Ánh Nhìn Ngàn Năm - Chương 66: Tiệc tối hoan nghênh
Eos lấy tay che khuất miệng, lặng lẽ ngáp một cái, đen mặt nghe lời Dumbledore nói.
“Phải, vì năm nay tổ chức Cuộc thi Tam Pháp Thuật, cho nên không có Cúp Nhà…”
Trong đại sảnh Hogwarts vang lên tiếng reo hò.
Nói đến Quidditch, hiện giờ đại khái chỉ có học sinh Gryffindor và Hufflepuff còn có thể rất có hứng thú thôi.
Tay trái Eos kéo má không chút để ý, Salazar giống như trước đó không lâu công khai ma pháp bay, làm phần đông phù thủy đỏ mắt.
Phù thủy hệ phong, đại đa số đều là học sinh Ravenclaw.
Giờ phút này, cửa lớn đột nhiên mở ra, dáng vẻ Moody đặc sắc xuất hiện.
Eos nhíu mày, học kỳ này Hogwarts hình như không thông báo tuyển dụng giáo sư mới, thế nào mà Moody vẫn xuất hiện ?
Hơn nữa…
Eos cau mũi, cổ mùi thuốc đa dịch quá nặng rồi, nhất là hương vị Cỏ Giun[1] bên trong, thật sự quá cay mũi.
Cỏ Giun[1] là một loài côn trùng màu xanh lá cây với đôi cánh trong suốt. Rệp vừng cỏ là một trong những nguyên liệu để biến thân nước, chúng cần phải nấu trong 21 ngày. Giun cỏ có thể được mua tại các hiệu thuốc trong hẻm xéo. hình
Trong nguyên tác Snape an vị ở bên người ông ta, vậy mà không ngửi thấy được?
Có lẽ bởi vì bản thân thức tỉnh huyết thống? Eos đoán như vậy, ngũ cảm sau khi thức tỉnh huyết thống quả thật mạnh hơn phù thủy không biết bao nhiêu lần.
“Moody, anh rốt cục cũng đến.” Dumbledore cười lớn đứng lên, giới thiệu cho các học sinh, “Vị này là giáo sư Moody, giáo viên trở giảng cho môn Nghiên cứu Ma thuật Hắc ám cho viện trưởng Slytherin. Bởi vì một ít việc tư nên năm nay anh ấy chỉ dạy lớp năm bốn trở lên. Học sinh vừa đến năm ba, chương trình học phụ trách từ giáo sư Moody.”
Không thể cùng tứ đầu sỏ ngàn năm trước, công bố phương thức tu luyện nguyên tố ma pháp, cùng với minh tưởng thân mật với tứ đầu sỏ ngài Slytherin, làm học sinh lớp dưới có chút thất vọng.
Nhưng ngoại trừ tân sinh Muggle năm nhất, nhóm phù thủy nhỏ đều lý giải ngài Slytherin quả thật không nhiều thời gian, mọi người đều biết phu nhân Slytherin mang thai không phải sao.
Khiêu chiến huynh trưởng Slytherin năm nay, Eos vốn tính toán từ bỏ, dù sao hiện tại trên cơ bản ma lực của cô đều dùng nuôi dưỡng thai nhi trong bụng, có thể vận dụng ma lực thật sự là hữu hạn, đánh nhau cái gì cơ bản không cần nghĩ.
Hơn nữa tinh lực của bản thân cũng rất có hạn, dựng dục sinh mệnh mới đã cho cô quá nhiều gánh nặng, cô không còn thể gánh vác công việc của huynh trưởng.
Bất quá ai ngờ căn bản không cần cô ra tay, đến phiên năm lớp sáu, các huynh trưởng nhóm rắn trước đều nhanh chóng từ bỏ tranh đoạt quyền lợi.
Đợi đến khiêu chiến huynh trưởng học viện, được rồi, cô lại chiến thắng, tiếp tục liên nhiệm.
