Anh đào - Chương 62: Ngoan, gọi ông xã đi nào (H+)
Trong phòng không bật điều hòa, giữa ban trưa chói chang ánh nắng, người đàn ông ngồi trước bàn làm việc túa mồ hôi như mưa, ngày thường quần áo chỉnh tề thẳng thớm, lúc này lại hơi xốc xếch, ngay đến áo sơ-mi cũng lệch cúc, như thể được vội vàng cài lên.
Tống Đĩnh Ngôn cảm mình như sắp chết vì bị tra tấn, hai pho tượng Phật đằng trước đang nhìn anh chằm chặp, người trốn dưới bàn làm việc tội nghiệp kéo ống quần anh, sốt ruột đỏ vành mắt, nước mắt rưng rưng.
Anh điều hòa hơi thở, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Mặc, “Đàn anh.”
Tần Mặc lạnh nhạt ừ một tiếng, đôi mắt kín đáo đăm chiêu ngắm cái bóng loang lổ dưới bàn làm việc, sau đó nhếch môi cười tươi rói.
Người bị bỏ qua bất mãn làu bàu, “Cậu chỉ thấy mỗi mình anh ấy thôi hả?”
“Ui…” Tống Đĩnh Ngôn chau mày, hít một hơi nặng nề. Anh cúi đầu, thấy người con gái mắt tóe lửa, giận dữ trừng anh. Bàn tay nhỏ ác liệt bò lên chiếc quần tây, bọc trọn túi tinh mềm mại mẫn cảm trong tay, dịu dàng mơn trớn.
Tiếng kia vừa dứt, Tô Anh nhận ra ngay giọng nói mình từng nghe được hôm đứng ngoài văn phòng anh, khi ấy bị anh dỗ ngon dỗ ngọt, quên khuấy mất vụ nọ.
Cả người không một manh áo, lại còn bị dúi xuống cái gầm oi bức chật hẹp, cơn giận bốc lên, cô tức khắc nảy ra trò tinh quái.
Trong tình huống tiến thoái lưỡng nan đầy kích thích, được chính người mình thương âu yếm, dù có là Tống Đĩnh Ngôn điềm tĩnh cũng không chịu nổi sự tra tấn mất hồn này. Anh nặn ra từng từ trầm thấp, “Đừng, nghịch.”
Lâm Tư Uyển thấy Tống Đĩnh Ngôn trông khó chịu, nhễ nhại mồ hôi mồ kê thì nghiêng đầu lấy làm khó hiểu, “Cậu bị ốm à, sao toát mồ hôi dữ thế?”
Tần Mặc cười cợt liếc cô, vì cùng chung phận đàn ông nên cuối cùng vẫn rủ lòng thương xót, anh ta duỗi cánh tay dài, ôm chặt cô nhóc ngờ nghệch nhà mình vào lòng, bảo cô với giọng hài hước: “Em có chuyện gì thì nói mau đi…”
Lâm Tư Uyển ngơ ngác hỏi Tần Mặc: “Bộ anh vội lắm à?”
Tần Mặc chỉ cười không nói.
Người vội nào phải anh ta.
Tô Anh nghe vậy càng không chịu bỏ qua, bất ngờ bạo dạn kéo xoạch khóa quần vừa được chỉnh đốn, thả ra vật đang từ từ ngẩng cao đầu, Tống Đĩnh Ngôn chưa kịp ngăn thì cái miệng mềm ấm áp đã bọc trọn quy đầu anh cho hả giận, thớ lưỡi ướt át gảy lỗ sáo rồi đảo vòng quanh, dịch đục tanh mặn tràn ra cũng bị cô mút sạch.
Cô liếm say sưa, bàn tay chỉ suýt soát nắm được cây gậy, nụ hôn chòng ghẹo nóng bỏng áp sát thân gậy, lưỡi trượt xuống rồi lại lướt lên, như đứa trẻ đang mải nhấm nháp que kẹo, đến hàng mi cũng ánh lên cái cảm giác thỏa mãn và sung sướng.
Tống Đĩnh Ngôn gần như phải gồng mình để đè nghiến ham muốn kéo và xử tử cô ngay trên bàn làm việc, anh gian nan rời mắt, tận lực giữ bình tĩnh nhìn một nam một nữ chỉ đứng cách đó mấy mét.
“Sao hai người lại đến đây?”
Giọng cất lên khàn khàn, rõ là chất giọng đắm chìm trong tình dục, nghẹn ngào mà mê người.
