Ánh Nhìn Ngàn Năm - Chương 69: Bàn tay độc sau lưng
“Lão già điên kia.” Draco oán hận nói.
Với tình huống hiện tại, Eos làm sao có thể tham gia trận đấu?
“Yên tâm đi, Draco, không có việc gì.” Nhưng Eos lại không quá để ý, loại trận đấu này, cô còn không để vào mắt.
“Hi vọng thật sự không có việc gì mới tốt.” Draco không chút quý tộc cho một cái xem thường. Ngài Slytherin ngồi bên cạnh còn không ngăn cản nổi chuyện này, cậu còn có thể làm cái gì, mặc kệ sao!
Nhưng mà, Eos là bạn tốt của cậu, đứa nhỏ trong bụng Eos làlinh hồn bạn lữ của cậu, cậu sao có thể làm lơ? !
Vụng trộm dùng khóe mắt ngắm một chút mặt xà tổ đại nhân có chút đen, trong lòng Draco đột nhiên có cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Công tước Slytherin cao cao tại thượng, cũng chỉ là một nam phù thủy bình thường lo lắng cho vợ con mà thôi.
“Bagman tiên sinh, trò đùa này không vui đâu.” Fleur Delacour lắc đầu cười nói, trong mắt lóe ra ánh sáng không rõ.
“Trò đùa?” Bagman cười khổ lập lại, “Không, đây căn bản không phải đùa. Cốc Lửa quả thật phun ra tên hai người họ.”
Fleur nhíu mày: “Này rõ ràng sai rồi.” Ả có chút khinh miệt ngẩng đầu lên, “Cậu ta không thể dự thi, quá nhỏ. Còn vị nào đó, nếu tôi nhớ không lầm, cô ta là một phụ nữ có thai. Phụ nữ có thai cũng có thể dự thi, không muốn sống nữa?”
Ả nhớ rất rõ ràng, tối hôm qua phu nhân Maxim đặc biệt nói cho họ kiến thức thông dụng, vị phu nhân Slytherin lại được giới thiệu nhấn mạnh. Có gì đặc biệt hơn người, chẳng qua chỉ nhận biết công tước Slytherin sớm mà thôi.
Fleur Delacour ả mới là nhân vật chính của thế giới này!
“Ừ… Là rất kỳ quái.” Bagman vuốt cằm bản thân cười nói, “Nhưng trong quá khứ cuộc thi Tam Phép Thuật không giới hạn tuổi, năm nay mới thêm điều khoản này vào. Hơn nữa, tên hai người họ đều đã từ Cốc lửa ra… dưới tình huống đã ký kế ước phép thuật, không có khả năng rời khỏi trận đấu.”
Lúc này, cửa lại mở ra , một đám người đi đến.
Fleur hướng đi về phía hiệu trưởng ả: “Phu nhân Maxim, bọn họ nói cậu nhóc này, còn có phu nhân Slytherin cũng phải dự thi!”
Maxim an ủi vỗ vỗ bả vai Fleur, ý bảo ả không cần tùy tiện nói chuyện.
Nếu chỉ có Harry Potter trở thành thí sinh dự thi thứ tư phá hư quy định, bà tự nhiên không chút do dự sẽ vì học sinh của mình tranh thủ lợi ích, nhưng tuyển thủ thứ năm này, thân phận thật sự quá đặc thù.
Liền giống như học sinh Slytherin lớn tiếng nói trong đại sảnh, đây là mưu sát!
Đối tượng mưu sát, chính là phu nhân Slytherin cùng đứa nhỏ trong bụng cô.
Karkaroff dùng cặp mắt nhỏ của ông ta quan sát, cũng không nói chuyện. Trận đấu lần nay phát sinh nhiều chuyện như vậy, ông đã không có khả năng nắm trong tay, không thấy nhân vật lớn còn chưa nói gì sao?
“Dumbledore, dựa theo như lời ông, bởi vì khế ước phép thật mà Eos phải dự thi.” Salazar lạnh lẽo nói, “Nhưng nếu Eos có một chút… Ta không để ý việc Giới Phù Thủy biến mất. Ông hẳn rõ ràng, ta có thể làm được.”
Salazar không muốn lại ở trong này lãng phí thời gian, nội dung trận đấu này, hắn và Eos đều rất rõ, hiện giờ hắn chỉ muốn làm, là tra rõ đến cùng là ai báo danh cho Eos.
Bùa chú mạnh mẽ lắm mới khiến Cốc Lửa cho rằng Eos là thí sinh thi thứ năm.
Con ngươi Salazar không chỉ biến thành màu đỏ, đồng tử cũng biến thành hình dạng dựng thẳng chỉ loài rắn mới có, tất cả đều thể hiện ngoài mặt hắn bình tĩnh, thật ra cảm xúc hắn đều đang vây trong trạng thái nổi giận.