Được rồi, nhóm rắn nhỏ rất tốt bụng tỏ vẻ họ sẽ xử lý tất cả công việc, Eos chỉ cần dành danh sự huynh trưởng học viện là được.
Bọn họ làm sao có thể nghe lời như vậy, một điểm cũng không giống Slytherin theo đuổi quyền lợi và vinh dự.
Eos nghiêng đầu, vừa vặn thấy biểu cảm cười như không cười trên mặt Salazar, rốt cục hiểu được nguyên nhân.
Phục tùng kẻ mạnh, mới là nguyên tắc cơ bản nhất của Slytherin!
Eos nhìn không trung, nhíu chân mày, đưa tay lên miệng thổi vào mấy hơi nóng. Động tác của cô khiến Draco ngồi bên người cô nhanh chóng ném thêm vài Bùa giữ ấm.
Eos cười với cậu: “Draco, tớ không lạnh, chẳng qua muốn làm như vậy thôi.”
“Vẫn nên cẩn thận một chút.” Sắc mặt Draco đầy nghiêm túc.
Nhưng hai tháng này, hoàng tử nhỏ Slytherin vốn bị cha mẹ chiều hư đã chân chính trưởng thành theo nghĩa, trở thành một thiếu niên, cho dù trên sinh lý hay tâm lý.
Huyết thống thức tỉnh mang đến thành thục về sinh lý, ngài Slytherin và tổ tiên cậu Laquila hai tháng nay dạy dỗ làm tâm lý hắn thành thục không ít.
Giọng điệu đứt quãng kéo dài hai tháng giữa Slytherin và tổ tiên L’Aquila khiến tâm lý trưởng thành.
Eos thở dài, loại thành thục này, thật không biết là tốt hay không. Nhưng cô vẫn rất thưởng thức Draco như vậy, dù sao cậu cũng là linh hồn bạn lữ của con gái cô, đương nhiên càng mạnh càng tốt.
“Không biết còn phải chờ bao lâu đây Draco.” Eos nhàm chán vô nghĩa nói.
Đã là tháng mười, thời tiết chẳng phải quá tốt, còn muốn đợi một đám người bên ngoài tòa thành ấm áp, thật sự rất không có nhân đạo.
Khóe mắt ngắm ngắm tư thái tao nhã của Salazar đứng bên cạnh Dumbledore, Eos thở dài. Kỳ thực cô nên nghe lời khuyên của Salazar không tham gia tiệc tối này, nhưng dù sao cô cũng là huynh trưởng học viện Slytherin, trường hợp này cũng không tham dự, làm sao coi được?
Hơn nữa mang thai đã gần nửa năm, bụng vẫn bằng phẳng như trước, nhu cầu ma lực cũng không khổng lồ như cũ. Hiện tại tốc độ minh tưởng của cô hoàn toàn theo kịp ma lực bị tiêu hao, tình trạng ham ngủ cũng không quá rõ, Eos cũng khôi phục thời gian nghỉ ngơi như năm hai ở Hogwarts.
Thời điểm màn đêm sắp buông xuống, học sinh hai trường khác cuối cùng khoan thai đến chậm, nhóm động vật nhỏ cũng kết thúc việc đứng ngóng bên ngoài gió lạnh, trở lại bên trong tòa thành ấm áp.
Eos ngồi trên vị trí huynh trưởng học viện, Draco bên người cô rất săn sóc chiếu cố cô ăn uống. Từ khai giảng tới nay đã hai tháng, nhóm động vật nhỏ đã quen.
Học sinh đoàn đại biểu Durmstrang ngồi xuống trên bàn dài Slytherin, thiên tài Tầm thủ Krum trông thấy Eos ngồi ở vị trí huynh trưởng, hai tròng mắt sáng ngời, vốn muốn đi qua ngồi lại nhận thấy bên người cô có người khác, chỉ có thể từ bỏ, nhìn Eos nở nụ cười.
Chúng con rắn nhỏ bị hàm răng trắng như tuyết của anh ta làm ngạc nhiên.
Này , anh đang cười với ai vậy, còn cười xán lạn đến như vậy!