Tần Mặc nhất thời không nín được, nghiêng đầu cười mím môi.
Lâm Tư Uyển chẳng nhận thấy điều gì khác thường, rút ra một bức tranh, “Tụi mình tới để tặng cậu cái này…”
“Nghe nói cậu chuẩn bị cầu hôn.” Ánh mắt cô chân thành, “Mình dành suốt đêm để vẽ bức này đấy, hy vọng bạn gái cậu sẽ thích.”
Tống Đĩnh Ngôn nghe vậy sửng sốt, người đang bận rộn giữa hai chân anh cũng cứng đờ, tay nắm chặt trụ, ngẩng đầu nhìn anh, mắt long lanh vụt sáng.
Niềm kinh ngạc vô bờ xen lẫn với vẻ nghi hoặc.
Người đàn ông đưa mắt nhìn bức tranh, tranh vẽ một quả anh đào tinh xảo, dưới ngòi bút của Lâm Tư Uyển, trông nó sinh động như thật, tươi ngon mọng nước, làm con người ta hận không thể nuốt trọn vào bụng.
Anh cười khẽ, nói lời tới từ tận tâm can: “Cảm ơn cậu nhé, Tư Uyển.”
“Đừng khách sáo.” Lâm Tư Uyển vội đáp, trái lại lẩm bẩm với người đứng bên cạnh, “Giờ anh vừa lòng chưa?”
Tần Mặc nhìn cô yêu chiều, xoa đầu cô không đáp.
“Mình để tranh ở đâu đây?” Lâm Tư Uyển hỏi, “Để trên bàn nhé?”
Dứt lời, không đợi Tống Đĩnh Ngôn đáp, cô đã bước về phía anh.
Không khí vốn đã như thiêu đốt bỗng chốc nóng đến đỉnh điểm, giữa phút nước sôi lửa bỏng, hai người trước bàn làm việc đồng thời đờ người, thở cũng chẳng dám, hiện tại trong đầu Tống Đĩnh Ngôn chỉ còn nghĩ được việc làm thế nào để chắn cho người con gái không bị xem sạch bách.
Trong lúc nguy khốn, cậu Tần lẳng lặng xem trò vui cuối cùng cũng vươn tay giúp đỡ, giữ chặt cô gái đang hồn nhiên không biết gì.
Lâm Tư Uyển kinh ngạc, “Sao đấy?”
“Để đây là được rồi.” Tần Mặc hẩy cằm về phía bàn làm việc bên cạnh, nói đầy thâm ý: “Em cần gì… phải đi xa thế?”
Lâm Tư Uyển thấy anh rõ khó hiểu, tưởng anh lại sắp ghen lồng lộn lên, tức tối toan hất tay anh ra, song anh lại ôm chầm cô vào lòng trước, xoay người bước ra ngoài.
Cô bất mãn hô, “Em còn chưa nói hết mà!”
“Hết rồi.”
Còn nói thêm nữa, chỉ sợ người nào đó sẽ nổ tung.
Lúc mở cửa ra, Tần Mặc ngoái đầu, “Quên chưa chúc mừng cậu, tân hôn vui vẻ nhé.”
Trái tim nặng trĩu bình yên hạ cánh, Tống Đĩnh Ngôn thở phào, chân thành đáp: “Cảm ơn đàn anh.”
“Cậu tiếp tục đi.” Cậu Tần nhìn anh đầy sâu xa, “Chúng tôi không quấy rầy nữa.”
Lâm Tư Uyển bị ép phải ra cửa cực kỳ bất mãn, cúi đầu thấy bức họa mình mang đến hãy còn trong tay, nháy mắt nổi giận, hất tay Tần Mặc ra đi trước một mình.
Tần Mặc lắc đầu cười, sải bước theo sau, quàng vai ôm cô vào lòng, cúi đầu thầm thì bên tai cô.
Cô gái đứng ngây đơ tại chỗ, kinh hãi không thôi, giọng run rẩy, “Ý… Ý anh là…”
Cậu Tần nhíu mày, “Em nói xem?”
Lâm Tư Uyển gắng hồi tưởng lại cảnh tượng mới vừa rồi, và cả vẻ mặt quái lạ của Tống Đĩnh Ngôn, cô bối rối nhắm mắt, trời ạ, mới vừa rồi cô đã làm gì? Suýt nữa phá hỏng “chuyện tốt” của Tống Đĩnh Ngôn ư?
“Sao anh không nói sớm?”