Bị này đôi mắt này đảo qua sau, “Moody” lẫn Fleur đều kìm lòng không được rùng mình một cái.
Hắn, thật là nhân loại sao?
Trong lòng Fleur không khỏi nghĩ như vậy, sau đó lại lắc đầu thật mạnh bên trong.
Hắn đương nhiên là nhân loại, hắn là Công tước Slytherin mà bản thân luôn khát khao, xà tổ đại nhân trong truyền thuyết!
Ban đầu biết bản thân xuyên không thành Fleur Delacour, nữ phù thủy có huyết thống mị oa này, cô ta cũng rất tiếc nuối, vì sao cô không xuyên về ngàn năm trước chứ, vậy thì ả có thể nhìn thấy người cô ta muốn gặp.
Tuy nhiên, ả quả nhiên không hổ là người xuyên không, là nhân vật chính của thế giới này, cho nên Merlin luôn chiếu cố cô! Salazar Slytherin còn sống! Người cô khát khao còn sống.
Mặc dù sao này lập tức truyền đén tin tức hắn phải đính hôn, ả chỉ cảm thấy là đính hôn mà thôi, ả vẫn còn cơ hội. Càng quan trọng hơn là cô ta phải nỗ lực hơn, trở thành người thừa kế của gia tộc Delacour, để xứng đôi với hắn.
Dù sao chờ tới năm lớp bảy, cô ta sẽ trở về Hogwarts tham gia Cuộc thi Tam Phép Thuật, khi đó ả còn có cơ hội tiếp cận hắn.
Nhưng mà, vì sao?
Hắn lại kết hôn !
Vị hôn thê của hắn mang thai, cho nên bọn họ kết hôn.
Không có quan hệ, bất quá chỉ kết hôn vì cái thai mà thôi. Ả còn có cơ hội, ả tự an ủi bản thân như thế. Xà tổ đại nhân chẳng qua phụ trách với cô ta mà thôi, hắn sớm hay muộn sẽ phát hiện, Fleur ả mới là người xứng đôi với hắn!
Chỉ cần nữ nhân kia không tồn tại…
Đúng, chỉ cần cô ta và cái thai của cô ta không tồn tại, công tước sly sẽ tự do!
Cho nên, ả mới lựa chọn lúc không có người để ném tên hai người vào Cốc Lửa.
Quả nhiên, ả đã thành công.
Phụ nữ có thai không thể dễ dàng vận dụng ma lực, trận đấu nguy hiểm như thế, kết cục của phu nhân Slytherin, chỉ có cái chết mà thôi!
Fleur cẩn thận che giấu đắc ý trong mắt, đem bản thân thân hình giấu sau lưng phu nhân Maxim, vụng trộm nhìn về phía Eos cười lạnh.
“Viện trưởng Slytherin…” Hiệu trưởng Dumbledore gọi, đây thật sự không phải điều ông hy vọng. Dân cư Giới Phù Thủy vốn rất thưa thớt, lúc trước ông đấu với Tom thế nào, cũng đều ăn ý không xuống tay với hậu đại của cả hai.
Đương nhiên, đây là trước khi Tom hoàn toàn mất lý trí.
Hiện giờ Salazar nói như vậy, không là đang ép bách ông sao?
Dù sao truyền thống của Cuộc thi Tam Phép Thuật chính là “ăn gian”, ông sẽ phải nghĩ biện pháp bảo vệ Eos, nếu không Giới Phù Thủy liền thật sự muốn lộn xộn.
Nhìn vào đôi mắt đỏ đầy lạnh lẽo cùng nghiêm túc của Salazar, Dumbledore chỉ có thể thỏa hiệp.
Phu nhân Slytherin, cô nhất định không thể xảy ra chuyện nha!
“Ta đây cùng Eos đi trước, thời gian không còn sớm, em ấy nên nghỉ ngơi .” Salazar nói xong, không đợi những người khác phản ứng, trực tiếp ôm lên Eos liền ly khai phòng.
Draco do dự, cúi đầu với mọi người xong, nói: “Tôi cũng đi trước.”
“Cậu Malfoy, chỉ thị của trận đấu….” Dumbledore mở miệng nói. Salazar cùng Eos ông không dám ngăn đón, với Draco ông hẳn có quyền lợi này?
“Hiệu trưởng, tôi thật lo lắng cho Eos.” Trên khuôn mặt tinh xảo tái nhợt của Draco chứa đầy lo lắng, “Về phần chỉ thì, thì phiền toái giáo sư Snape nói sau cho tôi, có thể chứ?” Quan hệ của cậu và cha nuôi, cậu không tin lão ông mật này không biết.