Cẩn thận Slytherin đại nhân tìm anh tính sổ, nhóm rắn nhỏ không đành lòng nghiêng mặt đi, nhóm rắn sùng bái Krum càng gửi cho anh ta ánh mắt đồng tình.
Draco liếc nhìn Krum mắt một cái, lạnh nhạt tiếp tục lột vỏ tôm cho Eos.
Draco đã sớm hi vọng có thể xuất hiện một người đem lực chú ý của ngài Slytherin từ trên người cậu dời đi. Tuy rằng huấn luyện cường độ cao giúp cậu mạnh lên không ít, nhưng cậu ngẫu nhiên cũng muốn có thể được nghỉ ngơi.
Cuộc sống học tập hai tháng liền, cậu cũng sắp chống đỡ không nổi.
Hiện giờ có một học sinh Durmstrang không có mắt như thế, Draco chỉ có thể tặng cho anh ta một ánh mắt đầy cảm ơn chân thành và kính ý.
Quào, bạn nói xem Draco thật sùng bái Krum sao?
Đó là cậu hai tháng trước.
Draco bây giờ, đã là một Slytherin đủ tư cách.
Nhìn khóe miệng cậu luôn mang ý cười sẽ biết, Draco, đã học được cái đội mặt nạ.
Eos nhíu mày, sâu sắc phát hiện mỹ nữ tóc bạc dài ngồi trên bàn Ravenclaw, hình như có hứng thú không tầm thường với Salazar trên bàn giáo sư.
Fleur Delacour sao?
Có lẽ cô đã tìm được việc sẽ cư xử giống với Salazar, đối với kẻ mơ ước bạn đời của mình, bọn họ đều sẽ không chùn tay.
Bất quá Salazar hiện giờ khá bề bộn nhiều việc, không biết hắn có thời gian đến xử lý việc nhỏ này hay không?
Tâm trạng Eos rất sung sướng, tình trạng thai nghén mấy tháng nay muốn ép hỏng cô rồi, có đồ chơi tự động đưa lên cửa giúp cô thả lỏng, thật là quá tốt.
Tiệc tối kết thúc, nhóm rắn nhỏ Slytherin đều nhìn về phía Draco.
Bắt đầu từ học kỳ này, viện trưởng Slytherin liền ra lệnh cho Draco, yêu cầu cậu cần phải chăm sóc Eos, hơn nữa nhất định phải tham gia Cuộc thi Tam Pháp Thuật, còn phải đoạt được quán quân.
Con rể của gia tộc Slytherin phải là giỏi nhất!
Draco đã thức tỉnh huyết thống muốn tham ra trận đấu rồi lấy quán quân là chuyện quá dễ dàng, nhưng vừa rồi hiệu trưởng Dumbledore nói, vì bảo vệ an toàn cho học sinh, học sinh phải trên 17 tuổi mới được tham gia.
Vòng trắng hạn chế tuổi hiệu trưởng Dumbledore bày ra, Draco có thể phá giải sao?
Nhóm rắn nhỏ khẩn trương nhìn về phía Draco cầm một tấm da dê đi về phía cốc lửa, cậu sẽ dùng phương pháp gì đến phá giải phép thuật của hiệu trưởng Dumbledore?
Xem bước chân Draco cách Cốc lửa càng ngày càng gần, toàn bộ đại sảnh Hogwarts đều yên tĩnh xuống, mọi người bắt đầu kìm lòng không được nuốt nước miếng.
Tuy rằng bề ngoài Draco nhìn qua đã là thiếu niên 17, 18 tuổi, nhưng trên thực tế cậu chỉ có mười bốn tuổi thôi!
Khác với mong đợi của mọi người, Draco không có sử dụng bùa chú gì, đã vượt qua vòng hạn chế tuổi, quăng tấm da dê vào trong Cốc lửa.
Khi Draco đi trở về bàn dài Slytherin, nghênh đón cậu là nhóm rắn nhỏ vỗ tay kịch liệt.