Cậu Tần lộ vẻ vô tội và buồn cười: “Anh biểu đạt chưa đủ rõ sao?”
Lâm Tư Uyển tỏ vẻ không chấp nhận phản bác, quyết tâm muốn đẩy hết trách nhiệm cho anh.
Cậu Tần tỏ vẻ mừng vui khi lỗi được đổ cho mình, có điều…
“Về nhà nhé?” Anh cúi đầu hôn lên mặt cô, giọng trầm thấp nhuốm vị tình dục, “Anh cũng muốn thử làm trong phòng làm việc.”
…
Cửa vừa đóng, Tống Đĩnh Ngôn giật giật khóe miệng. Anh biết ngay mà, sao một người nhạy bén như Tần Mặc có thể không phát hiện ra động tĩnh bé nhỏ trong phòng chứ.
Người con gái dưới thân dại ra, hãy còn chưa bứt được ra khỏi bầu không khí căng thẳng, anh tự chỉnh lại quần áo cho mình trước, rồi bế cô dậy, ôm vào lòng dỗ ngọt: “Anh Đào… Anh Đào…”
Người con gái dường như sợ hãi, buông mi, anh gọi vài lần mới hoàn hồn, gục đầu vào vai anh, lúng búng mở miệng: “Làm em sợ gần chết…” Rồi lại đánh anh một cái, “Tại anh cả đấy.”
Bàn tay nhỏ mềm của cô được anh bọc vào lòng, xoa nhẹ, anh cười khẽ hỏi: “Sợ mà còn dám chơi xấu vậy hả?”
Nhắc đến chuyện này, cô sực nhớ ra điều gì đó, buồn bực định đẩy anh ra, nhưng anh lại giữ eo cô thêm chặt.
“—— Anh thả em ra.” Giọng cô đầy bức xúc.
Người đàn ông cười dịu dàng, hiền hòa véo má cô, “Làm sao thế?”
Cô nghiêng đầu, bướng bỉnh không để ý tới anh.
Anh cũng chẳng vội, tay từ từ lần xuống bờ mông mềm của cô, bóp mạnh cách lớp quần áo, cô không chịu nổi, ném cho anh một cái nhìn tóe lửa.
“Anh chỉ biết bắt nạt em thôi.” Cô mắng, “Người đâu mà trí trá!”
Người đàn ông cụp mắt, lướt qua thân trên lõa lồ của cô, cặp gò bồng đảo mượt mà trắng nõn đứng thẳng kiêu hãnh, đỉnh đồi đỏ thắm mê người, anh trông mà thèm, nuốt nước bọt, “Anh đâu có lừa em?”
Cô vặn vẹo vòng eo, có phản kháng, “Em nghe được hết rồi… Chị đó nói, anh từng ôm chị ấy.”
Anh thong dong hỏi: “Bởi vì việc này à?” Vừa nói, anh vừa đứng dậy đột ngột, bế bổng cô lên. Người con gái kinh hoàng quặp chặt eo anh, tay quàng quanh cổ, “Anh làm gì đấy?”
Người đàn ông chẳng nói chẳng rằng, rảo bước lại gần cửa, khóa cái “xoạch”.
“Cho em đáp án.” Anh nói.
Người con gái bị anh đặt lên sô-pha mềm mại, anh nâng người cởi áo, lộ ra vòm ngực, từng thớ cơ rắn rỏi lọt vào mắt cô, khiến miệng lưỡi cô khô khốc, dưới thân lại trở nên bất thường.
Giữa lúc cô ngây ngẩn, vật nóng như gang đè lên cửa mình hơi sưng, cọ qua cọ lại, mài mòn tâm trí.
Cô khó nhịn cắn môi, “Ư…”
Người đàn ông đè xuống, mút mạnh vành tai như trân châu của cô, người con gái thở gấp, lửa giận cũng mất tăm phân nửa, hơi thở nóng bỏng của anh quá khiêu gợi, phả qua tai cô âm ấm.
Một tay anh bóp chặt vòng eo cô, dương vật thô dài đâm sâu vào, bên trong nóng hổi khăng khít, vật đàn ông như chìm trong dòng nước nóng, bị vô số cái miệng nhỏ mút chặt không buông.
Anh vuột rên trầm thấp, như giành được sự sung sướng cực hạn.
“Đúng là anh đã từng ôm cô ấy thật.” Anh bắt đầu thong thả chuyển động vòng eo, ngẩng đầu nhìn vào mắt cô, chăm chú mà tha thiết, “Nhưng anh chỉ từng ân ái với mình em thôi.”
