ám cùng tùy tùng của y đương nhiên không có khả năng buông tha hai bọn họ, mà đúng lúc này, tiếng thanh thúy phá không vang lên, vài thân ảnh xuất hiện trong khu mộ hoang vắng.
Nhóm phù thủy đi tới nơi này, cầm đầu đương nhiên là Salazar. Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, người đi cùng hắn tự nhiên tìm tới tùy tùng Chúa tể Hắc ám chém giết lên.
Song song, Salazar đi tới bên người Draco cùng Harry, cẩn thận đánh giá trán Harry. Về phần Chúa tể Hắc ám, Tom đã dây dưa một chỗ hắn y.
“Viện trưởng Slytherin…” Thần sắc Harry phức tạp nhìn Salazar. Cảm giác của cậu với Salazar khó diễn tả. Cậu sùng bái Salazar, nhưng cũng bởi vì hậu đại của hắn mà có chút hận Salazar, nếu Salazar có thể quản giáo tốt hậu đại của hắn, bố mẹ cậu sẽ không phải chết?
Salazar xuất ra một lọ ma dược màu lam, đưa cho Harry: “Uống hết nó, cậu Potter.”
“Đây là…” Harry nhận ma dược, không có lập tức uống.
“Có đôi khi, cậu có thể cảm giác được bên người Chúa tể Hắc ám đã phát sinh chuyện?” Salazar lại lấy ra một lọ ma dược trong suốt, “Đó là bởi vì vết sẹo trên trán cậu, trong vết sẹo này chúa mảnh hồn của Chúa tể Hắc ám. Giờ cho cậu uống ma dược, chỉ trừ mảnh hồn trên trán cậu.”
Harry vuốt ve trán của mình, cắn chặt răng, một ngụm uống xong hai bình ma dược.
Trải qua các loại sự việc vài năm nay, Harry đã trưởng thành, nhất là có cô bạn gái Hermione quá thông minh bên cạnh, cậu đã không còn là Gryffindor xúc động bất kể hậu quả nữa.
Đối với trán của bản thân, cậu cũng có một ít hoài nghi, nhất là sau lớp Nghiên cứu ma thuật Hắc ám của Salazar. Nhưng Dumbledore chưa từng nói, cho nên cậu cũng làm bộ như không thèm để ý.
“Kiên nhẫn một chút, khả năng sẽ rất đau.” Salazar nhàn nhạt nói, mở bình ma dược trong suốt trong tay ra, trực tiếp đổ ma dược lên trán Harry ngã xuống.
“A ——!” Harry thống khổ gào lên, cảm giác bỏng rát và xé rách truyền đến, làm cậu thậm chí có ý tưởng tình nguyện lập tức chết đi.
Draco dùng sức ôm lấy Harry, không để cậu di động, bởi vì kế tiếp, mới là bước quan trọng nhất.
Salazar rút đũa phép ra, chỉ vào trán Harry, nhớ tới chú ngữ cả hai người đều không hiểu. Một lát sau, đối với Harry lại như đã qua cả đời, một cỗ khói đen từ trong vết sẹo của Harry nhẹ nhàng bay ra, Salazar thu cổ khói đen này vào một bình nhỏ.
“Tốt lắm.” Salazar lại lấy ra một lọ ma dược, “Uống nó, cậu Potter, cậu sẽ cảm giác dễ chịu một chút.”
Harry vô lực tựa vào trên người Draco, nắm ma dược Salazar đưa cho cậu, mở bình ra cuối cùng nói: “Viện trưởng Slytherin…”
“Yên tâm đi, cậu Potter. Chúa tể Hắc ám sẽ không chạy trốn, kết cục nghênh đón y sẽ chỉ là tử vong.” Thanh âm Salazar rất lãnh đạm.
Salazar đối xử với người ngoài Eos, cơ bản đều rất lạnh đạm, cho nên Harry cũng không để ý đến ngữ khí Salazar, lúc này cậu thật sự vui mừng.
Kết thúc của Chúa tể Hắc ám đã xác định, cho dù không phải cậu tự tay xuống tay, nhưng kẻ thủ giết chết ba mẹ cậu sẽ có được báo ứng, cho nên cậu rất vui vẻ. Ngay cả cậu không thích Salazar, nhưng cậu tin tưởng vào thực lực của Salazar, chỉ cần hắn nói như vậy, thì khẳng định Chúa tể Hắc ám hôm nay không chạy thoát được.
Lúc này Harry mới có thời gian nhìn về phía bên Chúa tể Hắc ám, sau đó cậu kinh ngạc phát hiện, thiếu niên đang chiến đấu cùng Chúa tể Hắc ám, là thiếu niên một năm trước cậu gặp trong nhật ký màu đen kia.
****