Ánh Nhìn Ngàn Năm - Chương 40: Walburga
Sinh vật đó rất khó coi, đề phòng nhìn về phía mấy người Eos đi vào, trong tay còn cầm một cái thìa sắp vỡ.
Chẳng lẽ món đồ chơi này có thể làm vũ khí hả!
Eos hoàn toàn cạn lời.
“Kreacher.” Narcissa cao ngạo kêu tên nó.
Bà nhìn xung quanh hành lang cũ nát bẩn thỉu, trên vách tường bong ra từng giấy dán tường không nhìn ra màu sắc cũ, đế nến lẫn đèn treo bị che kín bởi mạng nhện, cuối cùng không vui nhìn về phía Gia tinh lớn tuổi này.
“Sao lại thế này, trong nhà sao có thể phá nát thành cái dáng vẻ này?”
Narcissa thật không nghĩ tới, nhà cũ Black thế mà biến thành như vậy, tuy rằng nơi này đã không có người ở, nhưng không phải còn có Gia tinh sao? ! Bà lại để ngài Slytherin và Eos thấy quan cảnh dinh thự Black ra nông nổi này, thật là quá thất lễ!
“Tiểu thư CisCis? Tiểu thư CisCis!” Con gia tinh chỉ quấn tấm vải rách bên hồn, thân thể như loãng thể không nghe đến lời chất vấn của Narcissa.
Nó kích động thét chói tai vọt tới trước mặt Narcissa, cặp mắt đục ngầu tràn ngập nước mắt, kích động nhìn mái tóc sáng rực của Lucius và Narcissa, xem nhẹ Salazar và Eos ở sau.
“Tiểu thư CisCis, còn có tiên sinh Malfoy tôn quý, hai ngài đến thăm phu nhân sao? Kreacher thật sự quá vui!”
“Kreacher, mày thất lễ.” Lucius chán ghét nhìn Gia mất thể diện, nhíu mày khiển trách.
“Rất xin lỗi, tiên sinh Malfoy cao quý, tôi lập tức xử lý mình ngay.” Kreacher cúi đầu thấy được dáng vẻ của mình không được gọn gàng, “Merlin ơi, Kreacher không có sắp xếp ổn bản thân! Kreacher đã làm mất mặt gia tộc Black!”
Một tiếng bùm vang lên, Kreacher thét chói tai biến mất trước mặt họ, từ xa lập tức truyền đến tiếng đụng tường “Bộp bộp bộp”.
Narcissa xấu hổ cười với Salazar va Eos: “Dinh thự này đã bỏ hoang sắp mười năm, lại chỉ có một Gia tinh là Kreacher này, tuổi nó cũng lớn…”
Salazar hơi gật đầu, không nói gì.
Đối với nơi đổ nát này, hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng chân chính nhìn thấy vẫn khiến hắn nhăn mày lại. Trang viên Slytherin không có chủ nhân phong bế ngàn năm, vẫn như cũ giữ được trạng thái tốt nhất. Quả nhiên gia tộc thuần huyết hiện giờ không thể so sánh với ngàn năm trước.
Kreacher tuy rằng lớn tuổi, động tác vẫn rất nhanh, đã mặc chỉnh tề trở lại. Tuy rằng vẫn không quá sạch sẽ, nhưng cuối cùng chỗ nào nên che đều đã được che.
“Kreacher, thắp sáng đèn phép thuật trong phòng lên, mang tôi đi nhìn bác, sau đó tôi có chuyện muốn hỏi.” Narcissa nhớ tới cậu em họ kia, sắc mặt có chút ưu thương.
“Vâng thưa tiểu thư CisCis, Kreacher cực kỳ vinh hạnh vì ngài phục vụ.” Kreacher cung kính cúi đầu với mọi người xong, dẫn đường ở phía trước vòng qua một cái dù lớn cổ quái, nhóm người được dẫn tới hành lang trước màn che mốc meo bị mọt ăn.
Từ lúc đi bên cạnh cái ô kia, Eos đã bịt kín mũi. Không khí nơi này tệ không tính, thế nào còn chế tạo mùi hôi nữa. Thật không biết đến cùng gu thẩm mỹ của gia tộc Black là gì, lại đem mấy thứ này nọ đến trang trí nhà.
Salazar lấy ra một lọ ma dược, dùng bùa chú mở nắp ra để cho Eos ngửi một cái.
Mùi bạc hà tươi mát, làm Eos cảm giác bản thân sống lại.
“Sall ơi, đây là cái gì vậy? Mùi hương này thật sự là… Rất đáng ngạc nhiên.” Eos trở lại bình thường hỏi.
