Anh đào - Chương 36: Em gọi ở trên giường thì sẽ càng êm tai hơn
Hôm sau là ngày đi học, mới sáng sớm Tô Anh đã bị Tống Đĩnh Ngôn dựng dậy, ôm vào lòng dỗ rời giường. Bị vần vò đến tận khuya mới được ngủ, Tô đại tiểu thư lúc này hết sức phẫn nộ, sự gắt gỏng lên đến đỉnh điểm, nhăn mày đánh vào ngực anh.
Anh chẳng giận, mặc cô quấy phá trong chốc lát, rồi kề bên tai cô hỏi khẽ: “Thêm lần nữa, nhé?”
Người con gái lập tức tỉnh táo, nhảy bật khỏi giường, vừa chạy vừa kéo chiếc sơ-mi nhăn nhúm trên người. Quần lót lụa mỏng không che được cặp mông tròn ẩn dưới gấu áo, là hình ảnh dụ dỗ con người ta phạm tội.
Cô vọt vào phòng tắm, cảnh giác khóa cả cửa vì sợ anh đi theo.
Người đàn ông tựa nhẹ vào đầu giường, nheo mắt hồi tưởng cảnh tượng cám dỗ vừa rồi, nghĩ đến lúc anh liên miên ra vào nơi mềm mại của cô từ đằng sau, khi kết thúc, bờ mông trắng nõn in vài dấu tay đỏ lựng.
Cảm giác ấy, quả là mất hồn, khiến anh kiềm lòng chẳng đặng mà nếm thử thêm lần nữa.
Tối hôm qua Tô Anh mệt lử, lên xe rồi vẫn mơ mơ màng màng, ngay khi xe vừa khởi động, cô ngủ thiếp đi trong vô thức.
Tống Đĩnh Ngôn không quấy rầy cô, chu đáo tắt nhạc trong xe, để cô ngủ càng thêm ngon.
Lúc Tô Anh mơ màng thức giấc, xe đã đến cổng trường.
“—— Ưm.” Cô khẽ rầm rì.
“Dậy chưa?”
Người con gái vừa tỉnh hé đôi mắt ngái ngủ, như chú mèo con lười biếng, cô nhích mình, có vẻ như lại muốn ngủ tiếp. Người đàn ông thở dài, nhẹ xoa cằm cô, khẽ nhắc nhở, “Sắp muộn rồi đấy.”
Khoảng một phút sau, Tô Anh mới miễn cưỡng mở mắt, bởi vì ngủ không đủ giấc nên tâm trạng cô hết sức bực bội, cởi dây an toàn toan xuống xe, lại phát hiện không mở được cửa.
Cô bực tức quay ngoắt lại, thấy người đàn ông mỉm cười ấm áp.
Tô Anh bỗng thấy buồn bực, cô cảm thấy nụ cười của anh như có năng lực chữa trị thần kì, lửa giận mới nãy còn tuôn trào trong cô tắt ngúm cả nửa chỉ sau một cái liếc mắt.
“Anh không vào trường à?” Cô hỏi.
Anh không đáp lời, rút ra một tấm thẻ từ trong ví rồi đặt vào tay cô. Cô cúi đầu nhìn xuống, có phần kinh ngạc, lập tức từ chối: “—— Em không cần cái này.”
“Anh biết em không cần.” Anh dịu dàng bảo: “Anh cũng biết em không muốn dùng tiền của bọn họ.”
Anh nói, như một lẽ hiển nhiên, “Vậy thì dùng của anh đi.”
Tô Anh sửng sốt, bọn họ mà anh nói chính là Tô Thế Niên và Tân Viện.
Song cô vẫn khước từ, “—— Em không thể nhận được.”
“Ngoan, nghe anh.” Anh thầm thì dỗ dành, “Chiều nay anh có việc cần xử lý, không thể tới đón em ngay, em đi mua sắm cùng bạn rồi tối gọi cho anh nhé.”
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như muốn tan chảy, “Anh sẽ đến đón em về nhà.”
Hai chữ “về nhà” chạm tới tận đáy lòng Tô Anh, tim cô mềm nhũn, trong đầu phủ kín bong bóng màu hồng, cầm chặt tấm thẻ, quên cả từ chối.
“Ừm…. Mật khẩu là gì thế ạ?”
“Sinh nhật em.”
“Ồ.” Cô vờ bình tĩnh đáp, ngay sau đó cười thành tiếng, tinh quái nhìn anh, “Thầy Tống, thầy đang công khai bao nuôi học sinh đấy à?”
Người đàn ông nghiêm túc uốn nắn lời cô, “Anh chỉ bao nuôi mình em thôi.”