Nhìn thấy không, vương tử Slytherin của bọn họ, cứ đơn giản vậy mà báo danh!
Bên kia nhóm sư tử Gryffindor có chút bất mãn, ào ào hoài nghi có phải phép thuật của hiệu trưởng Dumbledore xảy ra vấn đề mất đi hiệu lực.
Ron Weasley cũng cầm một tấm da dê đi lên Cốc Lửa, dùng lời cậu ta nói, rắn độc Slytherin có thể báo danh, sư tử dũng cảm như cậu sao có thể không báo danh!
Tất nhiên rất đáng tiếc, cậu ta bị chắn bởi vòng hạn chế tuổi, căn bản không thể đi qua.
Ron thất bại ném tấm da dê trong tay, hung hăng dẫm chân, sau đó nói: “Đây không công bằng, vì sao Malfoy có thể đi qua, cậu ra cũng chỉ có mười bốn tuổi!”
Salazar ngồi trên bàn giáo sư, hai tay tao nhã chống trên cằm, nhíu mày, chậm rãi nói: “Đó là thực lực của Draco, nếu trò bất mãn, cũng có thể nghĩ cách xuyên qua vòng hạn chế tuổi. Trò thật sự là Gryffindor sao, Gryffindor khi nào thì thành hữu dũng vô mưu rồi?”
“Gryffindor, nên là lửa nóng, tràn ngập mị lực, đồng thời trí tuệ lẫn dũng khí cùng tồn giờ. Hiện giờ Gryffindor, thật sự sa đọa. Nếu Godric nhìn đến người kế nhiệm như các trò, không biết lại nổi trận lôi đình như thế nào.”
Những lời này, Salazar đã sớm muốn nói.
Godric ngàn năm trước, có thể đả động phù thủy Hắc ám như hắn, thuyết phục hai nữ sĩ thông minh cơ trí như Rowena và Helga, trợ giúp anh cùng nhau thành lập Hogwarts, đủ để thuyết minh nhân cách và mị lực của Godric.
Niên đại hỗn loại kia, chẳng phải tất cả mọi người có thể có tình cảm sâu đậm cao thượng như vậy, càng nhiều phù thủy vẫn phải nghĩ thế nào để bảo vệ tốt bản thân.
Nhìn xem nhóm sư tử Gryffindor hiện giờ, có thể có vài học sinh có phong thái Godric năm đó? Ha, nếu cần phải nói, vị Percy Weasley đã tốt nghiệp kia cũng không tồi, nhưng thủ đoạn của cậu ta dù sao cũng kém vài phần.
À đúng rồi, còn có Bill Weasley. Người chủ động tìm tới muốn cùng hợp tác với Slytherin giải những bùa chú cổ xưa, nếu được dạy dỗ nhiều hơn, cũng là người thừa kế Gryffindor không sai.
Chỉ là đáng tiếc, hai người này đều mang họ Weasley, nhất định không thể đi đến chỗ cao nhất.
Đời sau của phù thủy phản bội thuần huyết…
Lời nói của Salazar làm đôi mắt Dumbledore phía sau mắt kính lóe lên ánh sáng, cuối cùng chỉ có thể cười nói: “Viện trưởng Slytherin, bọn nhỏ dù sao còn trẻ, không phải sao? Chúng ta nên càng nhẫn nại hơn với tụi nhỏ mới tốt.”
Salazar hừ lạnh một tiếng, đứng lên: “Ngàn năm trước, những đứa trẻ bằng tuổi bọn chúng đã sớm lên chiến trường, nỗ lực bảo vệ gia tộc và bản thân.”
Nói xong, cũng không thèm nhìn vị hiệu trưởng già một cái, hướng bàn dài Slytherin, nói với Draco: “Làm rất tốt.”
Sau đó ôm lấy Eos, rời khỏi đại sảnh đang làm hắn cảm thấy phiền chán.
Eos chỉ thuộc về Salazar hắn, hắn thực sự có xúc động đem cô giấu đi, không để bất kỳ kẻ nào nhìn thấy.