“Phần chân dù, làm từ cự quái.” Salazar cũng ngửi một cái, đem ma dược đưa cho Lucius đang đứng bên cạnh nhìn, “Phải luôn dùng bùa chú bảo dưỡng, sẽ không có mùi thối này.”
Eos cảm thấy bản thân may mắn nhỏ hơn Harry Potter một năm. Phải biết năm nhất ở Hogwarts bị cự quái quậy phá qua! Mùi hương này thật sự làm người ta rất khó chịu, nhóm của “Đứa trẻ sống sót” còn đánh nhau một trận với cự quái, Eos đột nhiên bội phục bộ ba Gryffindor, ít nhất bọn họ có thể nhìn thứ người bình thường không thể.
Lúc này, Eos cũng cũng thấy một loạt pho tượng trên tường, chớp mắt cô đã biết đó là đầu của các Gia tinh lớn tuổi. Cảm giác khá ghê tởm, may là gia tộc Gawain không có truyền thống giống nhiều gia tộc thuần huyết này, ừm, hình như gia tộc Slytherin cũng không có.
Kreacher dẫn mọi người đi tới trước màn che, nó tùy ý bắn ngón tay, tấm rèm có mùi ẩm mốc trượt sang một bên kèm theo tiếng “loát”. Tro bụi lâu năm bốc lên, làm Eos trực tiếp hắt xì.
Salazar nhíu mày lui về phía sau một bước, đem Eos đầu ấn vào trong lòng, vận chuyển ma lực, chắn tro bụi bên ngoài hai người.
Tấm rèm được kéo ra, lộ ra khổ của bức họa bên trong.
Nhất thời, tiếng thét chói tai khó nghe phát ra từ trong miệng bà lão trong bức họa, thanh âm chói vọng khắp toàn bộ nhà cũ, làm lỗi tai mọi người đau đớn.
Salazar vội vàng cho Eos cùng cho mình thêm “Bùa ù tai”(1). Hắn không nên mềm lòng đồng ý yêu cầu muốn đến nhà cũ Black của Eos, nhìn xem nơi này có những thứ gì! Khó trách huyết mạch gia tộc Black chỉ để lại một tên chó ngốc Gryffindor, tên chó ngốc kia còn để bản thân vào Azkaban.
(1)Muffliato. Mô tả: Phát minh bởi Severus Snape, có tác dụng làm ù tai những người lân cận khiến họ không nghe được cuộc đối thoại của mình.
“Bác ơi, là cháu, CisCis đây.” Narcissa lớn tiếng lặp lại vài lần, cuối cùng thất thố quát, “Bác Walburga!”
Lúc này, người phụ nữ lớn tuổi như bà điên trên bức họa mới tỉnh mộng ngưng thét chói tai. Bà mở to hai mắt nhìn những người đứng trước bức tranh, một lát sau mới nói, “CisCis, con là CisCis sao?”
Salazar lúc này cũng giải trừ bùa chú trên người hắn và Eos, bà lão này hẳn sẽ không lại gọi bậy.
“Là con đây bác.” Narcissa kéo qua Lucius, “Lus cũng tới đây, còn có hai vị khách tôn quý.”
Lucius cúi chào với Walburga, mặc kệ ông có coi thường Walburga thế nào, bà ta cũng là bác của CisCis.
Narcissa nghiêng người tránh ra, để Walburga nhìn thấy Salazar và Eos ở phía sau bà.
Walburga thấy được Narcissa, bỗng nhiên thần sắc cuồng nhiệt lên: “Chúa tể, là ngài sao? Ngài đã trở lại, tôi biết mà, ngài sao có thể bị một đứa trẻ đáng bại! Ngài…”
“Khụ khụ!” Lucius nặng nề ho khan vài tiếng, đánh gãy tuyên ngôn trung thành Walburga, cũng rước tới bất mãn của Walburga.
Không đợi Walburga mở miệng, Narcissa nhanh chóng nói thật nhanh: “Bác, để con giới thiệu cho bác hai vị khách quý này. Vị tiên sinh này là công tước Salazar Slytherin, ngài là người sáng lập học viện Slytherin, tộc trưởng gia tộc Slytherin. Vị tiểu thư này là Eos Gawain, người thừa kế gia tộc Gawain, cũng là vị hôn thê của ngài Slytherin.”
Nói xong, Narcissa thở phào nhẹ nhõm thật dài, dáng vẻ Walburga trong bức tranh làm bà vui vẻ một phen.
“CisCis, cháu nói anh ta là ai?” Một hồi lâu, ngón tay Walburga run run chỉ Salazar nói.
