Ánh Mây Trên Biển Xanh - Chương 2: Dạy Dỗ Cháu Gái, Đối Đầu Nam Chính
Sau sự kiện hộp phấn, tôi chính thức trở thành “dì tốt” trong mắt Tiểu Nhiên. Con bé bám tôi như sam, kể hết mọi chuyện ở trường. Tôi lắng nghe, khích lệ, và dạy nó cách đối phó với bắt nạt.
Một ngày, con bé khóc: “Dì ơi, bạn con lấy đồ chơi của con, không trả!”
Tôi lau nước mắt: “Con đã nói gì?”
“Con… con im lặng…”
“Sai rồi. Lần sau, con phải nói: ‘Đó là đồ của tớ, trả lại đi!’ Nếu không trả, con kể cô giáo. Đừng cam chịu, nhé?”
Con bé gật đầu. Dần dần, nó mạnh mẽ hơn. Lục Thiên Vũ nhận ra, một lần gọi tôi: “Cô đang dạy con bé gì? Nó bắt đầu cãi lại người giúp việc.”
Tôi cười: “Dạy nó tự bảo vệ mình. Anh muốn con gái anh yếu ớt mãi sao?”
Anh ta im lặng: “Cô khác trước. Trước kia cô chỉ biết mua sắm.”
“Tôi đã thay đổi. Tôi muốn bù đắp cho cháu gái.”
Anh ta nhìn tôi nghi ngờ, nhưng không đuổi. Tôi tiếp tục ở lại, nhưng bí mật lập kế hoạch ra đi. Tôi dùng tiền tiết kiệm của Vương Linh mua máy tính, học làm video trên mạng. Tôi quay video dạy nấu ăn, trang điểm – kiến thức từ kiếp trước.
Lý Linh thì thầm: “Mày điên à? Ở đây giàu có, sao phải đi?”
“Im! Tao không muốn làm nữ phụ.”
Cô ta gào: “Tao muốn giàu có! Tao muốn Lục Thiên Vũ!”
Tôi tự tát: “Mày muốn thì tự làm. Tao sẽ sống tự do.”
Cô ta im. Tôi tiếp tục dạy Tiểu Nhiên. Một ngày, con bé sửa son gãy – món đồ kỷ niệm của mẹ. Tôi giúp nó, con bé ôm tôi: “Dì tốt quá!”
Lục Thiên Vũ thấy, cau mày: “Cô làm gì vậy?”
“Dạy con bé tự sửa đồ hỏng. Anh nghĩ sao?”
Anh ta im, nhưng từ đó quan sát tôi nhiều hơn.
Tôi bắt đầu kiếm tiền online. Kênh YouTube của tôi lên 10.000 subscriber sau vài tháng, nhờ video dạy trẻ con tự tin. Lý Linh lại thì thầm: “Tao giúp mày dựng video, nhưng mày phải ở lại.”
“Không. Tao sẽ đi.”
Cô ta khóc: “Tao nghèo khổ lắm, mày không hiểu!”
Tôi thở dài: “Tao hiểu. Nhưng mày phải tự đứng lên.”
Chúng tôi bắt đầu hợp tác: tôi viết nội dung, cô ta dựng video khi tôi ngủ. Kênh phát triển, tôi có tiền riêng.
Tiểu Nhiên lớn lên, bắt đầu dậy thì. Tôi dạy con bé về sinh lý nữ, mua đồ cần thiết. Lục Thiên Vũ lúng túng nhờ tôi: “Cô… đưa con bé mua đồ con gái cần đi.”
Tôi gật: “Được. Nhưng anh phải học cách làm cha tốt hơn.”
Anh ta gật đầu. Từ đó, anh ta dành thời gian cho con gái hơn.
Một ngày, Tiểu Nhiên bị bắt nạt ở trường. Tôi đến, vả mặt cô giáo thiên vị, gọi cảnh sát. Lục Thiên Vũ đến sau, thấy tôi bảo vệ con gái, ánh mắt thay đổi.
“Cảm ơn cô.”
“Không cần. Đó là cháu tôi.”
Từ ngày hôm đó, anh ta chuyển tiền “phí giáo dục” thường xuyên. Tôi nhận, nhưng không ở lại lâu.