Anh đào - Chương 61: Mặc ít vậy thôi sao? (H+)
Vào giờ nghỉ trưa, hành lang vốn náo nhiệt cũng lặng ngắt, bốn bề im ắng, thi thoảng có tiếng xì xầm của nhóm học sinh.
Trong văn phòng, hai cơ thể nóng bỏng đang quấn quýt không ngừng, người con gái bị người đàn ông bịt miệng, thô bạo đè dưới thân, tiếng rên vụn vỡ thoát ra khỏi kẽ ngón tay trắng thon dài, sự cấm kị bùng lên trong bầu không khí nóng.
Trán Tống Đĩnh Ngôn ướt đẫm mồ hôi, từng giọt rỏ thánh thót xuống tấm lưng đẹp tuyệt của người con gái, trượt từ vòng eo cong vút đến chốn nhầy nhụa bên dưới, hòa vào tiếng nước nhèm nhẹp, rõ là đổ dầu vào ngọn lửa đang rực cháy.
“Ngoan, đừng kẹp chặt vậy…” Anh cúi người, hung tợn cắn lên gáy cô, nghe cô nức nở kêu đau mới vừa lòng nhả ra.
“Sướng vậy cơ à? Hửm?”
Người con gái tóc tai lộn xộn xõa trên vai, cọ lên bàn làm việc cứng đanh.
Bị xâm chiến trong tư thế đáng thẹn này hồi lâu, không khí dần loãng, cô khó chịu lúc lắc đầu, vừa được anh thả ra thì rầm rì: “Đừng… Đừng đột ngột thúc mạnh như thế…”
Bầu ngực khóa trong bàn tay anh bị xoa nắn thô lỗ, anh cụp mắt, trông thấy vật đỏ tím lô nhô gân xanh đang ra ra vào vào nơi bí ẩn mềm ra nước của cô, khi thì lộ cả cây dữ tợn, khi thì núp dưới gò mông trắng nõn, khoan vào lút cây, đùa bỡn điểm G mẫn cảm của cô.
“Suỵt… Khẽ thôi nào…” Anh ôm thốc cô dậy, để cô tựa vào vòm ngực nóng hầm hập của mình, cất giọng mê hồn, “Anh không đóng cửa đâu, em muốn để những người khác nghe thấy à?”
Cô làu bàu: “Ưm… Đều tại anh đấy… A… a…”
Bờ môi mỏng dán sát tai cô, cười khẽ, “Đúng tại anh thật, tại anh không kìm nổi…”
Vừa nói anh vừa thốc sâu vào bên trong, khoái cảm ngập đầu chồng chất, dưới thân tê tái khó kiềm, người con gái vẫy vùng toan lảng tránh: “Ôi… Sâu quá… A… Đừng mà…”
“Đừng sao?” Tống Đĩnh Ngôn chậm rãi hỏi, hai tay ôm eo cô ra chiều rời đi, cô trở tay kìm giữ cổ tay anh, ngoái gương mặt đỏ lựng, nhìn anh với đôi mắt ướt rượt .
Người đàn ông thình lình rút ra, lật người cô lại, ôm thốc lên bàn làm việc, những chồng giấy tờ và sách vở chồng chất đã bị người đàn ông hất xuống, rơi bừa dưới đất tự bao giờ.
Tô Anh nhíu mày, “Lạnh…”
Anh ôm sát eo cô, nâng một chân cô lên và dẫn dắt nó quắp chặt quanh eo mình, quy đầu rắn đanh bóng loáng cọ quẹt vào cổ tử cung, dễ dàng khơi dậy từng dòng chất lỏng trơn dính.
“Không muốn thật à?” Anh cười hỏi, xấu xa nghiền quy đầu, khó nhọc áp lại gần một tấc, rồi lại nhanh chóng rời đi, quyết tâm buộc người con gái phải chủ động van vỉ.
Trở lại tư thế mặt đối mặt, Tô Anh không e lệ như vừa rồi, tay cô thong thả cởi áo người đàn ông trong nhịp thở khiêu gợi đứt quãng, đánh mắt đầy quyến rũ, chắc mẩm người đàn ông sẽ chẳng tài nào cưỡng lại được.
Quả nhiên, ánh mắt Tống Đĩnh Ngôn nóng rực lên, đôi mắt ngày thường vốn lạnh lùng vuột ra ham muốn đè nén cùng cực, bàn tay đang ấn eo cô véo một cái rõ mạnh, cô bật rên đau đớn, hờn dỗi ngước mắt ngó anh.