Tình nồng trong mắt anh sâu đậm mà nóng bỏng, khiến cô chẳng dám nhìn lâu.
Thành thật mà nói, cho đến tận bây giờ, cô vẫn cảm thấy tất cả không chân thực, ví như chuyện anh là anh họ trên danh nghĩa của cô, ví như chuyện bọn họ đã lên giường, hơn nữa còn làm rất nhiều lần, lại ví như quan hệ giữa cả hai cứ thế được xác định, cho dù chẳng ai trong hai người mở lời.
Cô có biết bao câu hỏi trong lòng, song cứ hễ muốn hỏi là lại nhớ đến lời anh từng nói.
“Hãy cho anh chút thời gian, anh sẽ xử lý mọi chuyện, việc duy nhất em cần làm là tin tưởng anh.”
Lạ ở chỗ, tin anh như thể đã trở thành một bản năng trong cô.
Cô sẵn sàng cho anh thời gian, đợi câu trả lời của anh.
Huống hồ, cho dù anh thực sự lừa cô thì thế nào? Cô đã tự nguyện bước lên con thuyền này, kết quả đã không còn quan trọng nữa.
Thiêu thân lao đầu vào lửa, cho dù hoang đường đến đâu cũng vẫn sẽ có được vài giây bùng cháy tự do.
Cô muốn có được chùm sáng ấy, để chứng minh mình còn tồn tại.
Tô Anh cất tấm thẻ, xoay người định xuống xe, lại phát hiện cửa xe vẫn khóa như cũ. Cô ngờ vực, “Thầy ơi?”
“Cứ thế mà đi hả?” Người đàn ông nhướng mày, có phần bất mãn, “Em không có gì muốn bày tỏ với người tài trợ à?”
Cô cong môi cười ngọt, phối hợp in một nụ hôn lên môi anh, ngay lúc lùi về, anh giữ chặt đầu cô, nhoài nửa người sang, ghì cô lên ghế mà hôn ngấu nghiến, như muốn nuốt cô vào bụng.
Đợi đến khi cô đỏ mặt xuống xe, cả người lâng lâng, bắp chân mềm nhũn.
Xe rời đi một lúc rồi, cô vẫn mơ màng chôn chân tại chỗ, nhớ lại tất thảy những lời thả thính anh lúc trước, tự đáy lòng cảm thán bản thân không biết tự lượng sức mình.
Rốt cuộc cô đã khiêu khích một người đàn ông như thế nào vậy?
***
Sau khi tiết học buổi chiều kết thúc, Tô Anh và Bánh Bao Đậu sóng vai bước ra khỏi khu phòng học, bất ngờ chạm mặt nhóm thành viên của câu lạc bộ kịch nói. Người đi đầu là Từ Lộc, cô ta kéo một chiếc vali lớn, mặt lạnh như sương, người bên cạnh liến thoắng không ngừng, như đang ra sức an ủi cô ta.
“Từ Lộc bị làm sao thế nào?” Bánh Bao Đậu nhích lại hỏi.
“Chẳng biết.” Tô Anh thờ ơ, “Mình đi đi.”
Bánh Bao Đậu tò mò liếc thoáng qua, nhỏ giọng thầm thì, “Mày thử nói xem, có phải ăn một cái tát của mày rồi đâm ra nó tăng xông, rối loạn tâm lý, nên mới phải tạm nghỉ học ngay để điều trị không, hay là…”
Tô Anh liếc xéo cô nàng, “Mày tào lao vừa thôi.”
“Thấy bảo sáng nay nó bị gọi lên phòng hiệu trưởng, lúc ra…”
Bánh Bao Đậu nuốt vội nửa câu còn lại, chắn trước Tô Anh theo bản năng, bởi vì cô trông thấy Từ Lộc xô đẩy hết đám bạn học đang chặn đường ra, bực bội bước về phía hai người.
Vẻ nghiến răng nghiến lợi của cô ta khiến Bánh Bao Đậu thon thót, còn Tô Anh thì vẫn vô cảm như cũ.
Bánh Bao Đậu cao giọng chất vấn, “Cậu… Cậu định làm gì?”
Ai ngờ ngay giây tiếp theo, Từ Lộc bỗng quỳ phịch trước mặt các cô, òa khóc đến khàn cả giọng.
Bánh Bao Đậu sợ hết hồn, buột miệng bảo: “Giờ chưa phải Tết, cậu không cần hành đại lễ vậy đâu.”
Tô Anh bước ra từ sau lưng Bánh Bao Đậu, nhìn xuống người đang khóc nức nở từ trên cao.