Người con gái ôm chặt tấm lưng anh, rên rỉ đón nhận tần suất ra vào thung dung, miệng lại hẹp hòi lẩm bẩm: “Vậy cũng… ưm… a… không được…”
Người đàn ông dừng lại, khẽ cắn lên chóp mũi cô, chợt thúc mạnh vào sâu trong nơi ướt mềm, hài lòng nghe tiếng cô rên rỉ ngây ngất.
Không để cô có thời gian thích ứng, anh gập cặp chân trắng nõn trước ngực, tạo thành tư thế nghênh đón, dương vật cương to giã tới tấp vào điểm nhạy cảm nằm bên trong.
“Chuyện từ năm nào rồi cũng muốn ghen? Hửm?”
Mỗi một chữ là một cú thúc mạnh, nện cho vòng eo cô ê ẩm.
Đôi mắt anh hằn tia máu, như muốn gặm sạch sành sanh cô.
Chẳng mấy khi cô còn dư sức cãi lại: “Ưm… Đúng đấy…”
Anh nhếch môi cười, lật người cô lại, để cô quỳ đưa lưng về phía mình, tay đè eo cô xuống, đỡ vật nóng bỏng, hung ác khoan vào từng chút một, nhoài người liếm lên cái gáy nhẵn nhụi của cô.
“Lúc anh học lớp mười, Anh Đào chỉ mới sáu tuổi thôi.” Giọng anh trầm thấp, lại dịu dàng tột độ, “Nói anh nghe, muốn anh làm gì em nào?”
Làm tình từ đằng sau vào sâu đến đáng sợ, anh dập tàn nhẫn như muốn giã nát cơ thể cô, hai tay cô chống lên lưng sô-pha, váng vất vì trận vùi dập tới từ sau lưng, nghẹn ngào nức nở, ngoài rên rỉ yêu kiều và thở gấp thì chẳng phát ra nổi một chữ hoàn chỉnh nào.
Anh luồn tay ra trước ngực cô, bóp chặt hai bầu ngực đang nảy tưng bừng, khi siết mạnh, khi ve vuốt, ngón trỏ tỉ mẩn ma sát đỉnh ngực, cảm giác vừa đau vừa ngứa lan tỏa khắp toàn thân, ê ẩm tận xương cốt.
Cuối cùng, cô bật khóc thành tiếng, “—— Thầy.”
“Anh hối hận.” Anh liếm cổ cô, thở hổn hển, “Đáng ra anh nên nuôi em từ hai năm trước.”
“Hả?” Cô mơ màng lên tiếng.
“Đợi bao giờ em trưởng thành…” Giọng anh nghẹn ngào tột cùng, “… thì yêu chết em như bây giờ.”
Tô Anh ngoảnh đầu, bị anh thuận khóa môi, mọi nghi hoặc tan vào giữa răng môi quấn quýt, cô từ từ khép mắt, để mặc anh đốt lửa bừa bãi trên người mình, điên cuồng chiếm đoạt.
Một tiếng sau, sự yên tĩnh thường ngày cuối cùng cũng về lại trong căn phòng.
Người con gái bị vùi dập mệt mỏi nằm oặt trong lòng Tống Đĩnh Ngôn, đắp áo sơ-mi của anh trên người, vùi đầu cạnh cổ anh thở yếu ớt.
Anh cúi đầu hôn lên môi cô, “Mệt à?”
Tô Anh dạ khẽ, ngón tay vẽ từng xoắn ốc lên ngực anh, trầm thấp hỏi: “Mới nãy anh bảo hai năm trước là sao?”
Người đàn ông chầm chậm vuốt ve lưng cô, như một chập vỗ về sau trận hoan ái, cô khoan khoái nheo mắt, thở nhè nhẹ lên cổ anh.
“Hai năm trước, anh từng thấy em trong bữa tiệc mừng sinh nhật em ban tối.” Anh đáp.
Tô Anh kinh ngạc ngước mắt, Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu, mắt anh dần tối, trong trẻo như suối nguồn.
“Em mắng một lão già té tát.” Anh cố ý đùa cô, “Lúc ấy anh đã nghĩ, cô bé này thật dữ dằn.”
Tô Anh hầm hừ, “Anh mới dữ ấy.”
“Về sau em kéo tay bà ngoại em làm nũng, trông ngoan ngoãn đến là yêu.” Anh nói, “Lúc ấy, anh rất muốn chiếm em cho riêng mình.”