Người đàn ông cúi đầu bập lấy môi cô, nấn ná cánh môi, dịu dàng mà kiên nhẫn, đôi mắt cô dần trở mơ màng, không cưỡng nổi mình đáp trả nụ hôn sâu.
Anh buông ra, hôn phớt môi cô, “Anh chịu thua.”
Ngay giây tiếp theo, dương vật tàn nhẫn nện hùng hục vào hoa huyệt, dịch văng khắp chốn, theo bản năng, cô bấu víu lấy vai anh, chặt đến độ ngón tay trở trắng, mặt úp vào ngực anh, nỉ non rên rỉ.
Người đàn ông híp mắt, cảm nhận sự chặt chẽ của hoa huyệt, từng tấc mềm lạ lùng quyện chặt cứng dương vật anh, khiến anh chẳng thể động đậy, không khỏi thốc lấy thốc để vào cô.
Khoái cảm mãnh liệt thấm vào xương tủy, cào cấu tâm can khiến huyệt Thái Dương anh tê tái.
Tô Anh bải hoải tựa vào lòng Tống Đĩnh Ngôn, nghe nhịp tim anh đập loạn xạ, bụng cô nhức nhối rã rời, chẳng nơi nào trên cơ thể được lành lặn, rải rác những dấu hôn xanh đỏ nông sâu khác biệt.
Cô mụ mị vì trận công phá, dần dà lạc lối trong dục vọng trào dâng.
Một tiếng trước.
Để tránh trở thành chuyện đàm tiếu trong trường, Tô Anh cố ý đến tìm Tống Đĩnh Ngôn vào giờ nghỉ trưa.
Cô gõ nhẹ lên cửa hai cái.
“Mời vào.”
Người con gái kéo chiếc váy ngắn cướp được từ chỗ Bánh Bao Đậu, dè dặt bước vào phòng.
Văn phòng không lớn lắm, nhưng gọn gàng sạch sẽ, ánh mặt trời rọi vào phòng từ ngoài cửa sổ, không khí trong lành dễ chịu, rất giống với mùi hương độc đáo trên cơ thể anh.
Tô Anh liếm môi, cổ họng khô khốc.
Người đàn ông ngồi nghiêm chỉnh trước bàn làm việc, thấy cô đến cũng không vội lại gần, mà từ từ tựa lên ghế, bình tĩnh nhìn cô chăm chú.
“Thầy.” Cô gọi thẽ thọt.
Tống Đĩnh Ngôn buông bút, nghiêm túc đánh giá người tự đưa đến tận cửa.
Gương mặt xinh xắn dặm một lớp trang điểm nhẹ, môi hồng răng trắng, mỗi nụ cười toát ra vẻ quyến rũ mà chỉ phái nữ mới có. Trời đang dần chuyển lạnh, nhưng cô vẫn mặc đầm ôm cúp ngực trắng, khoe làn da nõn nà, bờ vai mềm mại nhỏ nhắn, cặp chân thon dài, và cả… rãnh sâu khiến con người ta mơ màng trước ngực.
Anh cất giọng trầm thấp, “Lại đây.”
Tô Anh vâng lời, tay chắp sau lưng, uyển chuyển đến gần, còn chưa kịp vững gót thì đã bị người đàn ông kéo giật vào lòng.
Tống Đĩnh Ngôn thoạt nhìn có vẻ lạnh nhạt, song nhiệt độ nơi ngực luôn dễ dàng hòa tan nhiệt độ cơ thể cô, cô ngồi trên đùi anh, vừa ngoảnh lại là đối diện ngay với anh.
Anh mơn trớn vòng eo cô, hôn lên cần cổ thon thả, hơi thở nong nóng, “Mặc ít vậy thôi sao?”
Tô Anh chìm trong hơi thở của anh, người ngợm bủn rủn, kêu nũng nịu: “Để tiện cho anh cởi đấy…”
“Ngoan vậy cơ à…” Anh thầm thì: “Muốn anh dạy bù kiểu gì nào?”
Người con gái nhếch bờ môi đỏ, còn chưa kịp nói thì anh bỗng bế thốc cô lên, cúi xuống quét sạch đồ đạc trên bàn, đè tay cô xuống bàn làm việc, tiếng thét chói tai nghẹn trong cổ họng, người đàn ông xoay mạnh đầu cô lại, hung hăng lấp kín môi cô, miệng cô ú ớ, nháy mắt mềm lả.