“Tô Anh… Coi như tôi cầu xin cậu… Xin cậu tha cho tôi được không…” Cô ta gục dần đầu xuống, giọng nghe mà làm người ta giật mình.
Người của câu lạc kịch nói cũng xúm lại, tôi một câu cậu một câu khuyên giải.
“Cậu ấy cũng không làm chuyện gì quá đáng… Cậu cần gì phải tuyệt tình thế?”
“Đúng đúng, dù sao hai người cũng từng là bạn học…”
“…”
Bánh Bao Đậu nghe mà hoang mang túm tóc, nhìn về phía Tô Anh.
Cô gái là trung tâm của vụ việc mặt chẳng đổi sắc, kéo Bánh Bao Đậu toan vòng qua bọn họ.
Từ Lộc thấy thế thì lao đến, “Tô Anh, cậu xin thầy Tống giúp tôi được không, tôi không thể nghỉ học được, tôi thực sự không thể…” Giọng cô ta khản đặc vì khóc, “Tôi không dám nữa, tôi thề sau này không dám làm vậy nữa…”
Tô Anh dừng bước, cúi đầu nhìn cô ta, hỏi: “Cậu bị đuổi học à?”
Thấy cô đáp lời, Từ Lộc vội bày vẻ thảm thương, gật đầu như giã tỏi.
Tô Anh nở nụ cười hiếm hoi, như đang tắm mình trong gió xuân, tất cả mọi người bất giác nhìn trân trân. Cô từ tốn nói: “Tuyệt lắm.”
Dứt lời, cô sải dài bước về trước.
Bánh Bao Đậu nóng ruột đuổi theo, “Anh Đào Anh Đào, là thầy Tống ra tay phải không?” Cô nàng lộ vẻ si mê, “Trời ơi, sao thầy Tống ngầu đét vậy…”
Tiếng gầm giận dữ của Từ Lộc truyền đến từ sau lưng, “Tô Anh, mày đừng tưởng là mình ngon lắm, mày chỉ là thứ hàng bị chơi nát rồi thôi, loại như mày chết không được nhắm mắt đâu…”
Những lời này lọt vào tai Tô Anh, song cô chẳng mảy may thấy khó nghe.
Chết không được nhắm mắt thì đã làm sao?
Cô thích anh, chỉ muốn từng giây từng phút gần thêm vài xen-ti-mét. Càng quấn quýt khăng khít, cô lại càng an tâm.
Sẩm tối, hai cô gái tay xách nách mang bước ra từ trung tâm mua sắm, Bánh Bao Đậu mệt đến độ chẳng động đậy nổi một ngón tay, nũng nịu hô: “Anh Đào, tao cần được cấp cứu, có anh đẹp trai nào hô hấp nhân tạo cho thì càng tốt!”
Tô đại tiểu thư quét mắt qua cô nàng, “Muốn thầy Tống không?”
“Khụ khụ khụ.” Bánh Bao Đậu tức khắc cứng đờ, trưng vẻ chính trực, “Tao vẫn muốn sống thọ thêm vài năm nữa.”
Qua vài phút, xe của Tống Đĩnh Ngôn dừng trước mặt hai người. Bánh Bao Đậu tinh ý, vội tìm đại một cái cớ rồi chạy biến.
Sau khi lên xe, Tô Anh còn chưa kịp mở miệng thì đã được bao bọc trong vòng ôm siết dịu dàng của người đàn ông. Trong xe bật điều hòa, cả người anh mát rượi, song trái tim kia thì nóng bỏng, thiêu đốt, cô thậm chí còn nghe được từng nhịp đập sục sôi trong lồng ngực anh.
Anh cứ ôm cô như thế hồi lâu, cô khẽ gọi, “Thầy ơi?”
“Ơi…” Anh đáp, từ từ thả cô ra, thân mật tựa trán lên trán cô, cất giọng khàn khàn, “Anh nhớ em lắm…”
Cô sửng sốt, đầu óc rối bời, máu dồn lên đỉnh đầu, gương mặt ửng đỏ, thiếu tiền đồ vô cùng.
Như cảm nhận được sự ngượng ngùng của cô, người đàn ông cười đỡ cô dậy, cẩn thận cài dây an toàn cô.
Xe đi được một quãng, Tô Anh vẫn ngồi trong tư thế cứng ngắc, không nói năng gì. Thật lâu sau, cô mới lẩm bẩm trách, “Sao anh lại có thể như thế?”
Anh nhếch môi, nghiêng đầu nhìn cô, “Như thế nào cơ?”
Cô bực mình vô cùng, “—— Tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.”
Người đàn ông cười càng thêm tươi, nâng tay định xoa đầu cô, cô lại lanh lẹ né tránh, tiếp tục: “Rõ ràng anh lõi đời vậy, còn giả vờ biết kiềm chế gì chứ?”