Đôi mắt người con gái cong cong thành vầng trăng non, cười hỏi: “Anh thích em từ lần đầu gặp à?”
Người đàn ông đắn đo một hồi rồi dịu giọng đáp: “Anh chỉ biết là lúc gặp lại em rồi, anh không muốn buông tay ra nữa.”
“Mà muốn vĩnh viễn giống như thế này…” Eo cô bị siết chặt, là cảm giác giam cầm quen thuộc, “Em nằm trong vòng tay anh, hai ta gần gũi da thịt.”
Tống Đĩnh Ngôn dịu dàng mà hướng nội, bình thường không hay nói lời âu yếm, nhưng một khi mở lời thì quả thực làm người ta ngứa ngáy tận tâm khảm, trí mạng đến độ khiến con người ta không cưỡng lại được mà đắm chìm trong đó.
Tô Anh xúc động hôn lấp môi anh, “Anh chưa bao giờ kể em nghe chuyện này.”
“Anh sẵn sàng nói cho em bất cứ điều gì mà em muốn biết.” Người đàn ông thân mật gõ lên chóp mũi cô, “Còn không rõ gì nữa nào?”
Cô cụp mắt thoáng do dự, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được, hỏi: “Ừm… Cái chị vừa rồi…”
Anh cười nhạt, tự nhiên đáp, “Cô ấy là người anh từng thích.”
Tuy đã đoán gần đúng từ lâu, nhưng tự anh nói ra, nghe sao cũng thấy khớp khớp, cô bực mình dẩu môi.
Người đàn ông cười càng thêm tươi, “Lại ghen đấy à?”
Người nào đó mạnh miệng: “Còn lâu nhé.”
“Anh Đào.” Anh gọi tên cô, trầm thấp, tay giữ gáy cô, khiến cô không thể không nhìn thẳng vào mình.
“Anh lớn hơn em nhiều tuổi như vậy, sao có thể chưa từng rung động.”
Anh nói tiếp, kiên nhẫn giảng giải cho cô nghe, “Huống hồ, kia cũng chỉ là một mối tình đơn phương không thành mà thôi.”
“Ít nhất hiện tại, bất kể là thể xác hay tinh thần, anh chỉ dành cho một mình em, mai này cũng sẽ chỉ thuộc về em.”
Anh hỏi cô: “Được chứ?”
Má cô ửng hồng, có phần xấu hổ, vốn chẳng phải người hay làm mình làm mẩy, vừa nghe anh nói thế, trái tim hờn dỗi dịu hẳn đi.
“Hửm?”
Cô thì thầm, “Được.” Rồi ậm ừ hỏi: “Vừa… Vừa rồi chị đó còn nói… nói…”
“Chuyện cầu hôn ấy à?” Anh nối lời cô chính xác, vờ buông tiếng thở dài tiếc nuối, “Làm sao bây giờ? Bị em phát hiện mất rồi.”
“Thật ra… anh không cần phải cầu hôn đâu…”
Trái tim người đàn ông chợt nặng trĩu, “Ý em là gì?”
Cô ngước mắt nhìn anh, nhấn vào từng con chữ: “Em sẽ không lấy ai khác ngoài anh.”
“Giờ anh nuôi em bên người được mà.” Cô cười xấu xa, bảo: “Em có thể thỏa mãn anh mọi lúc mọi nơi luôn.”
Tống Đĩnh Ngôn bật cười, nhìn người con gái tươi roi rói mà con tim mềm nhũn, anh ngước mắt ve vuốt gương mặt cô, “Thật chứ?”
Cô cao giọng, “Dĩ nhiên rồi.”
Tống Đĩnh Ngôn chuyển mình, người con gái bị anh thuận thế đè lên sô pha ngơ ngác chớp mắt, “Thầy?”
Anh cười nhẹ: “Không phải là mọi lúc, mọi nơi sao?”
Áo sơ-mi trùm trên cơ thể cô bị anh vén lên, đôi mắt đen như mực chăm chú ngắm nhìn cơ thể trắng nõn, mảnh khảnh và hoàn mỹ, trên bầu ngực tròn đầy có vô số vết hôn đậm nhạt mờ ám.
Cái hôn mềm mại in lên trán cô, trượt xuống chóp mũi, rồi rê dần đến bờ môi thắm đỏ.
Nhẹ nhàng, anh dỗ: “Ngoan, gọi ông xã đi nào.”
_Hoàn_