Snape gật đầu với con nuôi của mình, nhìn theo thân ảnh cậu rời đi, hai tay khoanh trước ngực, tựa vào góc tường hạ mắt.
Dumbledore, kết quả ông muốn là cái gì vậy?
Vậy mà để Harry Potter cái gì cũng không biết tham gia trận đấu nguy hiểm này.
Draco đi theo Salazar và Eos, đi vào văn phòng Salazar.
Những người cùng chiến tuyến với họ đều đã ngồi đợi trên sofa rất lâu, Draco hơi kinh ngạc, hành lễ với con người, ngồi xuống giữa Lucius và Narcissa.
Salazar ôm Eos ngồi xuống, triệu hồi Kotoa đưa tới cho Eos một ly sữa, mới dùng giọng điệu lạnh như băng hỏi: “Laquilam có phải là Delacour không ?”
Laquila gật đầu, cầm một chồng da dê tư liệu thật dày đặt trên bàn: “Có bức họa thấy cô ả trước khi ném một tấm da dê vào Cốc Lửa, đã cầm đũa phép đọc bùa chú với Cốc Lửa, rồi mới ném tấm da dê vào.”
“Gia tộc Delacour.” Đồng tử đỏ của Salazar co rút lại, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ trên tay vịn sofa, tiếp tục nói.
“Là quý tộc nhỏ Pháp đã suy đồi mà thôi.” Laquila kéo tấm da dê nói, “Bởi vì theo đuổi huyết thống, cho nên tổ phụ của Fleur Delacour cưới một mị oa làm vợ.” Nói tới đây, biểu cảm Laquila mang theo chán ghét rõ ràng.
Mị oa là sinh vật phép thuật có huyết thống thấp, cũng sẽ có phù thủy muốn. Lại nhớ tới gần trăm năm luôn có lời đồn là gia tộc Malfoy cũng có huyết thống mị oa, mặt Laquila càng đen.
“Fleur Delacour từ nhỏ đã biểu hiện tài năng phi phàm, ở phương diện bùa chú và ma dược đều có thiên phú, cho nên hai tháng trước trở thành người đại diện cho gia tộc Delacour. Cô ta còn có một em gái tên Gabrielle Delacour. Ở mặt ngoài nhìn qua Fleur giống rất thương yêu em gái mình, trên thực tế quan hệ hai chị em không tốt như ngoài mặt.”
Phượng Sơ Đồng ngồi bên cạnh Laquila khẽ cười: “Fleur Delacour này hình như quá hiểu biết về Hogwarts. Không phải cô ta là người Pháp sao?”
Eos buông ly sữa xuống, nhíu mày nhìn về phía Phượng Sơ Đồng: “Sơ Đồng, cậu là nói?”
“Cậu nói đi?” Phượng Sơ Đồng cười tao nhã, “Cô ta quá am hiểu về Hogwarts, hứng thú đối với Salazar của cậu cũng không hề bình thường…” Vụng trộm dùng khóe mắt liếc nhìn Laquila một cái, Phương Sơ Đồng rất may là “lịch sử” của bạn đời cô chưa từng tồn tại, nếu không “tình địch” cô cũng sẽ sớm bay lên trời.
Laquila nhát mắt cảm thấy lưng mình mát lạnh, anh quay đầu chống lại ánh mắt cười như không của bạn đời nhà mình, mặt không khỏi cười khổ.
Lần này không có liên quan đến anh mà, là đào hoa của thầy mà! Sơ Đồng à, em cũng đừng vì thế mà chiến tranh lạnh với anh chứ?
Mật ngữ giữa Eos và Phượng Sơ Đồng, cũng chỉ bạn đời của các cô mới biết.
Giống với lai lịch với Eos sao? Nhưng lại ngu xuẩn đến vậy.
“Lucius, bên nước Pháp kia, hiện giờ anh thẩm thấu như thế nào?” Salazar hỏi.
“Tuy rằng còn chưa có đạt tới dự tính của chúng ta, nhưng nếu đối phó gia tộc Delacour, cũng vậy là đủ rồi.” Lucius rất kiêu ngạo trả lời.
“Không, không cần thiết làm gia tộc Delacour bị hủy.” Salazar nguy hiểm nở nụ cười, “Để gia tộc trục xuất Fleur Delacour, để cô ta mất đi tất cả. Nếu có thể, cũng phế đi ma hạch cô ta đi.”
Dám tính kế người quan trọng nhất với hắn, hắn sẽ để ả biết, cái gì là sống không bằng chết.
Eos cùng Phượng Sơ Đồng liếc nhau, nở nụ cười.
Đừng nói các cô không yêu đồng bào, các cô hiện tại đã không phải con người.
Huống chi, còn là người xuyên không ngu xuẩn như thế.