“Anh cho rằng anh đã tự chứng minh việc đó rồi.” Tống Đĩnh Ngôn chân thành hỏi, “Hay là em còn chưa cảm nhận rõ ràng?”
Tô Anh im bặt, lập tức ngoan ngoãn ngồi im.
Không thể trêu vào.
Thật sự không thể trêu vào.
Ăn tối xong, hai người ngồi trên sô pha xem show tivi buồn chán. Tô Anh mặc bộ váy ngủ hai dây gợi cảm, lười biếng nằm trong lòng Tống Đĩnh Ngôn. Người con gái vẽ từng vòng tròn trên ngực anh, cảm thấy mình hạnh phúc như sắp nổ tung.
“Thầy.”
“Ơi.”
“Thầy…”
“Thầy đây.”
Cô đang định gọi tiếp thì người đàn ông lại giả vờ định bế cô lên, khiến cô hoảng sợ: “Mình đi đâu đây?”
Anh cúi đầu hôn lên tai cô, giọng tràn ngập ham muốn, “Em gọi ở trên giường thì sẽ càng êm tai hơn.”
Cô nhăn mặt, liên tục xin tha, “Em… Em sẽ ngoan mà…”
Anh cười, ấn nhẹ lên đầu mũi cô, “Anh đùa thôi.”
Hai người lại đùa vui một hồi, Tô Anh bất giác nghĩ đến một người, sau một thoáng ngẫm nghĩ, sau cùng vẫn mở miệng hỏi, “Chuyện của Từ Lộc, có phải là anh…”
Anh thoáng im lặng, ôm cô ngồi lên đùi mình, giữ chặt vòng eo đang vặn vẹo, khẽ bảo: “Tô Anh, ở bên anh, em có thể làm bất kì chuyện gì mà em muốn, trách nhiệm của anh là giúp em giải quyết mọi muộn phiền, bao gồm cả những người khác.”
Một dòng nước ấm xối xả chảy vào tim Tô Anh, thiêu đốt cả cơ thể cô, cô kìm lòng không đặng ôm cổ Tống Đĩnh Ngôn, dâng hiến đôi môi mình. Anh bế cô vào phòng, một giây trước khi đè lên cô, anh khàn giọng bảo, “Là em ghẹo anh trước đấy nhé.”
“—— Vâng.” Cô cắn môi đầy quyến rũ, se sẽ nói: “Anh nhẹ thôi nhé…”
“Anh sẽ cố gắng.”
Cô vô tình bóc trần anh, “Điêu quá, còn lâu anh mới…”
Cơ thể trần trụi của anh đè lên cô, anh cắn cằm cô rồi nhả ra, khóe môi nhếch cao: “Đúng thế thật.”
Tô Anh khóc thét, cô biết ngay mà!
***
Sau nửa đêm, di động của Tô Anh rung lên hết lần này đến lần khác. Thấy cô đang say ngủ, Tống Đĩnh Ngôn cầm di động của cô qua xem.
Người gọi là Tân Viện.
Đôi mắt anh tăm tối, xoay người bước ra ngoài.
“Tô Anh, cháu…”
“Là cháu đây.” Anh lạnh nhạt đáp.
Đầu bên kia thoáng yên tĩnh vài giây, rồi vút lên giọng nữ chói tai tràn ngập vẻ điên cuồng: “Tống Đĩnh Ngôn, cháu điên rồi đấy à? Cháu thiếu phụ nữ chắc? Sao cháu lại chạm vào con bé? Cháu biết thừa là mẹ cháu sẽ ăn tươi nuốt sống con bé cơ mà, dì phải cố lắm mới giấu được con bé suốt bao năm nay, cháu không thể…”
“Dì à.” Tống Đĩnh Ngôn gọi một tiếng thật khẽ, đầu bên kia ngoài ý muốn im lặng, “Cháu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, dì không cần phải lo đâu.”
Tân Viện hồn xiêu phách lạc hỏi, “Vậy còn Tân Dật?”
Anh bình tĩnh đáp, “Bà ta không dám trở thành kẻ địch của cả nhà họ Tống.”
Đầu bên kia im bặt, thật lâu sau, Tân Viện mới run rẩy hỏi: “Cháu có biết… cháu làm vậy nghĩa là thế nào không?”
“Cháu biết chứ.”
“Tống Đĩnh Ngôn, rốt cuộc cháu muốn làm gì?”
Đôi mắt Tống Đĩnh Ngôn nóng bừng lên, giọng nói dịu đi: “Cháu muốn cưới cô ấy.”