“Ngài ấy là công tước Salazar Slytherin. Bác không nghe sai đâu bác.” Narcissa tao nhã nói.
Bà lão điên điên khùng khùng sau cơn khiếp sợ, khôi phục vài phần bộ dáng của quý phu nhân nên có. Bà cẩn thận sửa sang lại bản thân, hết sức đoan trang nói: “Công tước Slytherin, hoan nghênh ngài và vị hôn thê của ngài đến chơi nhà Black, xin lỗi vì sự thất lễ quá mức trước đó của tôi.”
Salazar khẽ gật đầu với bà, nói: “Là chúng ta lỗ mãng quấy rầy. Ta nhờ Narcissa mang chúng ta đến nhà cũ Black, có chuyện cần Kreacher hỗ trợ.”
“Đây là vinh hạnh của chúng ta, mời ngài tùy ý.” Walburga nhìn về phía Kreacher đứng một bên, nó đang dùng một loại ánh mắt quỷ dị nhìn về phía Salazar.
Walburga nhăn mày lại, dùng ngữ khí mệnh lệnh với nó: “Kreacher, ánh mắt đó của mày là gì! Công tước Slytherin cần mày hỗ trợ, đó là vinh dự suốt đời mày!”
Salazar nâng tay ngăn Walburga lại tiếp tục nói, hắn cúi đầu nhìn về phía Kreacher: “Hộp dây chuyền Slytherin ở trong tay nhỉ Kreacher, lấy ra đi.”
Kreacher hoảng sợ xem nhìn Salazar, sau đó liền đến bức tường đụng thật mạnh: “Ngài Slytherin muốn Kreacher lấy cái kia ra, nhưng chủ nhân nhỏ Regulus nói Kreacher hất định phải hủy diệt thứ kia, Kreacher là Gia tinh xấu, cái gì cũng không làm được, Kreacher là Gia tinh xấu…”
“Kreacher, tao lệnh cho mày dừng lại!” Narcissa quát, “Mày vừa mới nói cái gì, Regulus ra lệnh cho mày? Mày có biết Regulus ở đâu không?”
Kreacher dừng động tác đập đầu, con mắt to đục ngầu đầy nước mắt: “Kreacher không thể nói, chủ nhân nhỏ ra lệnh cho Kreacher, ai cũng không có thể nói, cho dù là phu nhân cũng không thể nói!”
Narcissa xin giúp đỡ nhìn về phía Salazar, Gia tinh không thể vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân, bà như vậy vốn không hỏi ra được.
Salazar nhíu mày một cái: “Kreacher, lấy hộp dây chuyền đến đây, nếu mày muốn chủ nhân nhỏ của màu trở về.”
Kreacher nghe vậy kích động nhìn về phía hắn: “Ngài Slytherin, chủ nhân nhỏ thật sự có thể phục sinh sao? Kreacher phải đi lấy ngay, Kreacher phải đi ngay lập tức!”
Hai tiếng nổ vang liên tiếp, Kreacher đã cầm hộp dây chuyền trở lại. Nó nhìn Salazar, sau khi do dự thật lâu, giống tráng sĩ cắt cổ tay, mạnh mẽ đưa hộp dây chuyền tới trước mặt Salazar.
Salazar buông Eos xuống, tiếp nhận hộp dây chuyền. Rút đũa phép chỉ hộp dây chuyền, rất nhanh một đoàn văn vẹo, còn giống đang thét chói tai lấy ra, bỏ vào trong một cái bình ngọc đen để được chuẩn bị xong trong tay Eos.
“Tốt lắm, Kreacher, vật tà ác trong hộp dây chuyền này, đã được ta xử lý xong. Nhưng hộp dây chuyền này không thể cho mày, vì nó là của gia tộc Slytherin của ta, ta muốn thu hồi lại.” Salazar nói, dùng một ‘Thanh lý đổi mới’, đem nó đưa cho Eos.
Eos liếc mắt nhìn Salazar một cái, đem hộp dây chuyền thu vào, cô không nghĩ tới Salazar sẽ lễ phép với Kreacher như vậy.
Salazar cười với cô. Kreacher có lẽ có rất nhiều khuyết điểm, nhưng không thể phủ nhận, nó thật sự thật trung thành, nó khiến hắn nhớ tới Shrek. Trang viên Slytherin phong bế ngàn năm, những này đó, Shrek vượt qua thế nào chứ?
Kreacher quan sát Eos đem hộp dây chuyền thu vào vòng tay, nhưng không nói gì cả, mắt nó sáng quắc nhìn về phía Salazar.
Chủ nhân nhỏ của nó, chủ nhân nhỏ quan trọng nhất của nó, thật sự còn có thể trở về sao?
**