Anh đã nín nhịn vài ngày, thấy được người trang điểm tỉ mẩn, lúc này rõ ràng đã mất kiên nhẫn, quấn cái lưỡi rụt rè của cô ra ngoài, chốc mút chốc liếm, hơi nóng hầm hập và ướt át điên loạn khuấy đảo môi lưỡi cô.
Váy bị cởi đến hông, bàn tay từ đằng sau chạm vào rìa miếng dán ngực, anh xé toạc nó ra, người con gái chau mày, gian nan nuốt dòng nước bọt sau trận quấn quýt, anh buông môi cô, để cô được thở trong gấp gáp.
Bàn tay nóng hổi bao bọc, ve vuốt bầu ngực mềm, thứ mềm mại, đầy đặn và tinh tế như kẹo bông vuột qua kẽ tay anh, mập mờ khó lòng nhìn thẳng.
Vành tai nhỏ xinh bị anh ngậm vào miệng nhay cắn, anh nghẹn ngào gọi tên cô, “Anh Đào… Anh Đào…”
Cô nâng mi mắt, vừa khéo đối diện với cửa văn phòng.
Tim cô run rẩy, cửa vẫn còn chưa khóa.
Trong lúc tư lự, người đàn ông đã thả tuột vật đang chực chờ xâm lấn, nhấp vào huyệt mềm ướt của cô cách lớp vải mỏng tang,
Cô hãi hùng nhắc nhở, “Cửa còn chưa khóa…”
“Không ai dám vào đâu.” Tống Đĩnh Ngôn lạnh nhạt đáp, tay vén mép váy cô lên, quần lót ren mỏng bị anh kéo đứt, thứ nóng rẫy vỗ hai cái lên mông cô, rồi lập tức gục xuống, từ tốn cọ xát hoa tâm đang rỉ nước ra ngoài.
Cái ngứa bao phủ đầu cô, nuốt sạch lý trí trong cô, “Thầy… Em muốn…”
“Anh biết…”
Tống Đĩnh Ngôn đỡ phần đầu, từ tốn nhồi vào cô, quy đầu mới vào độ lưng nửa thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, người con gái kinh hãi cứng người, chốn mềm mại cũng vặn xoắn theo cô.
Tống Đĩnh Ngôn túa mồ hôi mỏng, khó chịu nghiến răng, hẩy eo cắm nguyên cây vào, lấp đầy hang động đẫm mật hoa.
“A!” Cú thúc đột ngột làm Tô Anh căng ra trước, không biết làm sao cho phải, mái tóc tung bay vẽ nên một đường cong quyến rũ đẹp tuyệt trần.
Người đàn ông thấy vậy mê tít, với xuống áp vào nơi đang giao nhau thân mật, ướt trơn cả tay.
“Ướt cỡ này…” Anh ép mình xuống, chất giọng đượm vị ân ái ùa vào tai cô, “Anh Đào cũng thèm phải không?”
“Em… ư ưm…”
Chưa để cô có cơ hội mở miệng, anh đã bịt miệng cô lại, giã từng hồi ráo riết, đỉnh vật cạ vào vách trong mềm xốp, xát vào cổ tử cung, dễ dàng tìm được điểm G náu mình trong nơi sâu thẳm.
“Em có thích…” Anh cười xấu xa, cắn vành tai cô, “… học bù kiểu này không?”
“Hưm ưm…” Hai mắt cô mịt mờ trong trận đút rút, nghẹn ngào chẳng nên câu, chỉ biết gật đầu đáp lời.
Tống Đĩnh Ngôn đỏ mắt, nghe tiếng kêu kìm nén của cô, đổi góc thốc vào, thúc đủ mọi kiểu, khiến cô mềm xương, thưởng thức dáng vẻ cô vặn vòng eo, ra sức đón nhận dương vật anh đầy dâm đãng.
Không biết qua bao lâu sau, người đã đạt cực khoái hai lần lại một lần nữa chạm đích, cả người run rẩy, ưỡn người kề ngực sát môi Tống Đĩnh Ngôn, người đàn ông cười khẽ, đảo một vòng lưỡi quanh nụ hồng, lại chẳng ngậm trọn và liếm láp như cô muốn, mà cố tình thả chậm nhịp đưa đẩy, bắt đầu chơi nhịp chín nông một sâu.
Kiểu cọ xát nhẹ nhàng này khiến người ta ngứa ngáy không chịu nổi, người con gái bám lấy cổ anh, nũng nịu van nài, trao đi những lời mà bình thường chỉ nghĩ thôi cũng đã đỏ mặt.
“Ưm… Thầy… Chơi em đi…”
“Chơi hỏng em… ha… luôn cũng được…”
Giọng cô vốn khiêu gợi, lúc mềm giọng lại càng thêm trí mạng, Tống Đĩnh Ngôn nghe mà tai tê dại, tay nâng mông cô, đè lên điểm nhạy cảm, nhưng chỉ lấn lưng chừng, rồi lại thong thả lùi xuống.
Tô Anh bị tra tấn sắp sửa khóc tới nơi, điểm mà anh cạ qua, chỉ cần vài cú thúc mạnh, ánh sáng trắng chói lòa sẽ nhuộm đẫm toàn thân cô, mỗi một lỗ chân lông nhỏ xíu đều sẽ run rẩy theo.
“Thầy… Hức… hức…”
Người đàn ông cúi đầu liếm tai cô, “Gọi anh là gì, hửm?”
Trong lúc trò chuyện, anh cố ý chồm vào, khoái cảm vô ngần đứng lơ lửng giữa không trung, hai bên tóc mai Tô Anh ướt đẫm, mắt mở mơ màng, lúc này có bảo cô nói gì thì cũng sẽ được như nguyện.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, mắt mang ý cười, “Gọi đúng là anh cho ngay.”
Người con gái ôm siết eo anh, cái miệng hồng mấp máy, “Anh họ… Xin anh đấy…”
“Xin anh cho Anh Đào đi mà…”
“Ngoan…” Tống Đĩnh Ngôn được như ý, cảm xúc cuộn trào, bấm chặt eo cô, hung ác khoan sâu vào nơi ướt mềm, “Cho em hết…”
Người đàn ông giã cả chục nhịp, Tô Anh cắn chặt môi, ngẩng đầu đón nhận cơn co rút liên miên, rồi cô ngồi xụi lơ trên đùi anh, miệng thở phều phào.
Hông anh căng cứng vì sự xoắn xuýt chặt chẽ của chốn êm đềm, anh bế người nhũn như bông dậy, đang định đổi tư thế để tiện cho đợt chạy nước rút cuối cùng, song vừa lùi ra thì tiếng gõ cửa vọng đến.
“Cộc cộc cộc.”
Một giọng nữ ngọt ngào cất lên: “Tống Đĩnh Ngôn, cậu có đấy không?”
Hai người trong phòng đồng thời cứng đờ, người con gái cúi đầu nhìn bộ đồ xốc xếch, tóm tay người đàn ông theo phản xạ có điều kiện, hốt hoảng không biết làm sao cho phải.
Tống Đĩnh Ngôn đặt ngón trỏ lên môi cô, ý bảo cô đừng lên tiếng.
Bên ngoài gõ cửa mấy bận, rồi lại loáng thoáng tiếng trò chuyện.
“Tần Mặc, hình như cậu ấy không có ở đây.”
Giọng nam lạnh nhạt đáp, “Cửa không khóa đâu.”
“Cứ thế vào bất lịch sự lắm…”
“Vậy mình về đi.” Người đàn ông nói, có vẻ đã sớm muốn đi mất, “Nhưng lần sau anh không có thời gian đi cùng em đâu.”
“Em tự đi được mà.”
“Không được.”
“Anh…”
Sau một khoảng lặng, người phụ nữ ngoài cửa ướm lời: “Mình vào nhé.”
Cô vặn tay nắm, mở hé cửa.
Một gương mặt tươi tắn ló vào, Lâm Tư Uyển thấy Tống Đĩnh Ngôn đang ra vẻ bình tĩnh trước bàn làm việc, vẫy tay chào: “Chào, hóa ra cậu có ở trong phòng à.”
Cô ngoái đầu bảo Tần Mặc, “Anh đừng vào vội.”
Người kia sầm mặt, xẵng giọng hỏi: “Vì sao?”
Không đợi Lâm Tư Uyển đáp, anh ta đã đẩy cửa len cơ thể cao lớn vào phòng, cúi đầu nhìn cô, khó chịu nói: “Anh càng muốn vào đấy.”